Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 9: Nấu cá

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:31:29
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi sơ chế xong con cá trích, Lâm Thư cắt mấy quả cà chua bỏ nồi, thêm nửa bát nước đun sôi. Chờ cà chua chín nhừ thành sốt, cô múc riêng bát để sẵn đó.

Rửa sạch nồi, cô đun khô láng một lớp dầu mỏng, cho cá chiên sơ qua. Khi cá sạm vàng, cô đổ phần sốt cà chua , nêm thêm chút muối và hai quả ớt cay. Cuối cùng, cô đậy vung , chỉ chờ nước cạn bớt là xong.

Trong lúc đợi cá chín, cô tranh thủ món dưa chuột đập. Chỉ cần chút muối với ớt, trộn đều lên là ngay món ăn kèm đơn giản.

Vừa trộn xong dưa thì cá cũng chín tới. Lâm Thư múc cá chiếc đĩa họa tiết hình con gà trống rắc thêm ít hành tỏi lên . Vì thiếu nước tương nên trông món cá vẻ bắt mắt cho lắm. Cuối cùng, cô xào nốt chỗ rau muống còn dư từ buổi trưa. Vậy là bữa tối tổng cộng ba món. Ở thời đại , hai mà ăn ba món thế thịnh soạn lắm .

Lâm Thư nấu xong, bưng thức ăn khỏi bếp thì thấy Cố Quân bắt đầu đào rãnh thoát nước. Mới nhắc chuyện nhà vệ sinh hôm qua mà hôm nay bắt tay ngay, đúng là nhanh thật. Nghĩ đến cảnh vài ngày tới còn hố xí chung của đội sản xuất nữa, tâm trạng cô bỗng vui hẳn lên. Cô nở nụ , gọi với ngoài bằng đúng cái giọng như lúc trưa: "Rửa tay ăn cơm thôi !"

Cố Quân đang đào rãnh thoát nước cho khu vệ sinh và phòng tắm, gọi cơm thì dừng tay, dựng xẻng tường rửa tay. Bước nhà chính, mâm cơm mấy món ăn, ngạc nhiên. Anh quá rõ cảnh gia đình , ngờ cô thể xoay xở ba món khác như .

Lâm Thư lấy cho chiếc bát lớn nhất, xới cơm đầy ú ụ, phần cơm còn nhiều hơn cả bữa trưa. Trong khi đó, cô vẫn dùng chiếc bát bình thường và chỉ xới bảy phần.

Cố Quân bát cơm của cô, bát cơm đầy ngất ngưởng mặt . Anh cau mày bảo: "Cô đang mang thai, cần nhường cơm cho ." Nói xong, bưng bát định xới bớt cơm sang cho cô.

Lâm Thư vội lấy tay che bát : "Em ăn hết nhiều thế . Với cả em cũng việc nặng, tốn sức nên ăn thế ." Thực , ngoài ba bữa chính thì thỉnh thoảng cô cũng chỉ thèm ăn vặt chút thôi.

Cố Quân vẫn hoài nghi: "Cô chắc là đủ no chứ?"

Lâm Thư gật đầu lia lịa: "Nếu đủ em sẽ bảo mà."

Nghe , Cố Quân mới bán tín bán nghi thu bát về. Lâm Thư giục: "Anh nếm thử món cá em , mỗi tội thiếu nước tương nên vị kém một chút."

Cố Quân gắp một miếng cá nếm thử. Vừa cho miệng, nhận sự khác biệt so với tay nghề của . Cá cho ớt vẫn tanh, còn cô thì tuyệt nhiên thấy mùi tanh, vị ngon. Anh liếc phụ nữ đang ăn đối diện, thầm đ.á.n.h giá. Cô đang chăm chú gỡ xương cá, chẳng hề nhận đang quan sát .

Khi cô ngẩng đầu lên, Cố Quân vội thu ánh mắt. Anh chỉ ăn nửa con cá, đó dùng rau xào và dưa chuột ăn hết bát cơm lớn. Khi ăn xong, Lâm Thư mới ăn hơn một nửa, chủ yếu là do giống cá trích quá nhiều xương dăm nên ăn từ từ.

Nhìn phần cá còn , Lâm Thư hiểu ngay. Dù loại cá ăn phiền phức nhưng ở cái thời buổi đến thịt còn chẳng mà ăn thì ai chê phiền cả, rõ ràng là cố ý để dành cho cô. Cô mỉm tiếp tục ăn.

Bên ngoài, khi đào xong rãnh thoát nước, Cố Quân chọn vị trí đào hố. Đào xong hai hàng lỗ, lấy những cây tre dài hơn hai mét, một đầu khía rãnh cắm xuống hố, đó lấp đất thật c.h.ặ.t. Anh còn dùng tay lắc mạnh từng cây để đảm bảo chúng chắc chắn.

