Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 113: Khai trương

Cập nhật lúc: 2026-03-26 15:19:18
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thư và Cố Quân hầu như ngày nào cũng sớm về trễ, bà nội thể ngờ hai đứa cả gan giấu bà mở tiệm cơm, nên cũng chẳng mảy may nghi ngờ xem họ gì.

Giờ khai trương ấn định 10 giờ sáng, nhưng thực tế đến 5 giờ chiều mới bắt đầu chính thức bán hàng. Vì công nhân ở các nhà máy buổi trưa đều cơm tập thể, khách khứa chắc chắn chẳng bao nhiêu nên cần thiết mở bán buổi trưa, chỉ tập trung bữa tối là đủ.

Lâm Thư kiếm chiếc loa cầm tay, bỏ một tệ thuê một bà bác sáng sớm vòng quanh khu vực phụ cận loa báo tin tiệm cơm khai trương, chỉ bán bữa tối.

Ba ngày đầu khai trương sẽ tặng canh miễn phí, một suất cơm giá hai hào rưỡi, đầy đủ cả thịt lẫn rau.

Công nhân đang việc thấy tiếng loa đều dừng tay bàn tán: "Cái khu hẻo lánh mà cũng mở tiệm cơm cơ ?"

"Hèn gì mấy hôm thấy căn nhà hoang đầu ngõ dọn dẹp quét vôi , còn dán cả giấy đỏ. Tuy chữ nhưng bảo là mở hàng ăn."

"Hai hào rưỡi cũng đắt lắm . Đi tiệm cơm nhà nước, một đĩa thịt xào rau mất ba hào rưỡi , còn bộ rõ xa."

"Trưa nay ăn rau hầm thịt vụn, tối mà cũng ăn qua loa nữa thì sức . Hay tối nay qua đó thử xem, dù hai hào rưỡi cũng bõ bèn gì."

"Đi chứ, thỉnh thoảng cũng đổi bữa cho ngon cái miệng."

Những công việc nặng nhọc lương hề thấp hơn công nhân chính thức, mỗi tháng cũng bỏ túi tầm 45 tệ.

Một tháng ăn tiệm vài cũng chẳng chuyện gì quá xa xỉ.

--

Sau khi ăn trưa xong, Lâm Thư và Cố Quân bắt đầu bắt tay chuẩn . Cố Quân mua một mớ nội tạng gồm lòng già, phổi, tim, gan heo.

Cả một chậu lớn thế mà chỉ mất một tệ.

Rẻ thì rẻ thật nhưng khâu xử lý cực kỳ tốn công. Không chỉ tốn nước mà chủ yếu là khử cho hết mùi hôi tanh.

Cố Quân để Lâm Thư động tay , chỉ bảo cô bên cạnh múc nước dội giúp. Chỉ riêng việc rửa sạch chậu nội tạng đó mất cả tiếng đồng hồ.

Cố Quân dự định dùng chỗ món phá lấu kho tộ.

Ngoài , thực đơn còn món thịt heo xào măng và cá chưng tương.

Hiện tại cá cần tem phiếu, thịt heo cũng nguồn cung phiếu nhưng hạn chế lượng. Nhờ hơn một năm đầu bếp ở bếp ăn tập thể, Cố Quân quen với bên lò mổ nên mỗi ngày lấy hai cân thịt nạc.

Hai cân thịt tuy nhiều, nhưng xào chung với các loại rau củ thì cũng một chậu lớn.

Ngày đầu khai trương, chuẩn ba món mặn và hai món rau xanh. Với hai hào rưỡi, khách chọn một mặn một chay.

Chưa đến 5 giờ chiều, mùi thơm bay xa cả cây , lan tỏa khắp ngõ ngách dân xung quanh kéo đến xem náo nhiệt.

Lâm Thư mang hạt dưa và kẹo chào mời niềm nở trong phụ tá cho chồng.

Cố Quân đồng hồ thấy sắp đến giờ, cho tóp mỡ chảo nóng, trút tỏi băm phi thơm nức đổ rau muống xào nhanh tay.

Ở đây quạt, nóng đến mức mồ hôi đầm đìa, áo ướt sũng dán c.h.ặ.t , lộ rõ những đường nét cơ bắp săn chắc.

Nếu đang ở chỗ việc, Lâm Thư chắc chắn nhào tới "sờ soạn" vài cái cho bõ ghét.

Nhật Nguyệt

thôi, để tối về đóng cửa bảo cũng .

Trong lúc Cố Quân bận xào nấu, Lâm Thư gần dùng khăn lau mồ hôi trán cho chồng. Cố Quân đầu vợ, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng. Lâm Thư cầm chiếc quạt nan lớn quạt lấy quạt để cho .

