Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 12: Gây chuyện
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:33:08
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thư theo chân Cố Quân bộ hơn mười phút thì đến một mảnh vườn.
là quá quắt thật, vườn nhà bà đầy rẫy rau củ đến độ thu hoạch , mà vẫn cứ thích sang phá đám, vặt trụi mấy mầm non nhà khác.
Cố Quân đón lấy chiếc giỏ, dặn cô: "Cô trông nhé, thấy ai đến thì tránh xa một chút."
Lâm Thư ngoan ngoãn gật đầu. Trong lòng Cố Quân thoáng chút ngạc nhiên, dạo gần đây gì cô cũng , còn phối hợp ăn ý. Không để tâm trí xa hơn, tập trung xuống vườn.
Cố Quân cứ loại nào ngon nhất thì hái, chẳng mấy chốc chiếc giỏ đầy ắp dưa chuột, cà chua và cà tím chín mọng. Anh còn bẻ thêm mấy bắp cải lớn hẳn, chất đầy đến mức còn chỗ trống mới thôi.
Anh đưa chiếc giỏ nặng trĩu lên cho Lâm Thư. Nhìn đống rau củ tươi ngon, mắt cô sáng rực cả lên. Thấy vẻ hưng phấn của cô, khóe môi Cố Quân bất giác nhếch lên, xuống hái nốt một nắm rau muống lớn.
Xong xuôi, Cố Quân bước lên bờ. Anh chẳng cần cô giúp, một tay ôm rau muống, một tay xách giỏ: "Đi, về nhà thôi."
Lâm Thư phấn khích gật đầu. Chỗ rau ít nhất cũng đủ cho hai ăn ngon lành trong mấy ngày tới. Vui thì vui thật, nhưng cô vẫn lo lắng hỏi: "Bà kế của mà loạn lên thì tính ?" Hái nhiều thế , bà chắc chắn để yên .
Cố Quân thản nhiên đáp: "Bà mà dám đến nháo, để lo, cô cần bận tâm."
--
Về đến nhà, Cố Quân uống một bát nước dặn dò: "Lát nữa , cô nhớ cài then cổng cho c.h.ặ.t, trừ thì ai đến cũng đừng mở. nhà thì đừng tranh chấp với ai gì."
Lâm Thư gật đầu: "Em nhớ ."
Dặn xong, Cố Quân đồng tiếp. Đợi khỏi, Lâm Thư lập tức cài then cửa ngay. Để đề phòng bà kế xông cướp đồ, cô đem rau củ chia cất vài nơi khác cho chắc ăn.
Lâm Thư ở nhà trong tư thế sẵn sàng đón đ.á.n.h trận "đại náo" của bà kế, nhưng chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy tăm . Thấy ai đến phá, cô đành nấu cơm .
Cô hai đĩa lớn dưa chuột xào và rau muống, đủ cho Cố Quân ăn thoải mái. Cơm chín tới thì cũng về. Cửa cài then nên cũng gõ cửa cô mới mở.
Vào đến sân, hỏi: "Bên nhà cũ ai sang đây gây chuyện ?"
Lâm Thư lắc đầu: "Chắc là phát hiện ."
Cô thầm nghĩ bà kế cũng thật nực , chẳng lẽ bà hiểu tính nết con riêng của ? Đã ăn trộm bắt quả tang mà nghĩ đến chuyện Cố Quân sẽ "gậy ông đập lưng ông" ? Mà cũng đúng, chỉ kẻ đầu óc vấn đề mới hành xử kiểu đó.
Ngồi bàn, thấy rau xanh, Cố Quân hỏi: "Trứng gà đưa cô ?"
"Để tối em ." Lâm Thư đáp.
Cố Quân gì thêm, cầm bát cơm lên ăn nhanh. Có lẽ thấy Lâm Thư cứ thong thả nhai kỹ nuốt chậm, liếc cô một cái, dường như nhận cách ăn của thô lỗ nên cũng tự giác chậm .
Cơm nước xong xuôi, khi Lâm Thư đang rửa bát thì bỗng nhiên tiếng đập cổng "rầm rầm" kèm theo tiếng c.h.ử.i bới giận dữ: "Cố Quân! Mày đây cho tao! Có mày sang trộm rau nhà tao ?!"
Nghe tiếng, Cố Quân từ trong phòng bước , sang bảo Lâm Thư: "Vào phòng ."
Lâm Thư "" một tiếng, chẳng kịp cất bát đũa, nhanh chân trốn trong. Cô cũng tham chiến lắm, nhưng vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên đành trong phòng quan sát qua cửa sổ.
