Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 10: Mang nước
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:31:48
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Quân chẻ nan tre đáp: "Phòng bếp bánh ngô đang chưng đấy."
Lâm Thư khỏi ngỡ ngàng. Giờ vốn sớm lắm , mà còn dậy sớm hơn nữa để bánh ngô, còn chưng sẵn lên? Rốt cuộc dậy từ mấy giờ chứ? Cứ liều mạng như thì sức nào mà chịu cho nổi?
Cô từng thấy nhiều ông bà già, lúc trẻ việc mệt, cứ dốc sức mà để về già mang đủ thứ bệnh trong , lưng thì còng rạp xuống vì lao lực quá độ. Cố Quân bây giờ rõ ràng là đang vắt kiệt sức sống của để lụng. Lâm Thư lên tiếng nhắc nhở, nhưng nhất thời thấy đủ thiết để mở lời. Cô khẽ thở dài, tự nhủ thôi thì đợi khi hai quen thuộc hơn một chút khuyên .
Nghĩ thông suốt , Lâm Thư bếp trông lửa. Khi trời sáng hẳn, cô bưng đĩa bánh ngô chín lên nhà chính. Cố Quân cũng dừng tay, chẳng hề sợ nóng, cứ thế ăn liền một mạch sáu cái bánh ngô dậy xách đòn gánh.
Lâm Thư bảo: "Trong lu vẫn còn nửa lu nước mà, cần vội gánh ."
Cố Quân xách đôi thùng chuẩn cửa, đáp: " tưới vườn rau."
Nghe , Lâm Thư vội : "Em cũng với." Cô xách theo chiếc giỏ cùng ngoài.
Khi đến mảnh vườn nhỏ của gia đình, cô thấy một nam một nữ trẻ tuổi đang ở đó. Lâm Thư khựng mới nhớ , hai là thanh niên trí thức. Thấy Cố Quân và Lâm Thư, họ liền chào hỏi: "Đồng chí Cố, thanh niên trí thức Vương."
Cố Quân gật đầu chào . Anh thanh niên trí thức : "Đồng chí Cố, để chúng tưới nước giúp ."
Cố Quân đặt thùng xuống: "Được, phiền hai ."
Hai họ liền xách thùng múc nước. Chờ họ khuất, Lâm Thư mới hỏi: "Các cô thanh niên trí thức vẫn qua đây hái rau ?"
Cố Quân gật đầu: "Họ chăm sóc mảnh vườn hơn một tháng , ít nhất cũng để họ ăn đến tiết Lập thu."
Ở khu tập trung của thanh niên trí thức cũng vườn rau, nhưng mảnh vườn của mười mấy con cũng chỉ to bằng vườn của Cố Quân. Hơn nữa do lúc đầu cách chăm bón nên mùa màng chẳng bao nhiêu. Cố Quân bàn thêm chuyện thanh niên trí thức nữa mà hỏi cô: "Cô hái rau gì?"
Lâm Thư đáp: "Để em tự xem hái."
Cô quanh một hồi, dùng cành cây gạt mấy tán dây leo thì phát hiện một quả bí đỏ nặng chừng hơn một cân núp lá. Cố Quân thấy liền cúi xuống hái: "Để ."
Hái xong bí đỏ, Lâm Thư bảo: "Mấy loại rau khác vẫn lớn hẳn, hôm nay hái một quả bí là đủ . Trong nhà còn bột ngô , cho em xin một ít, trưa nay em bánh ngô bí đỏ."
Sức ăn của Cố Quân lớn, cô nhận bát cơm tối qua chẳng thấm so với . Cố Quân "ừ" một tiếng cho lời đồng ý.
Vườn còn gì khác để hái nên Lâm Thư chỉ mang quả bí đỏ về . Vẫn còn sớm, đến giờ đồng nên Cố Quân ở nhổ cỏ. Lâm Thư bờ ruộng, tình cờ ngang qua vườn rau nhà Xuân Phân. Xuân Phân cũng hái rau xong, đang dắt con chuẩn về. Hai tán chuyện.
Xuân Phân hỏi: "Sao , Quân về cái là thấy nhẹ hẳn đúng ?"
Lâm Thư gật đầu: "Nhẹ thì nhẹ thật, nhưng việc cứ như liều mạng , hôm nay chắc dậy từ lúc gà gáy."
Xuân Phân chậc lưỡi: "Hồi xây mấy gian nhà mới hai mươi tuổi đầu. Đám thanh niên bằng tuổi khi đó còn mải ngắm nghía xem cô nào trong đội sản xuất xinh , mải mơ lấy vợ, bảo chúng nó xây cái nhà thì mà còn mướt. Nếu hồi đó liều mạng như thế thì giờ gì chỗ mà che nắng che mưa."
Lâm Thư băn khoăn: " cứ đà thì chẳng đợi đến lúc già , ba mươi tuổi đầu là ngợm rệu rã hết."
