Tại bữa tiệc tối, chỉ với vài câu ngắn ngủi của Tạ Liễm Chu khiến từ một đối tượng liên hôn yêu chiều ghen, một bước trở thành vợ yêu quý đầu quả tim của .
Cuối cùng, Tạ Ninh khiêng ngoài. Tạ lão gia chê lên nổi mặt bàn, lệnh cho cha Tạ gạch tên khỏi gia tộc.
"Thứ khốn nạn, y hệt như thằng bố khốn nạn là . Anh tìm tiểu tam, nó thì dòm ngó chị dâu, thấy nó cũng giống thôi, thối nát tận gốc rễ . Mau cút cho xa, đừng hư cả Liễm Chu."
Tạ Liễm Chu nắm tay dắt về nhà tổ. Trong nhà máy sưởi ấm, cởi áo khoác, tiện tay vắt lên lưng ghế.
Tay áo xắn lên, lộ cánh tay săn chắc đầy sức mạnh. Ánh mắt vẫn còn vương chút cảm xúc u ám tan, nhưng mặt vẫn lộ sắc thái gì.
Anh gọi một cuộc điện thoại, thản nhiên lệnh cho đầu dây bên dạy cho Tạ Ninh một bài học, đó ngước mắt , dịu dàng mở lời: "Chi Ý, đây với ."
cảm thấy sợ . Tối nay Tạ Liễm Chu khác so với thường ngày. Giống như sự âm u cố chấp ẩn giấu vẻ ngoài ôn nhu kích thích ngoài.
Nghĩ đến câu của khi xuất phát: "Đã mời thì nên chuẩn cho ."
mím môi, hạ quyết tâm, rảo bước tới mặt . vòng tay qua cổ , lên đùi .
"Tạ Liễm Chu, em chuẩn . Anh thể..." Làm bất cứ điều gì .
Anh sẵn lòng cho thể diện, chống lưng cho ở bên ngoài, cũng cam tâm tình nguyện một mối quan hệ tiến xa hơn với .
Bàn tay to lớn ấm áp chạm thắt lưng của , lực đạo dần siết c.h.ặ.t thể hiện d.ụ.c vọng chiếm hữu điên cuồng của chủ nhân.
căng thẳng đến mức run rẩy, cố gắng kìm nén thôi thúc bỏ chạy.
Đừng sợ, Ôn Chi Ý, hãy chấp nhận . Anh là chồng hợp pháp của mày, mày cần , mày... cũng thể yêu .
Cuối cùng đôi môi ở ngay sát gang tấc cũng hạ xuống. Một lúc lâu , tiếng thở dài của Tạ Liễm Chu vang lên .
"Chi Ý… Anh với em đây? Đừng miễn cưỡng bản , đợi khi nào thực sự chuẩn thì hãy tìm .”
Ngủ một giấc mụ mẫm, cả đều đờ đẫn. Vị trí Tạ Liễm Chu bên cạnh trống .
cũng hiểu nổi đang kiểu cách cái gì nữa. Tạ Liễm Chu nhan sắc, tiền, địa vị, rốt cuộc còn gì hài lòng chứ?
Con thể tất cả .
Chẳng lẽ còn trông chờ một bận rộn trăm công nghìn việc như Tạ Liễm Chu thể cho một cuộc tình yêu đương trình tự như mấy cô gái nhỏ ?
Điện thoại thúc giục của gọi tới.
"Chi Ý , hết chuyện tối qua .” Giọng bà hưng phấn: "Tối qua con nắm thóp nó ? Dự án mới của bố con còn thiếu ba mươi triệu tiền đầu tư nữa, con với Tiểu Tạ một tiếng . Con yên tâm, đợi dự án kết thúc, phần lợi nhuận thiếu của nó sẽ bù thiếu một xu."
há miệng, nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-xinh-dep-va-nguoi-chong-hay-ghen/chuong-3.html.]
