Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 18: Lo cho cô
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:34:32
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thư gật đầu lia lịa: "Được , em ."
Xưa nay Cố Quân vốn ít , hôm nay chẳng hiểu dặn dò kỹ đến thế. Có vẻ nhận thấy cô bắt đầu dấu hiệu kiên nhẫn, mới chịu im miệng.
Một lát , Lâm Thư mới hỏi: "Anh công ?"
Cố Quân bảo: "Đợi chút."
Đợi đến khi tập trung đông đủ chuẩn rải thóc phơi, Cố Quân : "Cô cứ đây chờ, để phơi thóc hộ cho mới ."
Lâm Thư định gọi nhưng chạy biến kho, phụ khênh thóc ngoài. Phải đến khi bộ thóc rải đều sân, Cố Quân mới chịu rời .
Mấy bà thím thấy khỏi liền vây quanh lấy cô : " cứ tưởng thằng Quân nhà là hạng cục mịch thương vợ, ai dè lúc quan tâm thì cũng lắm lời phết nhỉ."
Hóa chỉ Lâm Thư cảm thấy . "Thì cũng quan tâm chứ, vợ đang mang bầu mà lị."
"Kể cả bầu thì vợ nó xinh xắn thế ai mà chẳng xót."
"Các bà xem, con bé da dẻ trắng trẻo, mặt mũi thanh tú, làng xóm đào cô vợ nào xinh xẻo như thế ?"
Bị nhiều vây quanh bàn tán, Lâm Thư chẳng hề lúng túng, cô hì hì đáp: "Thì cũng là do đất lành chim đậu thôi ạ. Hồi mới xuống nông thôn cháu ốm yếu chán đời lắm, thế . Chắc tại đội sản xuất Hồng Tinh nhà nước , núi nên mới nuôi cháu 'mát tay' thế đấy ạ."
Ai mà chẳng thích khen quê hương , Lâm Thư , các bà các thím ai nấy đều toe toét. "Hồi cứ tưởng cô thanh niên trí thức khó gần lắm, ai ngờ cái miệng nhỏ dẻo thế ."
"Cháu thật lòng mà, nơi nào sơn thủy hữu tình nơi đó mới chứ."
"Vả đây cháu mới đến, chân ướt chân ráo chẳng dám nhiều vì sợ lỡ lời, dám bắt chuyện với thôi."
" giờ cháu là của đội Hồng Tinh , tán chuyện với nhà thì gì mà sợ nữa ạ."
Bất kể thời đại nào ở cũng đều tâm lý bài ngoại. Lâm Thư cứ một câu "đội ", hai câu " nhà " để lấy lòng các bà các cô, quyết tâm hòa nhập bằng tập thể.
Nhật Nguyệt
--
Cố Quân đang cắt lúa nhưng tâm trí cứ treo ngược cành cây vì lo cho vợ ở sân phơi, kết quả là sơ ý cắt trúng tay. Da vốn dày, vết thương cũng sâu, chỉ xước một miếng chảy tí m.á.u, lấy tay quẹt tiếp.
Làm quần quật nắng gắt suốt hai tiếng đồng hồ, Đại Mãn là đầu tiên chịu nổi. Anh chạy tót gốc cây nghỉ mát gọi với theo: "Anh Quân, hai em sợ thiếu việc , nghỉ tí !"
Cố Quân lúc nắng thiêu đến mức da dẻ đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Anh cũng bước lên bờ ruộng, tiến về phía gốc cây, lấy chiếc khăn mặt cổ lau mồ hôi bảo: "Để sân phơi thóc ngó qua một chút."
Đại Mãn trợn tròn mắt: "Không thể nào, Quân thế? Từ bao giờ mà bám vợ kinh thế hả?"
Cố Quân lườm một cái: "Anh mà bám vợ ? Anh là lo cho con đấy chứ!"
Đại Mãn tặc lưỡi: "Làm như vợ em bầu bao giờ bằng. Hồi nhà em bầu bảy tám tháng vẫn phăm phăm kìa, tay chân nhanh nhẹn lắm, bảo nghỉ cũng chẳng chịu, cứ kiếm thêm tí điểm công."
Cố Quân đáp: "Vợ chú khác, vợ khác."
Đại Mãn thấy nóng mặt: "Vợ em khác chỗ nào?! Vợ em đảm đang, khỏe mạnh, tính tình hiền, nhà ai vợ như nhà em?!"
Cố Quân im lặng một lát mới thong thả : "Vợ việc nặng, sức yếu, mệt, tính tình..." Anh khựng một chút bảo: "Cũng tạm, chung là khá ."
Đại Mãn tức khắc bật : "Phải , , vợ cái gì cũng nhất."
Cố Quân giọng điệu trêu chọc của thì chẳng buồn đáp : "Anh đây, lát ."