Xuân Phân dường như điều gì đó, cô đầy ẩn ý: "Chà, thanh niên trí thức Vương lo cho chồng cơ đấy?"
Lâm Thư chớp mắt: "Anh là lao động chính trong nhà, em lo là chuyện bình thường mà." Cô tự nhủ thể kẻ vô ơn , dù cũng đang hưởng lợi từ sức lao động của , quan tâm một chút là lẽ đương nhiên.
Xuân Phân tin lý do đơn giản đó, ánh mắt Lâm Thư càng thêm trêu chọc: "Cô lo cho chồng cô thì giải thích với gì? mà , nếu chồng bớt liều mạng thì cô tự bàn bạc với thôi."
Lâm Thư cũng lắm, nhưng khổ nỗi hai thiết gì cho cam. Tính cô và Cố Quân mới bốn ngày, hôm nay là ngày thứ tư. Nếu bỗng nhiên cô bảo yêu quý bản , đừng việc quá sức, khéo nghĩ cô bao đồng.
Đến đoạn rẽ, hai chia tay . Lâm Thư về đến nhà liền đun một ấm nước sôi, rót hai bát để bàn cho nguội. Khoảng 7 giờ, Cố Quân về, phòng múc nửa bát bột ngô mang . Thấy định múc nước lã ở lu để uống, Lâm Thư vội ngăn : "Có nước sôi để nguội bàn đấy, uống cái đó ."
Cố Quân ngang bướng, đặt gáo xuống, nhà bưng bát nước uống một cạn sạch. Uống xong, tất tả đồng việc.
Lâm Thư nhà chính rót nước, cái bát mà thầm nghĩ: Chẳng lẽ bình thường Cố Quân uống nước lã ngoài sông? Hôm qua mang nước , chắc cũng uống nước sống . Nghĩ đến khả năng đó, cô thở dài, thật sự chẳng thương bản gì cả.
Cô bắt tay chế biến quả bí đỏ. Đầu tiên là ủ bột, dù men t.h.u.ố.c muối nhưng ủ một lúc cho bột nở thì bánh sẽ mềm hơn, xẵng cổ. Cô chưng bí đỏ thật chín, nghiền nhuyễn trộn đều với bột ngô.
Làm xong mấy việc đó mất hơn một tiếng đồng hồ. Cô hiên cầm quạt nan phẩy phẩy, nghỉ ngơi nửa tiếng. Nhìn cái nắng gay gắt ngoài sân, cô đành lòng yên. Cô bếp bắt đầu rán bánh, hơn chục cái bánh bí đỏ to bằng bàn tay. Vì ít dầu nên mấy cái đầu tiên cái cháy sạm, màu sắc đều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-10-mang-nuoc.html.]
Rán xong, cô xếp hai cái bát, lấy chiếc bình tông của Cố Quân rửa sạch rót đầy nước lọc . Cô xếp bánh và bình nước giỏ, phòng khoác thêm chiếc sơ mi dài tay họa tiết caro đỏ, đội mũ rơm xách giỏ cửa.
Cô chính xác Cố Quân ở mảnh ruộng nào, nhưng hôm từ huyện về cô để ý thấy khu vực trồng lúa. Cứ đến đồng hỏi là kiểu gì cũng tìm . Đi bộ mười phút, Lâm Thư đến cánh đồng lúa. Cô hỏi một bác gái gần đó: "Bác ơi, bác Cố Quân đang ở mảnh nào ạ?"
Bác gái đang ôm bó mạ ngẩng lên cô, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Bác chỉ tay về một phía: "Đi hướng kìa." Nói bác hỏi cùng: "A Thúy ơi, Cố Quân ở đằng đúng ?"
Người phụ nữ tên A Thúy Lâm Thư với vẻ mặt y hệt, gật đầu: " , ở khu vực bên đó đấy, thêm đoạn nữa là tới."
Lâm Thư bảo: "Cháu cảm ơn các bác."
Đợi cô khuất, hai mới bắt đầu xì xào: "Vợ thằng Quân trúng tà ? Bình thường gặp vờ như thấy, hôm nay còn chào hỏi gọi bác ngọt xớt."
Người tiếp lời: "Hôm nọ thím năm kể thấy hai vợ chồng cùng vườn hái rau, trông tình cảm lắm, còn chẳng tin cơ." Nói xong, bà bỗng mỉm đầy ẩn ý, huých tay bên cạnh: "Này, là do thằng Quân nó 'khéo' chuyện giường chiếu quá nên mới trị cô thanh niên trí thức kiêu kỳ thế nhỉ?"
"Cũng thể lắm, cái hình vạm vỡ của thằng Quân là thừa sức khỏe thế nào , chẳng bù cho ông nhà , chỉ cái mã ngoài. Mà thôi, đừng bêu rếu chuyện ngoài."
