Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 20: Tâm sự
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:34:58
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thư giọng điệu của thì ngay chắc chắn từng trải qua cảnh ngộ như thế, cái cảm giác bệnh tật chịu đói.
Cô nhẹ nhàng an ủi: "Đất nước sẽ ngày một lớn mạnh và giàu hơn thôi. Sau mà, khi thấy thịt còn chẳng ăn , gì đến chuyện đói."
Cố Quân chỉ khẽ nhạt: "Hy vọng thể đợi đến ngày đó, cái ngày mà ăn thịt cũng thấy chán."
"Phỉ phui cái miệng , bậy bạ gì thế ! Cái gì mà hy vọng đợi , là nhất định sẽ đợi !" Chỉ vài năm nữa thôi là thịt cần dùng phiếu nữa , chờ cái nỗi gì, lời xui xẻo. Lâm Thư lườm một cái sắc lẹm.
Cố Quân cúi đầu nhóm lửa, khóe môi cong lên. Bên ngoài trời vẫn mưa nên cả hai đành ngay trong bếp ăn cơm cho xong bữa.
Ăn xong xuôi, đợi một lúc lâu mưa mới ngớt dần. Thấy mưa nhỏ, Lâm Thư tranh thủ tắm ngay. Trời mưa nên dù đến 7 giờ mà gian tối mịt. Tắm xong cô về phòng nhưng trằn trọc mãi ngủ . Đêm mưa tiếng gió rít mưa gào bên ngoài, ở trong căn phòng tối om, cô thấy sờ sợ.
Lăn qua lộn một hồi, lòng cứ bồn chồn yên, cô đành dậy thắp đèn dầu lên để khâu vá tiếp.
Mới một lúc, ngọn đèn dầu bỗng chập chờn phụt tắt. Cô thì thấy dầu trong đèn cạn sạch. Tìm quanh một hồi, bình dầu hỏa cũng chẳng còn giọt nào. Giờ mà thắp đèn cũng thôi, nhưng cô chỉ sợ đêm hôm vệ sinh.
Suy tính một hồi, Lâm Thư cầm chiếc đèn dầu còn sót chút lửa tàn sang phòng đối diện. Cô mới giơ tay định gõ cửa thì ngọn lửa cũng tắt ngúm.
Cố Quân mở cửa. Bên ngoài tối đen như mực, chỉ lờ mờ thấy bóng , hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Lâm Thư đáp: "Đèn hết dầu , thắp giúp em với."
Cố Quân liền , sờ soạng thắp chiếc đèn dầu ghế của lên đưa cho cô: "Dùng cái ."
Lâm Thư nhận lấy, đưa chiếc đèn của cho : "Cảm ơn nhé."
Cố Quân lắc đầu bảo gì. Lâm Thư cầm đèn định về phòng, nhưng nghĩ đến cảnh thui thủi một trong phòng cũng buồn, cô liền dừng bước hỏi: "Anh ngủ ?"
Cố Quân đáp: "Vẫn còn sớm, lát nữa mới ngủ."
Lâm Thư đề nghị: "Trời mưa thế em sợ tối, là nhà chính một lúc ?"
Cố Quân ngẩn một chút cũng gật đầu đồng ý. Lâm Thư mỉm , về phòng bưng rổ kim chỉ nhà chính, xuống bàn bắt đầu khâu vá thoăn thoắt. Cố Quân bên cạnh, cô một lát thu ánh mắt về, lặng lẽ sân nhà tối thui.
Yên lặng một hồi, Lâm Thư liếc Cố Quân thấy cứ ngây phát ngốc, cô liền bảo: "Hay là cứ về phòng , ở đây cũng chán lắm."
Cố Quân lắc đầu: " quen . Dù ở trong phòng ở , chỉ cần buổi tối ngủ là cứ thế thôi."
Lâm Thư tò mò: "Thế nghĩ gì?"
Anh lắc đầu: "Chẳng nghĩ gì cả, chỉ là... thôi, hoặc là ."
Lâm Thư định gì đó thôi. Nói theo kiểu bình dân thì đây là phát ngốc, còn theo kiểu sâu xa hơn thì chính là trạng thái trống rỗng.
Cô bảo: "Nếu thấy chán thì cứ trò chuyện với em , như thế ."
Cố Quân cô. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, trông cô thật dịu dàng. Rõ ràng vẫn là con đó, nhưng mang đến cho hai cảm giác khác biệt. Phải một lúc mới lên tiếng: " gì, vốn khéo mồm khéo miệng."
Lâm Thư bật : "Đây là tâm sự chuyện gia đình thôi mà, bắt lời ý để dỗ dành em mà lo khéo ."
Cố Quân thành thật: "Sợ là câu nào lọt tai, cô chẳng trò chuyện với nữa."
Lâm Thư thấy buồn : "Không chuyện đó . Kể cả lọt tai thì em cũng sẽ cãi ngay chứ chẳng để chịu ấm ức ."