Cố Quân bảo: "Trong nóng lắm, em ngoài đợi ."

Lâm Thư chỉ một lát thấy ngột ngạt, huống chi Cố Quân còn bên bếp lửa. Cô lắc đầu, tiếp tục quạt: "Em sợ say nắng mất. Ngày mai mang cái quạt máy ở nhà sang đây, tối chở về, tuy lỉnh kỉnh nhưng còn hơn là ốm. Đợi kiếm tiền, em sẽ mua thêm cái mới."

Cô thầm nghĩ trong đầu, lúc nào rảnh dạo xem chỗ nào bán quạt trần . Quạt trần mát gian rộng, dùng trong môi trường hơn quạt bàn nhiều.

Cố Quân trút rau muống xào chậu, bắt đầu xào rau cần.

Trong lòng vẫn thấy lo, liền hỏi vợ: "Em bảo liệu ai đến tiệm ăn ?"

Lâm Thư lau mồ hôi cho , khẳng định chắc nịch: "Mấy ngoài đều mùi thơm dụ đến đấy thôi. Công nhân lụng cả ngày mệt mỏi, ngửi mùi thức ăn thế thì bụng nào mà nấu nướng nữa. Anh cứ chờ xem, lát nữa là kín cho xem."

quan sát kỹ, quanh đây ba nhà máy đang xây, ít nhất cũng bốn năm trăm con . Chẳng cần nhiều, mỗi ngày chỉ cần giữ 50 đến ăn là hai vợ chồng lãi .

Một lát , tiếng chuông tan ca từ các công trường gần đó vang lên, loa phóng thanh cũng bắt đầu phát những bài hát hành khúc sôi động.

Cố Quân đặt các chậu thức ăn bồn nước nóng ở bục cửa sổ. Để giữ thức ăn luôn ấm nóng, Lâm Thư bảo Cố Quân xây một cái bệ hộc chứa nước nóng ngay sát cửa sổ để hâm đồ ăn.

Lâm Thư Cố Quân. Thấy cứ chằm chằm cửa, môi mím c.h.ặ.t, cô đang căng thẳng.

Cô múc hai bát cơm đầy, đưa cho một bát: "Ăn nhanh , lát nữa khách đông là thời gian mà ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-113-khai-truong.html.]

Cố Quân đón lấy chiếc bát tráng men, lùa vội bát cơm. Quả nhiên chỉ vài phút , mấy công nhân mặc quần áo dính đầy bụi bẩn, tay cầm cặp l.ồ.ng bước , oang oang gọi: "Ở xa thấy thơm lừng , nhà hàng gì ăn đấy?!"

Lâm Thư lập tức buông bát cơm, niềm nở chào mời: "Dạ, hai hào rưỡi một suất, một mặn một chay ạ. Cơm nếu phiếu là ba xu hai lạng, phiếu thì thêm một xu nữa ạ."

Mấy khách gần cửa sổ, những món ăn bắt mắt, mùi thơm nồng nàn xộc thẳng mũi: "Cho bốn lạng cơm, với món , món nữa."

Lâm Thư thu tiền và múc cơm, Cố Quân thì múc thức ăn và canh. Anh múc một muỗng phá lấu đầy đặn, thêm một muỗng rau cần xào, suất cơm trông đầy đặn.

Thấy đầu múc cho nhiều như , những phía mới yên tâm gọi món.

Khách khứa lục tục kéo đến, nhiều vội xếp hàng mà hỏi những đang ăn xem vị trí thế nào. "Ngon! Thơm lắm! Phân lượng đủ đầy, lỗ !"

Nghe câu đó, bắt đầu tự giác xếp hàng.

Lâm Thư từ chỗ thong thả bắt đầu trở nên bù đầu bù cổ, lúc múc cơm thì kịp thu tiền, lúc thu tiền kịp múc cơm. Cô cửa xem ai quen , thì thấy bà bác Hà (hàng xóm hôm phụ dọn dẹp) đang xem náo nhiệt.

Cô gọi lớn: "Bác Hà ơi, bác rảnh giúp cháu một tay với!"

Bác Hà gọi tên thì lật đật chạy .

Lâm Thư bảo: "Bác giúp cháu múc cơm với múc canh, cháu để bác giúp ạ."

Bác Hà chẳng ngần ngại gì, cầm ngay muôi múc canh, một tay múc canh một tay múc cơm thoăn thoắt. Mọi việc hăng say đến mức đứa cháu ở nhà chạy sang gọi về ăn cơm, bác Gì cũng chẳng thèm để ý.

