Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 16: Bán vải

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:34:06
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Quân: "..."

mà còn đuổi theo hỏi cho bằng .

Rõ ràng miệng thì là quan tâm , nhưng cái câu nó cứ thấy khó tin thế nào nhỉ? Cố Quân cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c càng lúc càng bí bách, bực dọc tả nổi.

"Anh đừng ngoài vội, rõ xem với thanh niên trí thức Tề bàn bạc định ." Lâm Thư xong liền bước tới mặt , ngẩng đầu lên, nét mặt vô cùng nghiêm túc.

"Trong nhà đến mức còn gì ăn, em thực sự thấy con đường mạo hiểm."

Mỗi thời đại đều những quy tắc riêng, dù quy tắc đó bất hợp lý đến . Khi đủ khả năng đổi cục diện, thậm chí còn thể đ.á.n.h đổi bằng cả tự do và tính mạng của mà vẫn chẳng xoay chuyển gì, thì nhất là suy tính cho thật kỹ.

Cố Quân vẻ mặt nghiêm túc của cô, thầm cân nhắc xem cô đang lo cho Tề Kiệt, thực sự là đang lo cho... . Cảm giác , giống như là lo cho Tề Kiệt chút nào.

Hồi lâu , Cố Quân mới mở miệng: "Đã hứa với , nốt thôi."

Lâm Thư nhíu mày hỏi: "Người đó đáng tin ?"

Cố Quân thật thà đáp: "Thanh niên trí thức Tề quen ."

Lâm Thư suy nghĩ một lát bàn bạc: "Nếu là thanh niên trí thức Tề bắc cầu thì đừng mặt nữa. Bây giờ mang vải đưa hết cho , để tự giao dịch."

Tề Kiệt hào quang của nam chính che chở, còn Cố Quân thì , nên cho chắc ăn.

Chân mày Cố Quân dần giãn . Cơn bực bội trong lòng dường như cũng tan biến quá nửa. Nếu cô thực sự vì Tề Kiệt thì chắc chắn bao giờ những lời như . Rõ ràng, cô kéo khỏi rắc rối .

Sắc mặt Cố Quân dãn , giọng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: "Được, cô, đợi trời tối hẳn sẽ mang sang đưa cho ."

Thấy thể thông suốt, Lâm Thư cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô ngẩng đầu trời, bảo: "Trời vẫn còn tối hẳn, lúc nãy bảo dạo ? Vừa , em cũng ngoài một chút cho thoáng khí."

Có Cố Quân cùng, cô cũng tranh thủ quen với đường sá trong đội sản xuất luôn.

--

Lâm Thư và Cố Quân cùng ngoài tản bộ, sóng đôi bên . Chuyện cãi cọ vì Tề Kiệt lúc nãy coi như lật sang trang mới.

Thời tiết oi bức, tối đến cũng chẳng trò giải trí gì nên dân làng, từ già đến trung niên, khi ăn cơm xong đều cầm quạt nan hóng mát gốc cây đa cổ thụ, tán dóc chuyện làng xóm . Dưới gốc đa, ngoài những lớn đang buôn chuyện còn đám trẻ con đang nô đùa, chạy nhảy. Một cơn gió đêm thổi qua, xua phần nào cái nóng hầm hập của ban ngày.

Được hít thở khí mùa hè mát mẻ, Lâm Thư thấy tâm trạng thoải mái hẳn lên. Đi một đoạn ngắn, cô phát hiện gốc đa bên bờ sông nhỏ nhiều . Chẳng hiểu , gần như tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía hai . Dù ở cách khá xa, cô vẫn cảm nhận những ánh đó đầy vẻ tò mò và dò xét.

Cô cũng vài cùng Cố Quân ngoài, hôm nay trông ai nấy cũng cứ như gặp ma thế ? Cố Quân thấy thì mới giải thích: "Hôm qua đội trưởng hỏi , sân phơi thóc việc cũng nhẹ nhàng thôi. bảo là cô động t.h.a.i nên , ở nhà tĩnh dưỡng."

Lâm Thư bừng tỉnh. Hóa . Cô đang "động thai", lẽ im một chỗ mà giờ tung tăng dạo, thảo nào ai nấy đều bằng ánh mắt lạ lẫm như thế.

Nhật Nguyệt

Trước bao ánh mắt soi mói, cô chột , nhỏ giọng bảo Cố Quân: "Thôi về ." Cố Quân gật đầu định về, cô dặn thêm: "Diễn thì diễn cho trót, đỡ em một tí ."

