Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 15: Vẫn còn nghi ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:33:44
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thư đặc biệt quý trọng bát canh . Bởi vì đến tận những năm 80 về , việc ăn thịt gà mới bớt xa xỉ. Có lẽ đợi đến lúc ở cữ, cô mới uống bát canh gà tươi ngon thế . Nước canh thì ngọt lịm, nhưng thịt gà mái già nên dai, nhai chút mỏi miệng.

Ăn xong, Cố Quân cũng chẳng nghỉ ngơi lấy một phút. Anh sửa sang cái chuồng gà cũ, nhốt con gà mái đó để dành chỗ cho nhà vệ sinh mới. Xong xuôi đấy cũng tới giờ đồng.

Đợi Cố Quân khỏi, Lâm Thư mới thong thả "nghiệm thu" nhà vệ sinh mới. Cái nhà vệ sinh khác hẳn với kiểu hố xí của đội sản xuất; một đường dẫn thẳng hố ga phía tường bao. Dùng xong chỉ cần dội nước là sạch bong. Cố Quân còn tinh ý đóng thêm mấy thanh tre dọc hai bên tường tay vịn để cô lên xuống chỗ bám cho đỡ mỏi.

Xét về độ tiện lợi, an cho đến vệ sinh và thông thoáng, cái nhà vệ sinh so với hố xí công cộng đúng là một trời một vực. Quan trọng nhất là từ nay về đêm hôm "nhu cầu", cô còn nhịn đến tận sáng nữa. Giải quyết nỗi lo lớn nhất , Lâm Thư thấy cả nhẹ bẫm, thoải mái cực kỳ.

Cũng thật vất vả cho Cố Quân, mấy ngày tới cô nhất định giúp xoa bóp nhiều hơn mới . Anh cứ liều mạng thế , nếu chẳng may mới ba mươi tuổi đầu mắc bệnh lao lực thì khổ. Một cơ thể với những khối cơ bắp đẽ thế mà để hỏng sớm thì phí quá.

--

Trước khi , Cố Quân còn cố tình lượn qua vườn rau nhà bà kế một vòng.

Bà Trần Hồng buổi trưa cũng chẳng dám về nghỉ, thấy xuất hiện như thấy ôn thần, gào lên: "Tao canh ở đây suốt, mày đừng hòng đụng một cọng rau nhà tao!"

Cố Quân chỉ nhướng mày , chẳng chẳng rằng, dạo đúng một vòng thành mục tiêu "dằn mặt" mới thong thả . Anh thừa sức đấu với bà , cứ để bà canh chừng cho đến lúc kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần thì thôi, ít nhất là để bà bận rộn mà còn thời gian sang phiền Lâm Thư dưỡng thai.

Trên đường đồng, Cố Quân gặp mấy thanh niên trí thức, trong đó cả Tề Kiệt. Tề Kiệt thấy liền chạy chậm , hạ thấp giọng hỏi: "Mấy xấp vải của còn ?"

Chẳng hiểu , thấy Tề Kiệt chạy tới, Cố Quân bỗng thấy thuận mắt cho lắm. Anh gạt cảm xúc kỳ lạ đó, đáp: "Còn, việc gì thế?"

Tề Kiệt bảo: "Số vải của cái bán, cái gửi về nhà . Tình cờ bên đội sản xuất bên cạnh mua vài mét về may quần áo."

Cố Quân tính toán một lát : "Cũng bớt vài mét. lấy rẻ hơn cửa hàng bách hóa hai xu một thước, giá là hai hào hai xu. nhờ đó tìm cách kiếm cho nửa cân đường đỏ nữa."

Tề Kiệt thắc mắc: "Sao tự dưng cần đường đỏ?"

Cố Quân thật thà đáp: "Vương Tuyết đang mang bầu, thỉnh thoảng uống chút nước đường đỏ cho bổ m.á.u." Nói xong, bồi thêm: "Cậu quen rộng, xem lấy giúp hộp sữa mạch nha nào ."

Ngày nào cũng ăn trứng gà thì vẫn đủ, lúc thịt mà ly sữa mạch nha thì mới đủ chất. Tề Kiệt trong lòng kinh hãi. Anh hiểu nổi, rõ ràng đây nhắc đến Vương Tuyết là Cố Quân chẳng nhiều, mới về mấy ngày mà đổi ch.óng mặt thế ?

Dù thắc mắc nhưng Tề Kiệt vẫn gật đầu: "Được, để hỏi xem , nhưng hứa chắc nhé."

Cố Quân: "Được."