Cô thấy Cố Quân bưng chậu nước rửa bát về phía cổng. Nhìn là định gì, Lâm Thư bắt đầu thấy phấn khích. Cô nhớ mấy cuốn tiểu thuyết xuyên đây, nam chính thường nhu nhược hoặc hiếu thảo một cách ngu , cứ đợi nữ chính xuất hiện mới nhận bộ mặt thật của gia đình. Còn với Cố Quân, rõ ràng chẳng cần ai giúp cũng thể tự giải quyết êm xuôi.
Cố Quân rút then cài mở cửa, bà kế Trần Hồng xông tới định chỉ mặt c.h.ử.i: "Thằng ranh con..."
lời kịp thốt một chậu nước rửa bát tạt thẳng mặt. Bà ướt như chuột lột, mặt còn dính mấy mẩu lá cải.
Lâm Thư trong phòng mà choáng váng: là "đại ca" khác! Ít nhưng thì cực gắt.
Nhật Nguyệt
Bà Trần Hồng run rẩy chỉ tay mặt Cố Quân, tức đến mức thốt nên lời, "đằng" một cái bệt xuống đất, vỗ đất gào : "Trời ơi là trời! Người mà quá đáng thế !"
"Thiên lý ở ! Con riêng bắt nạt kế, ai quản !"
"Nó sang nhà trộm rau còn tạt nước mặt ! còn mặt mũi nào ai nữa, sống nổi nữa !"
" là đồ sinh mà dạy, từ nhỏ hư hỏng, hết trộm cắp thế nào cũng cướp cho mà xem!"
Hàng xóm láng giềng bắt đầu tụ tập xem náo nhiệt. Tuy rõ đầu đuôi nhưng ai cũng đoán chắc chắn là bà Trần Hồng gây sự . Một thể đuổi đứa trẻ mười mấy tuổi khỏi nhà thì t.ử tế gì cho cam.
Lâm Thư thầm nghĩ: Có thế thôi á? Vừa nãy đập cửa hùng hổ thế cơ mà, tưởng là nhân vật tầm cỡ lắm, hóa cũng chỉ bệt xuống đất ăn vạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-12-gay-chuyen.html.]
Cố Quân chẳng chẳng rằng, cứ thế lạnh lùng bà diễn trò. Bà Trần Hồng gào lên, mắt chẳng lấy một giọt nước mắt: "Trả rau cho tao! Trả đây!"
Lâm Thư ngoáy tai, đúng là ồn ào quá mức. Ánh mắt Cố Quân đảo qua đám đông một lượt, dừng ở chỗ ông Cố đang trốn lưng khác, lạnh: "Ông thấy hổ ?"
Ông Cố điểm danh thì cúi gằm mặt xuống, vẻ là một kẻ sợ vợ nên dám ho he. Lâm Thư mà thấy lộn ruột, ông cha đẻ còn tệ hơn cả bà kế. Sự dung túng của ông bấy lâu nay chính là tiếp tay cho bà bắt nạt con trai .
Cố Quân khoanh tay n.g.ự.c, hất hàm bảo bà kế: "Hơn một tháng nhà, bảo là ngày nào bà cũng sang vườn nhà trộm rau."
"Bà trả rau chứ gì? Được thôi, để lên đội sản xuất tìm thư ký phân xử, nữa thì báo công an luôn."
Bà Trần Hồng gào lên: "Mày bốc phét! Công an chẳng rảnh mà quản mấy việc vặt , đừng dọa tao!"
Cố Quân lạnh lùng: "Thử xem? Bà sợ thì bây giờ lên huyện luôn?" Anh bước hẳn khỏi cửa: "Đi, một thể."
Bà Trần Hồng lập tức tắt đài. Tính Cố Quân là , hồi còn dám tố cáo cả trong đội sản xuất, ai mà báo công an thật . Bà cứng họng một lúc cãi cố: "Mày hái cho ngoài mà tao là kế, hầu hạ cha mày bao năm công lao cũng khổ lao, hái vài ngọn rau thì ?!"
Cố Quân khẩy: "Thế thì hái ít rau nhà thì ?"
Nghe đến đây, hàng xóm cũng hiểu ngọn ngành. Bà Trần Hồng đúng là điều, bao năm mà vẫn sang vườn con riêng trộm rau. Có bất bình lên tiếng trêu chọc: "Ôi dào, hóa là bà trộm ? Nghe trộm chỉ một , giờ Cố Quân mới sang hái một mà bà nhặng xị lên thế?"
Bà Năm ở vườn bên cạnh bồi thêm: "Đâu chỉ thế, nào vườn cũng thấy bà canh lúc khác là lẻn hái trộm."