Lâm Thư vọng : "Tí nữa bác ăn ở đây luôn nhé, bảo nhà để phần cơm ạ."

Tầm 5 giờ rưỡi đến 6 giờ là lúc đông khách nhất. Qua 6 giờ thì vãn dần, lúc đó đồ mặn cũng chẳng còn bao nhiêu. Thấy vắng khách, Lâm Thư vội múc một suất cơm cho bác Hà.

Bác Hà ngạc nhiên: "Ơ, cho bác ăn cơm thật ?"

Lâm Thư : "Chứ còn nữa ạ, để bác đói . Bác ăn , tí nữa cháu gửi thêm tiền công cho bác nữa."

Bác Hà xua tay: "Cứ thong thả, chạy mà thiệt."

Nãy giờ ngửi mùi đồ ăn bác thèm rỏ dãi, giờ chỉ đ.á.n.h chén một bữa thật no. Lâm Thư và Cố Quân cũng tranh thủ ăn nốt nửa bát cơm còn lúc nãy.

Một lát thêm vài khách nữa tìm đến vì cùng khen ngon, nhưng vì muộn nên món mặn sạch sành sanh, họ tiếc hùi hụi về.

Đồng hồ điểm 6 giờ 20, dọn dẹp một chút là 7 giờ thể về nhà.

Lâm Thư bắt đầu lau bàn, quét nhà, bác Hà ăn xong cũng xắn tay rửa bát đĩa. Khách đến ăn mang cặp l.ồ.ng, nên chồng bát đĩa bẩn chất cao như núi.

Cố Quân giếng gần đó gánh thêm hai xô nước về.

Bác Hà đống bát đĩa ở hậu viện bảo: "Trời tối , hai đứa nếu tin tưởng bác thì cứ về , để bác rửa sạch cho."

Trong tiệm cũng chẳng gì quá giá trị, quý nhất là lương thực và đồ khô trong kho nhưng khóa kỹ , nên chẳng lo. Lâm Thư thực sự mệt lả, cô đếm bốn hào rưỡi đưa cho bác Gì.

"Tối nay vất vả cho bác quá, bác một tiếng rưỡi, đây là bốn hào rưỡi tiền công ạ. Mấy ngày đầu chắc sẽ bận lắm, nếu bác rảnh thì cứ 4 giờ chiều sang giúp cháu đến 7 giờ, mỗi tiếng cháu gửi bác ba hào, bao thêm một bữa cơm, bác thấy ạ?"

Bác Hà ngày thường ở nhà thủ công, mỏi cả mắt cả ngày mới kiếm hai ba hào, nay ba tiếng hẳn chín hào còn ăn ngon, dại gì mà từ chối.

"Rảnh chứ, bác rảnh lắm!" Lâm Thư rạng rỡ: "Thế thì quá, mai 3 giờ bác sang nhé."

Cô đưa luôn chìa khóa và ổ khóa cho bác: "Rửa xong bác khóa cửa giúp cháu, cháu chìa dự phòng nên mai bác cần mang sang trả ."

Dặn dò xong, Cố Quân dắt xe đạp gọi: "Về thôi em."

--

Tiệm cơm khá xa khu dân cư nên đường về tối om, chỉ ánh đèn pin của Cố Quân soi rọi một vệt sáng nhỏ đường. Lâm Thư chẳng buồn giữ ý tứ gì nữa, cô mệt đến mức tựa hẳn lưng Cố Quân, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy .

Cố Quân trêu: "Người đầy mùi mồ hôi, em chê ?"

Lâm Thư lầm bầm: "Hôi thì hôi, em mệt lắm ."

Cố Quân thương vợ nhưng vẫn nhắc: "Mệt thì mệt chứ đừng ngủ gật nhé, ngã đấy."

Lâm Thư ngáp một cái dài: "Thế mà lúc nãy còn lo khách, giờ thì bù đầu cả hai vợ chồng nhé."

Nghĩ đến cảnh tượng tấp nập lúc tối, Cố Quân kìm mỉm , nhưng ngay đó xót vợ: "Hay là thuê thêm nữa cho em đỡ vất vả?"

"Thôi đừng, đợi ít hôm nữa đón hai đứa nhỏ lên . Với chắc ngày nào khách cũng đông thế , thuê nhiều quá cũng ."

Cố Quân nghĩ cũng , liền bảo: "Nếu sinh ý cứ thế , sẽ đón hai đứa lên sớm để phụ giúp."

Lâm Thư mệt quá chẳng gì thêm, chỉ "ừm" một tiếng mơ hồ lưng .

Loading...