"Đừng để ngày mai đội trưởng sang hỏi em giả vờ , em sợ đường nào mà , hổ lắm."

Cố Quân sang cô. Càng lúc càng thấy cô trở nên "sống động" hơn hẳn. Không đây cô giống , mà là do cô sống quá u sầu, lặng lẽ. Một như cô chung sống với một kẻ lầm lì như suốt nửa năm trời, căn nhà lúc nào cũng im lìm đến phát sợ.

Anh ở nhà thì cô trốn biệt trong phòng, khiến cảm giác kết hôn cũng chẳng khác gì . phụ nữ mắt bây giờ dường như bừng tỉnh, tràn đầy sức sống và linh hoạt vô cùng.

"Kìa, đỡ em mau lên." Lâm Thư thấy cứ ngẩn thì giục cuống quýt.

Cố Quân đưa tay hờ hững đỡ lấy cô. Tuy thực sự chạm cô, nhưng từ xa, cử chỉ của hai vợ chồng trông vô cùng mật. Cũng may là trong suy nghĩ của , vì cô động t.h.a.i nên mới đỡ như , nên chẳng ai dị nghị gì về việc cử xử đúng mực.

Mọi bắt đầu xì xào bàn tán: "Vợ thằng Quân cái t.h.a.i cứ động suốt thế nhỉ?"

"Thì dân thành phố mà, tí việc thở , mang bầu thì kiêu kỳ là ."

cảm khái: "Thằng Quân sống một dễ dàng gì, khó khăn lắm mới cái gia đình, mụn con, cẩn thận là đúng ."

"Mà , bụng thế là con trai con gái đấy?"

"Bụng nhọn thế chắc chắn là con trai ."

" thấy bụng tròn, giống con gái hơn." ...

Về đến sân nhà, Cố Quân mới buông tay . Lâm Thư phòng uống nước xong liền bảo : "Hay là chờ vài hôm nữa em sân phơi thóc việc nhé? Dù cũng kiếm mấy điểm công, đỡ đần cho chút gánh nặng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-16-ban-vai.html.]

Cố Quân đặt bát nước xuống, cô. Cô thực sự khác . Trước đây nếu lý do để trốn việc, cô sẽ bao giờ tình nguyện . Vậy mà giờ cô nghĩ đến chuyện gánh vác cùng .

Cố Quân bảo: "Công việc ở sân phơi thóc nhiều nhất cũng chỉ năm điểm thôi, cô mà chắc chỉ ba điểm."

Anh ngẫm nghĩ một chút bồi thêm: " thể đủ điểm công mà, nuôi nổi cô."

Lâm Thư mỉm , khẽ lắc đầu. Ý tưởng dựa dẫm khác nuôi bao giờ trong từ điển của cô. Dù là ai câu đó chăng nữa, cô cũng thể tin và cũng như .

"Em thể cứ ăn bám mãi , vẫn nên gì đó thì hơn. Dù phơi thóc cũng việc nặng nhọc gì, em mà." Ở thời hiện đại, các bà bỉm sữa còn , chen chúc tàu điện ngầm đến tận sát ngày sinh mà? Cô chỉ việc phơi thóc thôi, gì mà vất vả.

Thấy cô kiên quyết, Cố Quân đành hỏi : "Cô thực sự ?"

Lâm Thư gật đầu chắc nịch. Hiện giờ tài sản của cô chỉ vài hào, kiếm thêm đồng nào đồng nấy, lỡ thị trường mở ăn nhỏ cũng đến mức một đồng vốn dắt lưng. Một ngày mười điểm công hai hào, ba điểm công cũng sáu xu. Kiến tha lâu cũng đầy tổ mà.

Cố Quân cân nhắc một hồi bảo: "Thế thì để ba ngày nữa hãy . Dù hôm qua bảo với đội trưởng là cô động thai, ngay bây giờ thì cho lắm."

Lâm Thư đồng ý: "Em hiểu ."

Cố Quân dặn thêm: "Nếu thấy mệt quá thì nghỉ, đừng cố, chờ sinh con xong cũng muộn."

Lâm Thư xua tay: "Em yếu đuối thế ."

--

Trời sụp tối, ngoài đường còn ai qua , Cố Quân lấy xấp vải và tranh thủ bóng đêm ngoài. Anh cầm đèn dầu bộ một mạch đến khu tập trung của thanh niên trí thức. Đường vắng tanh, chỉ tiếng ch.ó sủa râm ran dọc lối . Từ nhà đến đó chỉ mất mười phút.