Lâm Thư ăn xong, bưng bát rửa. Cô quan sát kỹ thì thấy khu vực đóng cọc tre rộng một mét, dài hai mét. Nhà vệ sinh mà cần rộng thế ? Cô thắc mắc nhưng hỏi mà lẳng lặng rửa bát.

Thấy thiếu tre, Cố Quân ngoài một chuyến. Khoảng nửa giờ , kéo thêm mấy cây tre về và bắt đầu cưa. Trời bắt đầu sầm tối mà vẫn bận rộn, Lâm Thư thấy đành lòng nên tiến gần hỏi: "Em giúp gì cho ?"

Cố Quân cô: "Cô cứ xa một chút là giúp ."

Lâm Thư hình một lúc, chữa thẹn: "Thế để em cầm đèn dầu cho nhé." Nói xong, cô chạy phòng thắp đèn dầu hỏa mang .

Cố Quân bảo: "Chỗ nhà vệ sinh với phòng tắm chắc mất ba ngày mới xong."

Lâm Thư ngạc nhiên: "Em bảo phòng tắm nhỉ?"

Cố Quân vẫn cúi đầu việc: "Cô , nhưng chẳng lẽ cô ?"

Lâm Thư ngượng nghịu: " thật."

Cố Quân đáp, vùi đầu việc. Anh cưa tre thành từng đoạn, đó đẽo hai đầu cho khớp các rãnh. Nhìn qua là Lâm Thư ngay đang khung mái nhà. Số tre còn , chẻ thành nan, chắc là để vách. Cô ngờ Cố Quân khéo tay đến mức cả nhà tre thế .

Đến khi trời tối hẳn, Cố Quân mới buông đồ nghề xuống: "Nghỉ thôi."

Anh sang hỏi cô: "Cô tắm ?"

Lâm Thư vội đáp: "Có chứ, nước trong nồi chắc vẫn nóng, em tắm đây."

"Cô cứ để đó, xách phòng cho."

Lâm Thư gật đầu. Lúc Cố Quân nhà, cô tắm ngay trong bếp. Giờ về, chắc chắn giữ ý hơn. Cố Quân xách nước phòng cho cô ngoài.

Khi cửa phòng khép , Cố Quân cánh cửa một lát như đang suy nghĩ điều gì, đó trở về phòng tìm xấp vải dệt hôm nọ. Một lúc lâu , thấy tiếng Lâm Thư gọi "Xong ", mới cầm xấp vải bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-9-nau-ca.html.]

Cố Quân đưa xấp vải cho cô: "Chỗ vải cho cô đấy. Cô gửi về ngoại giữ dùng thì tùy."

Lâm Thư sững sờ mới đón lấy xấp vải màu vàng nhạt. Đôi mắt cô sáng lên niềm vui: "May quá, em đang định may ít quần áo nhỏ cho con."

Cứ như thể Cố Quân suy nghĩ của cô , cô đang lo chuyện đồ cho em bé thì mang đến đúng lúc thế . Cố Quân quan sát nét mặt cô, thấy cô vẻ gì là dối thì mới bồi thêm: " vẫn còn để dành một ít vải nữa để may đồ cho con."

Lâm Thư ngạc nhiên nâng xấp vải lên: "Thế chỗ em thật sự thể dùng để may đồ cho ?"

Cố Quân gật đầu, đó bưng chậu nước bẩn của cô đổ thùng mang ngoài đổ. Lâm Thư sung sướng xấp vải tay. Lúc ngẩng lên, cô thấy bóng lưng của Cố Quân và bộ quần áo đang mặc.

Không rõ do lụng vất vả quần áo của vốn dĩ cũ nát, nhưng đó đầy những mảng vá chằng vá đục. Cảm giác áy náy bỗng dưng trào dâng khiến nụ môi cô nhạt đôi chút.

Vào phòng, cô trải xấp vải thì thấy bên trong còn bọc thêm một ít vải vụn. Có miếng chỉ bằng bàn tay, miếng to bằng chiếc khăn tay, tổng cộng mười mấy miếng và đều là vải cotton nguyên chất. Chỗ vải vụn thể may tất, mũ cho bé hoặc chun buộc tóc cũng .

nguyên chủ kim chỉ nhỉ?

Cô đặt xấp vải xuống, tìm một hồi mới thấy bộ kim chỉ và kéo. Dầu hỏa đắt đỏ nên giờ lúc để khâu vá. Cô cất đồ đạc một chỗ tắt đèn ngủ. Nằm giường, cô cứ cân nhắc mãi việc may đồ lót kiểu hiện đại. Quần lót thì đơn giản, nhưng áo lót thì khó vì khó định hình khó tìm nút cài.

