Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 11: Hái trộm

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:32:55
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cũng trò chuyện gì nhiều, ai nấy tập trung phần cơm của . Đang ăn dở, Lâm Thư phát hiện Cố Quân tuyệt nhiên hề đụng đến bát canh trứng.

Cô cầm muôi múc hai muỗng bát , phần còn hơn nửa bát cô đẩy sang mặt . Cố Quân bát canh trứng, khựng một giây cũng lặng lẽ trút nốt chỗ còn bát cơm của . Bữa trưa cứ thế kết thúc trong sự tĩnh lặng.

Hơn chục cái bánh ngô bí đỏ lúc sáng, Cố Quân cũng chỉ ăn thêm năm cái. Ăn xong, về phòng nghỉ một lát. Lâm Thư dọn dẹp bát đũa xong cũng về phòng bắt đầu hì hục may đồ lót. Áo lót thì thiết kế thế nào, thôi thì cứ quần lót . Giờ dây chun co giãn, chắc đợi dịp nào lên huyện ghé qua cửa hàng bách hóa mua một ít. Mà cũng chẳng bao giờ mới huyện nữa.

Ngoài đồ lót, cô nghĩ còn sửa đống quần áo cũ. Quần áo của nguyên chủ tuy rộng rãi nhưng chỉ vài tháng nữa thôi, khi bụng lớn hơn chắc chắn sẽ ních . Nghĩ đến cái bụng, Lâm Thư cúi xuống vòng hai lùm lùm hơn sáu tháng, khẽ thở dài. Mấy ngày nay, đôi khi cô vẫn thực sự thích nghi việc đang mang thai. Chưa kịp tận hưởng quá trình yêu đương mà sắp , nghĩ cũng thấy tiếc nuối. Phải chi cứ hưởng thụ thôi mà trải qua bước sinh con thì mấy.

Lâm Thư nghĩ vẩn vơ một lúc tiếp tục khâu vá. Làm đến lúc mỏi mắt, cô chợp mắt một lát. Đến khi tỉnh dậy, Cố Quân từ bao giờ, chiếc giỏ và bình nước cũng thấy , chắc mang đồng. Trên bàn còn đặt sẵn một con cá sạch sẽ. Sợ trời nóng cá ươn, cô đặt cả đĩa cá chậu nước mát cho đảm bảo.

Gần đến giờ tan tầm, Lâm Thư bắt tay nấu cơm. Cô tranh thủ hấp mấy cái bánh ngô bí đỏ còn dư lúc trưa cho mềm, đó đun hai bát nước thật sôi. Chiên cá xong, cô đổ nước sôi sùng sục nồi, chỉ loáng nước dùng chuyển sang màu trắng sữa ngon mắt. Một bát canh cá đậm đà cùng một đĩa bí đỏ hấp là thực đơn cho buổi tối nay.

Nấu xong xuôi, cô đợi mãi thấy Cố Quân . Mãi đến lúc mặt trời khuất hẳn núi, mới về tới nhà. Anh ăn uống nhanh, đầy năm phút giải quyết sạch cả cơm lẫn bánh ngô, húp thêm nửa bát canh, còn miếng cá thì tuyệt nhiên động . Ăn xong, lao ngay chỗ nhà vệ sinh và phòng tắm đang dở.

Khung chính thiện, giờ chỉ cần cắm các nan tre xuống đất buộc c.h.ặ.t khung là xong. Khi xong mấy bức vách tre thì trời tối hẳn. Cố Quân bảo cô: "Dù mái nhà xong nhưng tối nay cô thể đây tắm cho thoải mái, cần tắm trong phòng nữa."

Lâm Thư gật đầu tán thành. Mấy hôm nay cứ lau trong phòng, cô chẳng dám cử động mạnh vì sợ ướt sũng sàn nhà, lúc nào cũng cảm thấy tắm sạch.

--

Lâm Thư tắm xong xuôi bước , tránh khỏi việc nước bùn b.ắ.n cổ chân nên cô dùng nước lạnh dội qua một lượt. Thấy cô xong việc, Cố Quân cũng xách hai thùng nước lạnh trong. Khi tắm xong ngoài thì thấy Lâm Thư đang giặt đồ.

: "Anh đưa quần áo đây em giặt luôn cho."

Cố Quân nghĩ đến bộ đồ ướt sũng mồ hôi nồng nặc của , liền từ chối: "Thôi, để tự giặt." Anh múc nước thùng, mài miếng bồ kết bỏ , sức vò mạnh.

Lâm Thư vò mà thầm lo cho phận bộ quần áo, chỉ sợ hỏng mất. Vừa mới lo xong thì một tiếng "xoẹt" vang lên, cả hai cùng khựng .

Lâm Thư cạn lời... Cố Quân thật sự xé rách luôn bộ đồ của chính .