Mấy bà thím trong đội nổi tiếng là miệng lưỡi sắc sảo, thích đùa bỡn mấy cô vợ mới cưới. Với cái tính kiêu kỳ của Vương Tuyết, chắc chắn cô sẽ thích vây quanh xì xào như thế. Biết cô cảm thấy các thím đang khó trưng cái vẻ mặt lạnh lùng thì hỏng hết. Đắc tội với thì việc chẳng ai giúp cho.
Cố Quân lo sốt vó cho cái cách đối nhân xử thế của Lâm Thư, nhưng khi đến sân phơi, thấy cô đang tươi hớn hở ăn dưa hấu ở , còn đang tán chuyện rôm rả với các bà các thím trong lều, tiếng vang cả một góc sân.
Cố Quân: "..."
Chẳng cô vốn kiêu ngạo ? Chẳng vì thức thời nên mới chịu hạ sống với ? Sao giờ nông nỗi ? Hay là ban đầu cô chỉ đơn giản là sống với nên mới thèm để ý đến bất kỳ ai?
Lâm Thư thoáng thấy bóng đang chằm chằm , kỹ thì hóa là Cố Quân, cô vẫy tay gọi . Mấy bà thím thấy Cố Quân liền trêu: "Ái chà, yên tâm về vợ mà đang giờ cũng chạy xem thế? Rốt cuộc là cháu quý vợ đến mức nào hả?"
Lâm Thư vội đỡ lời: "Thím ơi đừng trêu , trông to cao thế thôi chứ nhát gan lắm, chịu đùa ."
Cố Quân: "...?" Bỗng dưng cảm giác như rể ở rể, còn cô chính là " nhà" đang sức che chở cho .
"Mới đùa chồng cô tí mà xót ? Chồng cô chịu đùa, thế cô chịu ?"
Lâm Thư giả vờ giận gọi một tiếng "Thím!", thấy Cố Quân cứ ngẩn đó, cô cầm miếng dưa hấu chạy . Cô đưa dưa cho bảo: "Dưa nhà thím năm trồng đấy, em định ăn xong sẽ mang cho hai miếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-18-lo-cho-co.html.]
Cố Quân cũng chẳng khách sáo, đón lấy miếng dưa ăn ngấu nghiến. Cổ họng khô khốc vì nắng nóng lập tức dịu . Anh bảo: " chỉ qua xem cô thế nào thôi."
Lâm Thư đáp: "Các thím các bác lắm, em định giúp cào thóc mà cứ đuổi em , bắt em nghỉ đấy."
Cố Quân kinh ngạc cô.
"Sao em thế?"
Cố Quân hạ thấp giọng: "Mấy bà thím ở đây dễ đối phó thế ."
Lâm Thư thì đôi mắt cong tít , bảo: "Chắc là do em miệng lưỡi dẻo, nịnh đấy."
"Cô mà miệng dẻo á?" Cố Quân hoài nghi, dường như tin nổi. Mới mấy hôm cái miệng đó còn tức nghẹn cả l.ồ.ng n.g.ự.c mà.
Lâm Thư: "..." Thôi, hôm nay hết chuyện để .
Cô bắt đầu đuổi khéo: "Anh về , em ở đây mà. Biết dễ tính thế em từ sớm, ở nhà mãi chẳng ai chuyện, buồn c.h.ế.t ."
Cố Quân định vặc : "Chẳng lẽ là ?" nghĩ , đúng là chẳng mấy khi trò chuyện với cô, là cô chủ động bắt chuyện .
Anh thu tâm trí, bảo: "Thế về đây."
Lâm Thư dặn: "Chờ chút." Cô chạy lều xách hộp cơm đưa cho : "Em ăn dưa xong nên đói, cầm mấy cái bánh ngô mà ăn thêm." Cố Quân gật đầu, nhận hộp cơm rời .
Lâm Thư lều, mấy bà thím tiếp tục trêu: " là vợ chồng son, dính như sam. Mới tí chạy sang ngó, chắc sợ mấy bà già bắt nạt vợ hả?"
Lâm Thư đáp: "Các thím bụng thế mà bắt nạt cháu . Anh sợ bắt nạt cháu , mà sợ cháu vụng về đắc tội với nên mới chạy sang dặn dò đấy ạ."
"Cái con bé , miệng lưỡi như bôi mật thế thì ai mà nỡ ghét cho ."
--
Buổi sáng trôi qua khá nhẹ nhàng với Lâm Thư. Dù bắt , cô vẫn chủ động cào thóc ở một góc nhỏ. Đội mũ rơm mười phút nghỉ nửa tiếng, chẳng thấy mệt chút nào.