Tề Kiệt: "Còn vụ đường đỏ, tan sẽ bàn kỹ với . Tối nay hoặc mai sẽ qua báo cho ."

--

Chạng vạng tối, Lâm Thư phòng tắm mới một trận sạch sẽ, sảng khoái cực kỳ. Dù điều kiện vẫn còn hạn chế nhưng chỉ cần nhà vệ sinh và phòng tắm riêng, cô thấy đời sống nâng lên một tầm cao mới. Cố Quân hôm nay bận việc gì khác nên cũng tắm rửa sớm. Có phòng tắm riêng, tắm lộ thiên, cô cũng chẳng cần tránh chỗ khác nữa, cả hai đều thấy thoải mái.

Lúc Cố Quân đang tắm thì tiếng gõ cửa. Lâm Thư sợ nhà bà kế sang gây chuyện nên vội mở ngay mà cửa hỏi: "Ai đấy?"

Bên ngoài tiếng đáp: " đây, Tề Kiệt. Đồng chí Cố Quân nhà ?"

Lâm Thư thắc mắc, giờ Tề Kiệt sang đây gì? Cô về phía phòng tắm, lưỡng lự một hồi cũng mở cửa. Cánh cửa mở, Tề Kiệt thấy Lâm Thư thì ngượng ngùng hỏi: "Đồng chí Cố Quân ?"

Lâm Thư giờ là linh hồn khác, chẳng hổ cả, cô đáp: "Anh đang tắm, mới ..."

Lời dứt thì tiếng Cố Quân vang lên từ phía : "Có việc gì ?"

Lâm Thư , Cố Quân tắm đầy năm phút vọt ngoài, còn kịp lau khô, quần áo cũng dính nước ướt một mảng lớn. Cô cạn lời... Anh rốt cuộc là lo lắng cô sẽ "tình trong như " với nam chính đến mức nào chứ? Mà mới mấy giây ngắn ngủi thế thì quyến rũ kiểu gì?

Thấy thái độ đề phòng thái quá của Cố Quân, Lâm Thư bực bảo: "Hai tự chuyện ." Rồi cô ngoắt nhà chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-15-van-con-nghi-ngo.html.]

Cố Quân đợi cô hẳn phòng mới sang Tề Kiệt: "Vụ sáng nay ?"

Tề Kiệt dường như cũng nhận sự dè chừng của Cố Quân, hắng giọng đầy khó xử: "Người đồng ý . Sáng mai họ mua đường đỏ ở cửa hàng bách hóa, trưa mai sẽ qua xem vải."

Cố Quân gật đầu: "Được, sẽ chờ ở nhà." Tề Kiệt thấy khí vẻ căng thẳng nên báo tin xong là vội vàng chào về ngay.

Cố Quân khép cổng, lặng giữa sân một lát vô thức về phía cửa sổ phòng Lâm Thư. Thấy Tề Kiệt , cô hé tấm mành cỏ thì bắt gặp ngay ánh mắt của Cố Quân. Dù trời tối rõ nhưng cô đoán chắc lúc mắt đang đen sẫm vì giận.

Lâm Thư rùng , vội vàng buông mành xuống khẽ đập bàn tay của : "Tại mày lôi kéo nhầm đấy nhé!"

Cố Quân khẩn trương như chắc chắn là vì đầu gặp mặt cô nhận nhầm , còn dám kéo tay cũ ngay mặt . Đó chẳng khác nào một sự khiêu khích trắng trợn. nghĩ cũng nghĩ , nhờ vụ mà Cố Quân sẽ tránh xa nam chính, ăn chung nữa thì sẽ bắt.

Nghĩ đến đó, cô thở phào nhẹ nhõm. Dù mới quen đầy hai tuần nhưng cô thực sự thấy lao động cải tạo.

Ngoài sân, Cố Quân một lúc mới xách thùng nước phòng tắm để tắm nốt. Anh xoa bồ kết lên đầu kịp xả sạch vọt ngoài vì lo lắng. Anh sợ Vương Tuyết mủi lòng. Vụ lùm xùm đêm say rượu đó, vẫn chắc do cô tính kế .

Nếu thực sự là cô tính kế, chắc chắn mục tiêu là một gã thô kệch như , mà là một thanh niên thư sinh như Tề Kiệt. Cô từng vì Tề Kiệt mà bất chấp cả việc bắt vì tội danh hổ, thì một ngày nào đó "ngựa quen đường cũ". Anh canh chừng cô, nếu chuyện mà vỡ lở thì cả hai chỉ nước sống trong điều tiếng, và đứa trẻ sẽ là tổn thương nhất.