Im lặng một lát, Cố Quân tiếp tục giặt nhưng lực tay nhẹ rõ rệt. Hai gần như xong cùng lúc, dây phơi mỗi chiếm một nửa, ranh giới rõ ràng. Lâm Thư phơi xong thì phòng , còn Cố Quân ở ngoài sân hóng mát.

Ánh mắt vô thức hướng về phía cửa sổ đang hắt chút ánh sáng yếu ớt. Tấm mành cỏ mỏng manh in bóng hình bên trong. Trước đây dù kết hôn, Cố Quân vẫn cảm thấy căn nhà lặng lẽ như chỉ . lẽ nhờ sự tương tác gần đây giữa hai mà giờ đây cảm giác trong nhà thêm một trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Anh nhận , căn nhà quạnh quẽ thêm chuyện cũng đến nỗi tệ.

Cố Quân cất thùng hiên, xoay xoay cái cổ đang mỏi nhừ tự bóp vai. Lâm Thư cầm bình tông từ trong phòng định lấy thêm nước thì thấy cảnh đó. Cô do dự hỏi: "Hay để em bóp vai cho một lát nhé? Em cũng chút ít đấy." Chị dâu cô đây nghề massage trị liệu, cô cũng học lỏm vài chiêu.

Cố Quân thấy tiếng cô thì , khẽ lắc đầu: "Không cần ."

Lâm Thư ép, cô bếp lấy nước về phòng. Một lát , Cố Quân gõ cửa phòng cô. Lâm Thư xuống dậy mở cửa.

Anh bảo: " đặt cái xô tạm thời ở chỗ nhà vệ sinh , đêm khuya cô cần thì cứ đó cho tiện."

Nhắc đến chuyện Lâm Thư ngượng, cô khẽ gật đầu: "Em ."

Dặn dò xong, Cố Quân về phòng . Lâm Thư khép cửa , thầm nghĩ từ lúc Cố Quân về, quả thực chuyện thuận tiện hơn nhiều. Cô xuống, khi ngủ còn tự hứa với lòng sáng mai nhất định dậy thật sớm bữa sáng.

Kết quả là sáng hôm khi cô tỉnh dậy, trời mới hửng sáng, Cố Quân ở trong bếp đang nặn bánh ngô. Lâm Thư thấy , chẳng kịp đ.á.n.h răng rửa mặt chen căn bếp chật chội: "Để em cho, việc khác ."

Cố Quân "ừ" một tiếng, lau tay lách qua ngoài. Anh quẩy đòn gánh gánh nước. Phải ba bận mới đổ đầy lu nước, đó tiếp tục hí hoáy với cái nhà vệ sinh. Lần bắt đầu đào hố ga ở phía bên ngoài tường bao sân. Nếu đổi, ngày mai là thể dùng .

Đào hơn một tiếng đồng hồ mới một nửa thì đến giờ , đành gác . Trước khi , Cố Quân dặn Lâm Thư: "Hôm nay mang nước , cô cần đưa nữa ."

Lâm Thư gật đầu. Cũng , hôm nay cô cần tập trung nghiên cứu cách may áo lót. Cố Quân đội mũ rơm đồng.

Nhật Nguyệt

Làm việc một lúc lâu thì Đại Mãn mới lững thững tới. Anh vội vàng cầm liềm bù, phân trần với Cố Quân: "Vợ chồng em ngủ quên, tới muộn quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-11-hai-trom.html.]

Cố Quân cũng để ý lắm. Đại Mãn gần, vẻ bí mật hỏi: "Anh ai đ.á.n.h thức vợ chồng em ?"

Cố Quân buồn , đáp thẳng: "Muốn thì , đừng vòng vo."

Đại Mãn hạ thấp giọng: "Vợ đấy."

Cố Quân khựng , sang . Đại Mãn tiếp: "Vợ đến tìm vợ em, bảo là may đồ cho con nhưng mà thế nào."

Nghe , Cố Quân nghĩ ngay đến xấp vải tối qua đưa. Chẳng bảo cô dùng chỗ đó may quần áo cho ? Nếu cô đem may đồ cho con hết thì đến lúc bụng to , cô lấy gì mà mặc? Anh thầm nhủ để tối về sẽ chuyện với cô, cúi đầu cắt lúa.

--

Lâm Thư vốn nhà Xuân Phân ở , nhờ một đứa trẻ hàng xóm dẫn đường. Nhà Xuân Phân cửa đóng then cài, cô gõ cửa thì hóa cả hai vợ chồng đều . Lâm Thư may đồ cho bé, nhưng thực chất là học cách may đồ cho chính , vì suy cho cùng kỹ thuật cũng tương tự .