Đến nơi, gõ cổng. Giờ đám thanh niên trí thức vẫn ngủ, tiếng gõ, một xỏ vội đôi giày chạy , hỏi: "Ai mà đêm hôm thế ?"

Cố Quân đáp vọng : " là Cố Quân, cho gặp thanh niên trí thức Tề Kiệt."

Anh gọi: "Tề Kiệt ơi, tìm!"

Tề Kiệt lẹt quẹt đôi dép từ trong phòng bước , thắc mắc hỏi: "Ai tìm thế?"

"Là Cố Quân, cái huyện cùng đấy."

Tề Kiệt ngạc nhiên, hiểu giờ Cố Quân tìm việc gì. Anh khỏi cổng thì thấy Cố Quân đang xách đèn dầu chờ gốc cây. Tề Kiệt khép cổng tiến tới: "Đồng chí Cố Quân, chuyện gì thế?"

Cố Quân đưa hai xấp vải khác màu cho : "Mai cho đó chọn một màu, chỗ còn tối mai sang lấy. sắp con nên mấy sấp vải bán, để dành cho vợ con dùng."

Tề Kiệt nhận lấy, thắc mắc: "Chẳng hẹn mai qua nhà , tự dưng đổi ý thế?"

Cố Quân thở dài một tiếng: "Vương Tuyết thích mấy việc ."

Tề Kiệt ngẩn : "Thanh niên trí thức Vương gây sự với ?"

Cố Quân lắc đầu: "Cũng hẳn là gây sự, chỉ là cô thích thôi." Thực là cô nghiêm túc, nếu đồng ý chắc chắn cô sẽ giận đến mức chẳng thèm mặt mất. Cố Quân bất giác nhớ khoảnh khắc cô mặt , dáng nhỏ bé mà khi nghiêm túc lên trông cũng dáng và khí thế lắm.

Tề Kiệt hỏi thêm nữa, gật đầu bảo: " hiểu . Thế mai giao vải xong sẽ mang tiền, đường đỏ với vải thừa về đưa cho ."

Cố Quân lắc đầu ngay lập tức: "Thôi, để sang tìm ."

Tề Kiệt cũng nghi ngờ gì, đồng ý luôn: "Cũng , nhưng ở đây đông lắm, miệng lưỡi thế gian khó lường."

Cố Quân bảo: "Không , tối mai qua, cứ bảo là chuyện tiền công chút nhầm lẫn nên cần gặp để tính toán ." Tề Kiệt gật đầu tán thành. Anh thầm nghĩ, Cố Quân tuy chữ nhưng phản ứng cũng nhanh nhạy phết.

Hai chia tay, Tề Kiệt đợi ngoài cổng một lúc lâu cho ngủ hết mới cầm vải phòng. Còn Cố Quân, mất nửa tiếng mới về tới nhà.

Lâm Thư lúc giường, tiếng cổng mở thì dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô mới giãn . Tốt , chuyện gì xảy cả. Hiện tại đang mùa vụ bận rộn, Cố Quân và nam chính cũng chẳng lên huyện . Chỉ cần hai bén mảng đến chợ đen là coi như an . Hy vọng khi dính buôn lậu, cái kết bắt của Cố Quân sẽ xảy .

--

Sáng sớm hôm , Lâm Thư cho gà ăn thì thấy trong chuồng một quả trứng. Cô con gà bảo: "Về nhà mấy ngày mới chịu đẻ cho một quả đấy nhé."

Dù Cố Quân ngày nào cũng mang về hai quả trứng, nhưng cứ mua trứng của khác mãi cũng cách . Mỗi ngày Cố Quân đủ điểm công mới hai hào, mà một quả trứng giá tận bốn xu, hai quả là tám xu, mất gần nửa thu nhập , quá xa xỉ. Một con gà đẻ vẫn thấm , cô giục mau ch.óng tìm thêm vài con gà con về nuôi cho mau lớn mà đẻ trứng.

Cái thời đại gì mà ngày nào cũng lo cái ăn cái mặc thế , cô xuyên đúng là " nhọ" thật mà. Lâm Thư thở dài, cầm quả trứng phòng cất.

Cô kiểm tra chỗ rau trong nhà, còn nhiều lắm, giỏi lắm là ăn thêm hai ngày nữa. Chẳng vườn rau khi bà Trần Hồng phá phách thì giờ . Nếu vì Cố Quân báo cáo cô bệnh với đội trưởng, cô xách giỏ vườn xem thế nào.

Thôi thì, đành ở nhà thêm vài ngày .

Loading...