Tắm xong, Cố Quân hóng mát hiên. Lâm Thư cầm đèn dầu bước : "Để em bóp vai cho thêm lúc nữa nhé."

Lần nếm trải cảm giác thoải mái nên từ chối nữa. Anh lặng lẽ đặt quạt xuống, ngay ngắn đưa lưng về phía cô. Lâm Thư thầm trong bụng: " là miệng thì nhưng thể thành thật."

Cô đặt đèn dầu xuống đất, bắt đầu xoa bóp. Vừa mới chạm tay , cơ thể Cố Quân cứng đờ như khúc gỗ. Lâm Thư cạn lời... Cái phản ứng khí cứ như thể cô đang trêu ghẹo . Cô xốc tinh thần, tập trung việc massage. Thấy bắt đầu thả lỏng, cô mới ướm hỏi: "Hôm nay Tề Kiệt sang tìm chuyện gì thế?" Phải thăm dò xem họ định buôn lậu tiếp mới .

Nhật Nguyệt

Vừa đến tên Tề Kiệt, Cố Quân lập tức mở choàng mắt, ánh mắt tối sầm . Lâm Thư cảm nhận rõ rệt bả vai căng lên. Chỉ cần cô nhắc đến Tề Kiệt là phản ứng dữ dội ? Có vẻ thực sự lo cô sẽ "tình cũ rủ cũng tới".

Biết đang kiêng dè điều gì nhưng cô thể huỵch tẹt để cam đoan , đành giải thích khéo: "Anh cũng đấy, hai chợ đen nếu em thì bắt . Em chỉ lo liều lĩnh tiếp thôi."

Chẳng rõ Cố Quân tin , chỉ buông một câu: "Không chợ đen nữa."

Lâm Thư thở phào... nhưng tim thót lên ngay đó. Không chợ đen thì ? Ý là vẫn định buôn bán ở chỗ khác ? Cô lo lắng hỏi: "Anh vẫn định buôn lậu ?"

Cố Quân bỗng trầm giọng: "Sao nào, cô lo sẽ liên lụy đến Tề Kiệt của cô ?"

Lâm Thư: "..." Cô câu nào quan tâm đến Tề Kiệt nhỉ? Sao cái giọng chua loét và đầy tính mỉa mai thế ?

Cô cũng bắt đầu nổi nóng, buông tay bóp nữa: "Em quan tâm đến hồi nào? Em rõ ràng là đang lo cho mà! Anh mà bắt thì nghĩ đến cảnh em bụng mang chửa thế thì thế nào để kiếm điểm mà sống ?"

Kết cục của nguyên chủ chính là tấm gương đấy, dù cô xuyên qua nhưng ở cái thời đại , một nuôi con mà chồng bên cạnh thì cực khổ trăm bề. Cố Quân ngẩn một lúc lâu mới cô, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc: "Cô đang quan tâm đến ?"

Lâm Thư đang bực nhưng thấy cái vẻ mặt " đầu yêu thương" của thì cơn giận tan biến hẳn. Anh chắc từ nhỏ thiếu thốn tình cảm, thêm sự lạnh nhạt của Vương Tuyết đây nên mới dám tin tai .

Cô chấp nhặt với một thiếu thốn tình thương gì chứ? Hơn nữa, nguyên chủ đúng là thích Tề Kiệt thật, hiểu lầm cũng là lẽ thường.

Thấy cô cứ hết nhíu mày thở dài mà gì, Cố Quân càng sốt ruột: "Câu hỏi của khó trả lời thế ?"

Lâm Thư hồn, thấy sắc mặt đang dần tối sầm vì nghĩ cô mộng tưởng về khác, cô vội nở một nụ thật tươi: "Sao khó chứ! Tất nhiên là em quan tâm . Anh là ba của con em, là lao động chính trong nhà, em quan tâm thì quan tâm ai?"

Cố Quân thì chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Câu trả lời sai một chữ nào, nhưng xong thấy l.ồ.ng n.g.ự.c cứ nghẹn nghẹn thế nhỉ?

Lâm Thư chẳng thèm để ý đến mấy cái suy nghĩ vòng vo của , cô giục: "Quay lưng , để em ấn nốt cho."

Cố Quân bỗng dậy, lắc đầu: "Thôi cần nữa, hôm nay thấy khỏe . ngoài dạo một lát."

Lồng n.g.ự.c đang thấy bí bách, cần ngoài hóng gió cho dịu .

Lâm Thư cho , cô truy hỏi bằng : "Anh đó , rõ xem với Tề Kiệt định bàn bạc cái gì?"

Loading...