Chẳng mấy chốc đến giờ nghỉ trưa. những ở sân phơi về vì canh thóc, đề phòng trời đổ mưa bất chợt thì trở tay kịp, nên chỉ thể chờ nhà mang cơm . Buổi chiều khi nắng nhạt bớt, 4 giờ là họ thể tan sớm.
Sáng nay Cố Quân nấu sẵn cháo cho cả ngày, nên buổi trưa chỉ cần xào ít rau với rán trứng là xong. Trong khi các thím đều con cái mang cơm , Cố Quân tới.
Lâm Thư thấy tay thì ngẩn hỏi: "Cơm của em ?"
Cố Quân bảo: "Cơm ở nhà, để canh ở đây cho một lát, cô về nhà mà ăn."
Lâm Thư vốn đang vệ sinh nhưng ngại dùng hố xí của đội sản xuất nên nhịn suốt buổi sáng, thì mắt sáng rực lên, chẳng chút do dự: "Vâng, em ăn xong ngay."
Cố Quân dặn thêm: "Ăn xong cô cứ nghỉ ngơi một lát hãy , ở đây tranh thủ chợp mắt tí cũng ."
"Thế ?" Lâm Thư lưỡng lự.
Cố Quân gật đầu. Anh vốn sống khổ quen , lăn đất cũng ngủ .
Về đến nhà, giải quyết xong "nỗi buồn", Lâm Thư rửa mặt mũi chân tay cho mát mới nhà chính mở l.ồ.ng bàn . Trên bàn một quả trứng rán, một đĩa rau muống xào, một cái bánh ngô và một bát cháo đầy. Trứng rán thì đơn giản nên vị cũng tạm , nhưng đĩa rau muống thì đúng là "thảm họa". Chắc đổ nước hầm cho chín nên rau nhũn nát, chẳng còn chút độ giòn nào. Khó ăn thật đấy, nhưng cô vẫn cố nuốt cho trôi.
Ăn xong cô dọn rửa về phòng một lát, nhưng dám ngủ sâu vì sợ muộn giờ. Nghỉ ngơi xong cô sân phơi.
Lúc vẫn bắt đầu việc, trời nắng gắt nên ai nấy đều trốn trong nhà, cả đội sản xuất im ắng lạ thường. Đến sân phơi, cô thấy các bà các cô đang nghỉ trong lều. Cố Quân riêng một góc, tựa lưng cột lều nhắm mắt ngủ.
Thấy mấy bà thím , Lâm Thư vội đặt ngón tay lên môi dấu "suỵt". Các bà cô đầy ẩn ý. Lâm Thư rón rén chỗ Cố Quân. Dù trong bóng râm nhưng vẫn nóng đến vã mồ hôi, trán và cổ ướt đẫm. Cô cầm quạt nan lên quạt cho .
Nhân lúc , cô mới dịp quan sát kỹ Cố Quân. Hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cương nghị. Chỉ điều làn da thô ráp và cháy nắng đỏ gay, sạm vài tông so với đầu cô gặp.
Lâm Thư quạt cho hai phút thì sang tự quạt cho , chỉ để chút gió thoảng cho thôi. Hôm nay trời oi bức kinh khủng, nắng như đổ lửa mà chẳng lấy một chút gió. Cố Quân ngủ sâu, cảm nhận gió mát liền thấy dễ chịu hơn, nhưng linh tính mách bảo bên cạnh nên mở mắt .
Thấy cô đang đó, vẫn còn ngái ngủ, giọng khàn đặc: "Đến giờ ?"
Lâm Thư lắc đầu, đưa quạt cho : "Chưa tiếng chuông, chắc còn sớm. Anh ngủ thêm tí nữa ?"
"Thôi cần ." Anh nhận lấy quạt quạt cho cả hai. Sức mạnh nên Lâm Thư cạnh cũng cảm thấy gió thổi l.ồ.ng lộng.
Nhìn cái nắng ch.ói mắt bên ngoài, cô hỏi: "Trời im lìm thế , liệu sắp mưa to ?" Cô nhớ già bảo oi bức gió là điềm báo bão.
Cố Quân ngước bầu trời xanh ngắt: "Cũng khó lắm." Nói xong, liếc sang bên cạnh. Anh nhận cách hai chung sống ngày càng giống một cặp vợ chồng thực sự: trò chuyện, tâm sự chuyện gia đình. Chỉ điều về nhà vẫn mỗi một phòng, chỉ điểm đó là giống vợ chồng mà thôi.
Lâm Thư lo lắng: "Nếu mưa to thì ảnh hưởng đến vụ gặt ?"
"Nếu mưa nhỏ thì vẫn tranh thủ gặt, chỉ sợ mưa dầm dề kèm theo gió lớn thổi đổ lúa, lúa ngâm trong nước lâu sẽ hỏng hết mất."