Nói xong, cô gợi chuyện: "Dù cũng chẳng việc gì , kể về , từ lúc dọn khỏi nhà thì thế nào để kiếm sống?" Cô giúp giải tỏa tâm lý, sẽ trở nên cởi mở hơn một chút.
Cố Quân im lặng. Lâm Thư thấy liền bảo: "Nếu thực sự thì thôi cũng ."
Cố Quân mở lời: "Cũng chẳng gì to tát. Lúc trốn khỏi nhà, đến ở trong một căn nhà hoang. Chỗ đó một ông già độc ở, ông c.h.ế.t bảy tám ngày mới phát hiện , bốc mùi nồng nặc nên ai cũng sợ chẳng dám gần. Hai năm khi ông mất thì căn nhà đó bỏ hoang luôn. chỗ nên dạt đó. Vẫn còn nhớ lúc mới ở đèn, cả đêm chẳng dám chợp mắt vì cứ thấy chung quanh cái gì đó... Sau ở lâu thì cũng hết sợ."
Lâm Thư mà thấy xót xa: "Thế ba mặc kệ thật ?"
"Lúc đầu ông cũng lén đưa cho ít đồ ăn, bà Trần Hồng phát hiện thì bà c.h.ử.i bới cho đưa nữa. Đội trưởng thấy quá đáng nên mới can thiệp, yêu cầu họ chia phần lương thực cơ bản của ."
"Hóa cái gọi là đưa đồ ăn cho thực chất là trích từ phần lương thực của chính đấy ?! Cái bà kế đó đúng là trơ trẽn thật. Còn cả ông cha nữa, quá quắt y như bà , con đẻ mà cũng chẳng màng. Thế mà còn định dựa dẫm dưỡng lão , đúng là mơ! Em cho , họ già , pháp luật quy định tiêu chuẩn dưỡng lão tối thiểu là bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu, đừng đưa dư một xu nào cho họ cả."
Nghe cô bênh vực , giọng Cố Quân còn vẻ nặng nề nữa, hỏi: "Thế quy định tối thiểu là bao nhiêu?"
Câu hỏi đúng là khó Lâm Thư thật. Cô luật pháp thời quy định thế nào. "Em đoán chắc cũng chẳng đáng bao nhiêu . Họ nháo thì kệ họ, chính sách mở cửa hơn cứ chuyển lên thành phố mà sống, đố họ tìm ."
Cố Quân lắc đầu: " nghĩ xa đến thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-20-tam-su.html.]
Lâm Thư nghiêm giọng: "Anh nghĩ dài chứ! Với , cũng đừng mãi cái kiểu coi trọng bản , chẳng yêu quý sức khỏe gì cả."
Cố Quân ngẩn , ngơ ngác hỏi: " yêu quý sức khỏe lúc nào?"
Lâm Thư cạn lời... Hóa còn chẳng nhận thức lối sống của vấn đề. "Lại còn ? Mới lúc nãy thôi, dầm mưa xong còn định tắm nước lạnh đấy, nấu canh gừng cho em nhưng chẳng nghĩ đến việc nấu cho . Cứ như thế mà bảo yêu quý bản ?"
Cố Quân nhíu mày, cãi : " mười một năm qua vẫn sống như thế mà."
Lâm Thư hình mất vài giây. Mười một năm? Mười hai tuổi rời nhà, là bây giờ mới 23 tuổi thôi ? Cô nghiệp đại học hai năm , năm nay 25. Hóa xuyên về đây cô vớ "phi công" ?
Lâm Thư thẫn thờ một lúc mới lấy bình tĩnh, nhỏ nhẹ bảo: "Đó là vì đây sống cực khổ quá nên mới xuề xòa như . giờ cuộc sống khá hơn , đổi để còn sống lâu trăm tuổi mà hưởng phúc chứ. Chẳng lẽ đợi con mười mấy tuổi đầu mà kiệt sức nổi việc gì, để một em gánh vác cái nhà ?"
Nghe đến đây, Cố Quân lập tức quả quyết: "Không chuyện đó , ba mươi tuổi vẫn , kể cả bốn mươi, năm mươi sáu mươi tuổi vẫn gánh vác ."
Lâm Thư nhếch mép: "Anh cứ phá sức thế , đừng để đến lúc bốn mươi tuổi mà cơ thể rệu rã như ông già sáu mươi, lúc đó thì hỏng bét."
Nghe cô " xong", Cố Quân thấy khó chịu nhưng chẳng bắt bẻ , tóm là thuận tai. Anh im lặng một hồi hỏi: "Thế thế nào?"
Nói xong bồi thêm: "Việc thì chắc chắn , thì cái ăn."