Mặt bà Trần Hồng hết xanh trắng, sang mắng hàng xóm: "Chủ nhà nhà, rau thối đấy thì phí, hái thì ?"
"Chỗ rau đó đều là cha nó ăn chứ đụng . Đạo lý xưa nay cha ăn của con là chuyện đương nhiên. chỗ rau mày hái là của tao trồng, tao với mày chẳng họ hàng thích gì, mày dám ăn!"
Lâm Thư thấy ai vô lý và trơ tráo như bà . Nếu là bình thường, Cố Quân mặc kệ bà gì thì vì chẳng thấy mất mặt mệt mỏi gì. giờ Vương Tuyết đang mang thai, cô vốn ghét ồn ào, nên kết thúc trò hề sớm.
Anh bà kế, tuyên bố: "Hôm nay mới chỉ hái một . Nếu bà còn đây ăn vạ, sẽ vườn hái tiếp, hái sạch sành sanh những gì thể hái mới thôi."
" là ."
Mặt bà Trần Hồng đờ , ngũ quan vặn vẹo: "Mày dám!"
Cố Quân: "Sao dám? Nhà bà ai ngăn nổi ?"
thật, cả nhà họ Cố chẳng ai đ.á.n.h . Cố Quân sân lấy cái sọt, bảo: " ngay đây."
Bà Trần Hồng trợn mắt, bật dậy nhanh như cắt. Lúc bà thực sự sợ sang vặt sạch vườn nhà , nhưng miệng vẫn chịu thua: "Mày mà dám đụng một cọng rau của tao, bà già liều mạng với mày!"
Nói xong, bà vắt chân lên cổ chạy biến. Hướng bà chạy về nhà cũ mà là hướng vườn rau. Cố Quân nhạo một tiếng. Trời nắng chang chang thế , vì sợ hái trộm mà chắc bà sẽ canh ở vườn suốt lúc thôi.
Ông Cố thấy vợ chạy cũng lủi thủi theo, chẳng thấy hổ chút nào. Đợi họ khuất, sắc mặt Cố Quân càng trầm xuống. Anh với xung quanh: "Không gì , giải tán ạ."
Anh sân khép cổng , ngăn những ánh mắt tò mò bên ngoài. Lâm Thư lúc mới dám thò mặt : "Mẹ kế bình thường quậy kiểu ? Em cứ tưởng bà xông đây đòi rau chứ."
Cố Quân đặt sọt xuống: "Hồi con trai bà lẻn nhà lục lọi, trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận gãy chân. Từ đó về bọn họ chỉ dám ngoài nháo chứ dám bước chân đây nữa."
Lâm Thư: "..." Quả đúng là kẻ liều thì ai cũng sợ. Cô còn đang tự hỏi vì ở đây nên Cố Quân mới " tay" mạnh hơn .
"Anh đối xử với họ gắt thế mà bà vẫn dám trộm rau nhà nhỉ?"
Cố Quân đáp: "Có những hạng chỉ hưởng chứ sợ, cứ cách vài bữa gây chuyện cho vui mà, quen . Tóm thấy họ thì cô cứ mặc kệ."
Nhắc đến chuyện , Lâm Thư vẫn còn bực, cô hừ một tiếng: "Nếu vì đang bầu bí thì em cũng một trận với bà ."
Cố Quân nhịn , khóe môi khẽ nhếch lên. Rõ ràng là chuyện bực , nhưng chẳng hiểu tâm trạng thấy hẳn lên. Lâm Thư bỏ qua khoảnh khắc đó, cô ngạc nhiên hỏi: "Anh gì đấy?"
Sắc mặt Cố Quân khựng , ngay lập tức trở về vẻ lạnh lùng như cũ: "Có ." Nói thẳng nhà.
Lâm Thư theo bóng lưng , đầy vẻ nghi ngờ. Rõ ràng là thấy mà còn chối. Cô theo nhà chính, hỏi tiếp: "Bà nháo nữa ?"
Cố Quân cầm ấm nước rót bình tông, đáp: "Không , nhưng chắc chắn là bà sẽ rêu rao c.h.ử.i rủa khắp đội sản xuất cho xem."
Lâm Thư bĩu môi khinh bỉ. Gặp loại cực phẩm thế đúng là cách nào dứt điểm một . Cố Quân rót xong nước đưa bình cho cô. Lâm Thư cái bình nước mặt, bất ngờ. Hiếm thấy thật, chủ động tỏ quan tâm thế .
Cô đón lấy bình nước, khẽ : "Cảm ơn ."
Cố Quân rót cho một bát, uống một thêm: "So với việc c.h.ử.i bới thì bây giờ nhà họ lo giữ vườn rau hơn nhiều."