Cô chỉ chơi một lát về. Xuân Phân vì vội nên đưa cho cô chiếc thước tre chuyên dụng và chỉ qua vài mẹo cơ bản. Vì thời gian gấp gáp hết nên Xuân Phân hẹn tan sẽ qua nhà tìm cô.

Rời nhà Xuân Phân, Lâm Thư xách giỏ vườn hái rau. Vừa đến gần, cô thấy bóng đang lom khom hái trộm rau nhà . Cô thắc mắc, đáng lẽ thanh niên trí thức giờ đồng cả chứ, ở đây?

Đến gần hơn, Lâm Thư mới rõ đó là một bà già trong đội sản xuất. Chiếc giỏ bên cạnh bà đầy ắp, mà là những loại quả đến kỳ thu hoạch. Bà đang mải mê hái nắm rau muống non nhất. Chứng kiến cảnh , Lâm Thư thực sự sững sờ. Cô cứ thắc mắc mãi tại vườn rau chẳng bao giờ quả chín, cứ tưởng là đám thanh niên trí thức hái hết chừa cho chủ nhà, hóa kẻ khác "nẫng tay "! Mà còn cô bắt quả tang tại trận!

"Bà cái gì thế hả?!" Lâm Thư đột nhiên quát lớn.

Bị tiếng quát bất ngờ, bà già đang xổm giật ngã chổng quẻ ngay giữa đám rau muống đầy bùn đất. Bà ngẩng lên, trợn mắt tới. Có vẻ bà kinh ngạc vì giờ vườn, và càng kinh ngạc hơn khi đó là Lâm Thư.

"Sao bà dám hái rau nhà ?!" Lâm Thư đang m.a.n.g t.h.a.i nên dám xông xô xát, chỉ thể bờ ruộng trừng mắt quát.

Bà già tầm bốn năm mươi tuổi, gương mặt trông khá ghê gớm, đôi mắt tam giác lúc nào cũng láo liên. Sau giây lát bàng hoàng, bà lập tức bật dậy, xách giỏ rau lên và cãi chày cãi cối: " hái cho chồng ít đồ của con trai ông thì ?!" Bà xách giỏ lùi . "Chồng cô huyện, tiền mà chẳng hiếu kính cha , thật là đồ bất hiếu. mặt cha nó hái ít rau về coi như là nó hiếu với ông nhà!"

Nói đoạn, bà ngoắt chạy biến, bước chân nhanh thoăn thoắt. Lâm Thư thì hiểu ngay vấn đề. Nếu cô đoán lầm, bà già hái trộm chính là kế của Cố Quân! Nhìn bộ dạng , chắc chắn bà là kẻ tái phạm nhiều .

Lâm Thư vườn kiểm tra một lượt. Những quả dưa chuột, bí xanh cô mong ngóng chín để hái hôm qua, giờ vặt sạch bách! Căn nhà vốn dĩ chẳng dư dả gì, giờ phá phách thế chẳng khác nào dậu đổ bìm leo. Nghĩ đến tuổi thơ cơ cực của Cố Quân, đám rau giẫm đạp tan nát, cô sục sôi lửa giận, xách giỏ về.

thẳng đường lớn tìm Cố Quân. Chuyện ngay với , chắc chắn sẽ cách trị bà kế .

--

Cố Quân đang việc thì tiếng Đại Mãn: "Anh Quân, vợ đưa nước kìa."

Anh ngẩn , ngẩng lên thì đúng là thấy Vương Tuyết. Sáng nay bảo mang nước mà, nữa? Cố Quân đặt liềm xuống, từ ruộng lên.

Chưa kịp gần, thấy mặt cô hằm hằm sát khí, giống như đang tính sổ với ai đó. Nhìn giỏ thì chẳng gì cả, ngay đưa nước. Lại gần, hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Lâm Thư hít một thật sâu, bực bội : "Em vườn định hái rau thì bắt quả tang trộm! Mấy quả dưa kịp chín bà cũng hái sạch, đến rau muống cũng vặt mất một đống lớn!"

Cố Quân , đôi lông mày dần xếch . Trong đầu đoán là ai, nhưng vẫn hỏi cho chắc: "Người bên nhà ?"

Lâm Thư gật đầu lia lịa: "Chính là bà kế của đấy!"

Sắc mặt Cố Quân lập tức đanh . Anh : "Đợi một lát." Anh ruộng dặn dò Đại Mãn vài câu cầm theo chiếc liềm lên.

Lâm Thư thấy tư thế của thì tò mò: "Mình ?"

Cố Quân đáp ngắn gọn: "Xách giỏ theo hái rau."

Lâm Thư chớp mắt, ngay lập tức hiểu ý . Đây là định kéo sang vườn nhà bà kế để "đòi nợ" đây mà! Hiểu ý đồ của Cố Quân, cô bỗng thấy hưng phấn hẳn lên.

Loading...