Đang mải suy nghĩ thì ngoài sân tiếng gõ cửa. Lâm Thư thắc mắc muộn thế còn ai đến. Cố Quân mở cửa. Lâm Thư ghé sát cửa sổ , thấy chồng của Xuân Phân đưa cho Cố Quân một túi đồ, đó Cố Quân đưa tiền cho .

trong túi gì nhưng cô cũng tò mò quá mức. Đại Mãn đưa đồ xong thì về ngay, Cố Quân cũng xách túi đồ phòng .

Lâm Thư giường, tiếp tục nghĩ cách may đồ lót ngủ lúc nào . Đến nửa đêm, cô bỗng đ.á.n.h thức vì một cơn đau bụng dữ dội.

Không đau kiểu động t.h.a.i mà là kiểu "giải quyết" ngay lập tức. Có lẽ do cơ thể lâu ăn đồ mặn và cay nên mới đau bụng.

Nghĩ đến cảnh bên ngoài tối om như hũ nút, gió thổi rì rào qua mấy bụi tre gần đồng ruộng, trông chẳng khác gì phim kinh dị, cô thấy rùng . Lâm Thư định nhịn đến sáng nhưng thực sự là chịu nổi nữa. Cô quẹt diêm thắp đèn dầu run rẩy bước khỏi phòng.

Nhà chính cửa, sân chỉ thấy một màu đen kịt, im lìm đến phát sợ. Cảm giác như thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối khiến sống lưng cô lạnh toát. Lâm Thư ôm bụng sang gõ cửa phòng đối diện.

Gõ một hồi lâu, bên trong mới vang lên giọng đầy vẻ khó chịu: "Chuyện gì đấy?" Giọng khàn đặc, vẻ vui vì đ.á.n.h thức giữa chừng.

Lâm Thư lúc sắp chịu hết nổi, giọng run bần bật: "Em... em đau bụng, em ..."

Chưa dứt câu, cánh cửa "phăng" một cái mở . Cố Quân đang để trần nửa , lông mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt đầy lo lắng: "Bụng ?!"

Lâm Thư cũng chẳng tâm trí mà ngắm nghía dáng , cô run rẩy: "Em vệ sinh, nhưng em sợ tối..."

Cố Quân ngẩn một lúc mới hiểu chuyện gì đang xảy .

Vài phút , Cố Quân canh cách nhà vệ sinh hai mét. Anh đưa mắt quanh, gian tối đen đến mức thấy rõ bàn tay . Từ thời thiếu niên sống một , nghèo đến mức diêm còn mượn chứ đừng đến đèn dầu, nên bao năm qua khi đêm xuống, cuộc sống của chỉ bóng tối bao trùm. 

Nhật Nguyệt

Sống một quá lâu, quên mất cảm giác sợ hãi đêm khuya là thế nào, và cũng quên mất rằng phụ nữ thường sợ bóng tối.

Xung quanh yên tĩnh quá mức khiến Lâm Thư thấy bất an, cô gọi với : "Anh Quân, còn đó ?"

Cố Quân im lặng hai giây đáp: "Vẫn còn."

Nghe thấy tiếng , Lâm Thư mới yên tâm hơn. Một lát , cô xách đèn dầu bước , ngượng nghịu bảo: "Xong , về thôi."

Cố Quân thở dài một cái cực nhẹ: "Mấy tối nay nếu vệ sinh thì cứ gọi ."

Lâm Thư gật đầu. Vì ánh đèn quá mờ, cô cẩn thận đá hòn đá, khẽ xuýt xoa một tiếng. Cố Quân nhắc: "Nhìn đường mà chứ."

Đường đêm đá sỏi, Lâm Thư "" một tiếng : "Cảm ơn đưa em đây."

Lần cuối cùng lời cảm ơn là từ hồi đầu năm. Lúc đó giúp cô bắt một con rắn lục, cô vì cảm ơn nên cùng Tề Kiệt và một nữ thanh niên xung phong khác mang rượu thịt đến nhà nấu một bữa cơm. Cũng chính đó, uống quá chén nên mới "hạt đậu nhỏ" trong bụng cô lúc . Dù thì cũng kết hôn , chờ đứa bé chào đời, cũng coi như chính thức một gia đình thực sự.

Về đến nhà, ai nấy về phòng nấy. Sau khi giải quyết xong nỗi buồn, Lâm Thư thấy nhẹ bẫm, xuống một lát ngủ say.

Sáng sớm hôm , cô thức giấc bởi tiếng lạch cạch ngoài sân. Cô dụi mắt cửa sổ, trời mới mờ mờ sáng, chắc chỉ hơn 5 giờ. Ngoài sân, Cố Quân đang bận rộn chẻ nan tre.

Lên kế hoạch việc sớm thế ? Lâm Thư ngáp một cái xuống giường. Vừa bước nhà chính, cô thấy bàn để sẵn một bát gạo đầy và hai quả trứng gà. Cô hiên, gọi theo bóng lưng Cố Quân: "Sáng nay nấu cháo bánh ngô hả ?"

Loading...