Lâm Thư bắt đầu giảng giải: "Làm thì vẫn , nhưng thói quen sinh hoạt sửa. Ăn cơm đừng nuốt chửng như thế. Đừng uống nước lã, uống nước đun sôi. Làm việc cũng lượng sức , mệt quá thì nghỉ chứ đừng nghiến răng chịu đựng."
Lâm Thư cũng chẳng ngờ ngày dạy một đàn ông trưởng thành cách tự chăm sóc bản . Cố Quân đôi môi cô cứ liên tục máy động, những lời quan tâm đến sức khỏe của , bất giác thẫn thờ.
Thấy ngẩn ngơ, Lâm Thư gọi: "Cố Quân, Cố Quân! Anh em gì đấy?"
Anh hồn, ánh mắt trở nên rõ ràng, đáp: " . Những gì cô , sẽ ghi nhớ."
Lâm Thư thở dài, chân thành bảo: "Hãy đối xử với . Dù ai thương thì cũng tự thương lấy ."
Cố Quân lắc đầu: "Không, cô và con ."
Lâm Thư khựng , đối diện với ánh mắt rực sáng đang chằm chằm , cô bỗng thấy bối rối. Cô hắng giọng bảo: "Con của , chỉ cần yêu thương nó thì chắc chắn nó sẽ thương thôi."
Chẳng Cố Quân hiểu ý cô , gật đầu thật mạnh: " nhất định sẽ ."
Lâm Thư cảm thấy dường như câu trả lời của chỉ bao gồm đứa nhỏ... Cô cúi đầu tiếp tục việc, lòng còn bình tĩnh như . Không lẽ chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi mà Cố Quân sức hút của cô thuyết phục ? Anh thích cô ?
Nghĩ đến đây, Lâm Thư khẽ lắc đầu. Anh còn chẳng cách yêu bản thì cái gọi là "thích" chắc cũng chẳng định nghĩa nổi . Anh hiện giờ chỉ đơn giản coi cô là vợ, là của con , cộng với việc cô đổi tích cực nên đối xử với cô thôi.
Ngồi thêm lúc nữa thấy khí ngượng ngùng, Lâm Thư liền bảo: "Em mệt , em về phòng ngủ đây."
Cố Quân gật đầu: "Cầm theo đèn dầu ."
Lâm Thư một tiếng dặn : "Anh cũng về phòng nghỉ sớm nhé."
Anh đáp "Được", bóng lưng cô phòng khép cửa , nhưng vẫn bất động ở nhà chính. Một lúc , khóe môi bỗng nở một nụ .
Lâm Thư về phòng cất đồ xong xuôi, lúc để vệ sinh vẫn thấy Cố Quân lù lù ở nhà chính trong bóng tối. Vì đó là nên cô sợ. Cô hỏi: "Sao vẫn ngủ?"
Nhật Nguyệt
Cố Quân như bừng tỉnh: "Lát nữa ngay." Anh khựng một chút hỏi: "Cô vệ sinh ?"
Lâm Thư "" một tiếng, định đội mũ rơm ngoài thì Cố Quân cũng dậy. "Bên ngoài trơn lắm, để đưa cô ."
Lâm Thư: "..." Có theo canh bên ngoài thì tiếng động gì cũng thấy hết, ngại c.h.ế.t . "Không cần , em cẩn thận là mà, mấy bước chân thôi đừng theo."
Cố Quân dường như nghĩ đến điều gì đó, liền bảo: "Đưa cô đến nơi ngay."
Thấy khăng khăng, cô đành tặc lưỡi: "Thế cũng ."
Hai đội mũ rơm phía nhà vệ sinh. Cố Quân phía , đợi cô hẳn bên trong mới chờ hiên. Một lát thấy cô , bước nhanh tới đưa cô về phòng.
Vào đến phòng, Lâm Thư đóng cửa giục: "Vào ngủ , mai chắc vẫn đấy."
Cố Quân gật đầu cũng về phòng . Nằm giường, đầu óc là những lời cô tối nay, trằn trọc mãi chẳng ngủ . Anh gối đầu lên cánh tay, đăm đăm lên trần nhà tối om, tay đặt lên n.g.ự.c trái. Cơ thể tuy mệt nhoài nhưng trái tim nóng rực và phấn chấn lạ thường khiến chẳng chút cảm giác buồn ngủ nào.
--
Lâm Thư đ.á.n.h thức bởi tiếng loa phóng thanh và tiếng chuông báo hiệu. Cô ngái ngủ dậy, vén mành sân thấy trời vẫn còn âm u xám xịt.
Vẫn đến giờ , tự dưng gõ chuông sớm thế nhỉ? Đang thắc mắc thì tiếng đội trưởng vang lên từ loa: "Kể từ hôm nay bắt đầu bước đợt thu hoạch khẩn cấp, mỗi ngày đúng 6 giờ sáng bắt đầu việc. Mọi chịu khó vất vả một chút, năm nay mùa màng bội thu, nửa tháng nữa phân phối lương thực sẽ nhiều hơn đấy!"