Tối qua vốn là một cơ hội tuyệt vời, nhưng vì sự căng thẳng của mà để lỡ mất.
"Chi Ý? Sao con gì? Con mau đề cập với Tiểu Tạ nhé, đợi con chuyển tiền qua đây, chuyện với con nữa, bận lắm."
Họ lúc nào cũng bận. Lúc còn nhỏ thì bận kinh doanh. Lúc lớn lên thì bận cứu vãn việc kinh doanh.
Nhìn điện thoại ngắt kết nối, véo đùi một cái. Đừng đó mà buồn xuân thương thu nữa Ôn Chi Ý, việc quan trọng nhất bây giờ là bám chắc lấy cây đại thụ Tạ Liễm Chu .
Sợ một bước lên tiên thì hãy tự chủ động tăng cường tiếp xúc, tự quen!
Sắp đến giờ cơm , đưa cơm cho Tạ Liễm Chu .
Cơm canh do giúp việc sẵn, chỉ việc đóng gói túi xách cửa là .
Tài xế của nhà họ Tạ đa đều ít , chỉ Tiểu Lưu mới đến là nhiều hơn một chút. Cậu ngoài hai mươi tuổi, đang ở cái tuổi hừng hực nhiệt huyết với thứ.
Vừa lái xe, hâm mộ : "Phu nhân, thật chu đáo, cũng cưới một vợ giống như phu nhân ."
Nói xong, như chợt nhớ điều gì đó, cả run lên, lập tức chữa ngượng: "Không , ý của là, tìm một vợ giống như phu nhân, yêu thương đối với . ý mạo phạm gì đến phu nhân. Xin hãy tha thứ cho sự vô lễ của ."
Sự sợ hãi của khiến cảm thấy khó hiểu vô cùng. Chẳng lẽ chuyện của Tạ Ninh cũng lan truyền trong giới giúp việc của bọn họ ? Nếu thì đúng là mất mặt quá thể.
mỉm , để tâm mà : "Không , ý . Cũng cần lái nhanh thế , an là hết, mang theo bình giữ nhiệt nên đồ ăn nguội nhanh thế ."
Tiểu Lưu liên tục.
"Phu nhân đưa cơm cho tổng giám đốc Tạ, chắc chắn ngài sẽ vui lắm."
"Cô , mỗi Tạ tổng bận việc là quên cả ăn, dày sắp hỏng đến nơi ."
Cậu kể khổ cho Tạ Liễm Chu, cho .
"Có một tổng giám đốc nỗ lực như ngài , những trướng như chúng việc cũng thấy phấn chấn hơn nhiều. Tổng giám đốc Tạ giống những vị tổng giám đốc khác, phúc lợi mà ngài hứa hẹn luôn thực tế, tháng là tháng sẽ phát đúng hạn cho chúng ."
"Tính cách của ngài cũng định, bao giờ khắt khe quá mức với chúng , ngay cả khi chúng phạm cũng chỉ nhắc nhở vài câu. Có một sếp như tổng giám Tạ đúng là phúc ba đời của ."
Cậu tuôn một tràng những lời về Tạ Liễm Chu, gần như tâng bốc lên tận trời xanh. suýt chút nữa nghi ngờ rằng trong xe gắn thiết giám sát. Mỗi câu đều như đang nịnh hót Tạ Liễm Chu ở đầu dây bên của màn hình giám sát .
cảm thấy buồn vì sự liên tưởng của .
Lúc xuống xe, lời cảm ơn với Tiểu Lưu: "Cậu chuyện thú vị, sẽ chuyển lời với tổng giám đốc Tạ, cố gắng để tăng lương cho ."
Không là ảo giác của . Sau khi xong câu , Tiểu Lưu hề tỏ vui vẻ mà ngược trông như sắp đến nơi.
"Đừng cảm ơn, đừng cảm ơn mà, đây là việc nên , phu nhân thong thả."