" mà thật, cái cô Vương hưởng thật đấy. Nhà m.a.n.g t.h.a.i vẫn kiếm điểm như thường, chỉ mỗi thằng Quân là chiều vợ đến thế."
--
Đại Mãn cắt lúa mồ hôi nhễ nhại, dậy lấy khăn lau mặt, vô tình lên đường lớn. Thấy bóng dáng quen thuộc, vội gọi Cố Quân ở đằng : "Anh Quân, Quân! Có em say nắng , em thấy vợ ở đây nhỉ?"
Cố Quân liền sang, dõi theo hướng mắt của Đại Mãn. Dưới cái nắng như đổ lửa, nóng bốc lên khiến gian như méo mó . Thấy Vương Tuyết đang xách giỏ tìm giữa trời nắng gắt, Cố Quân cũng sững sờ một hồi.
Đại Mãn bảo: "Chắc là tìm đấy."
Cố Quân đặt liềm xuống: "Để lên xem ." Bờ ruộng nhỏ hẹp, sợ cô vững nên chủ động lên đường đón.
Lâm Thư vẫn đang loay hoay tìm thì thấy một từ ruộng lúa lên. Tuy xa nhưng cô nhận ngay là Cố Quân nên vội vẫy tay. Cố Quân bước nhanh lên đường lớn, gạt mồ hôi, hỏi: "Cô đây gì?"
Nhật Nguyệt
Lâm Thư đưa chiếc giỏ cho : "Em mang ít đồ ăn với nước cho ."
Cố Quân cúi xuống chiếc bát đựng bánh ngô vàng ươm và cái bình tông, thoáng chút ngẩn ngơ. Lâm Thư nhắc: "Ở đây chỗ nào rửa tay , rửa sạch tay hãy ăn."
Cố Quân im lặng một lúc chỉ tay phía xa: "Cô gốc cây đằng chờ ."
Lâm Thư gật đầu, thêm một đoạn đến bóng cây. Thấy phiến đá, cô phủi bớt lá khô xuống nghỉ chân, phóng tầm mắt cánh đồng bao la. Một làn gió mát thổi qua, mang theo hương lúa thơm nồng nàn, cô khẽ nhắm mắt tận hưởng.
Cố Quân bờ suối nhỏ rửa mặt mũi tay chân. Khi , thấy cô đang gốc cây, đôi mắt khép hờ. Gió thổi lá cây xào xạc, nắng xuyên qua kẽ lá rớt xuống cô từng vệt loang lổ, trông cô như bao phủ bởi một lớp ánh sáng dịu dàng. Khung cảnh bình yên đến lạ.
Trái tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cố Quân thẫn thờ một lúc mới trấn tĩnh tâm trí. Anh tự nhủ đây chỉ là ảo giác thôi, cô chỉ cái vẻ ngoài ưa thôi, để mê hoặc.
Cố Quân tiến gần, Lâm Thư cũng mở mắt , với : "Bánh bí đỏ em rán cháy tí nhưng , ăn thử ." Nói , cô bưng bát đưa cho .
Cố Quân đón lấy bát, cầm một miếng bánh c.ắ.n một miếng lớn. Vị thơm của bí đỏ và ngô lan tỏa trong miệng, lẽ nhờ bí đỏ hòa quyện và cho đủ nước nên bánh mềm, hề nghẹn. Chẳng mấy chốc, ăn sạch hai cái bánh và uống cạn bình nước.
Anh đặt bát đũa giỏ bảo cô: "Cô đang bầu, trời nắng thế đừng chạy đây nữa."
Lâm Thư dậy phủi bụi m.ô.n.g: "Em cũng thể cứ rú rú trong nhà mãi , ngoài vận động chút chứ." Cô xách giỏ lên, "Em về đây" bước .
Cố Quân theo bóng cô một lúc lâu mới ruộng. Đại Mãn hì hì : "Anh Quân, cảm giác vợ đưa nước thế nào?"
Cố Quân lườm một cái: "Thế nào là thế nào? Chắc ở nhà rảnh quá nên mới đây thôi, hỏi lắm gì, việc !"
Đại Mãn trêu tiếp: "Ái chà, Quân ngại đúng ? Em lạ gì , cứ mỗi ngại là lôi công việc át ."
Cố Quân chẳng buồn tiếp lời, cầm liềm lên cắt lúa xoành xoạch, tốc độ nhanh thoăn thoắt. Đại Mãn theo, lầm bầm: "Cứ thế thôi chứ rõ là đang hưởng thụ, việc sung sức hẳn lên kìa."
--
Buổi trưa tan , khi Cố Quân về đến nhà thì Lâm Thư chuẩn xong cơm trưa và đang đợi ở bàn. Lúc đang rửa tay, cô từ trong nhà nhắc vọng : "Có nước đun sôi để nguội đấy, đừng uống nước lã."
Rửa tay xong, bước phòng. Bữa trưa nay một đĩa bánh ngô bí đỏ, một bát canh trứng và bí đỏ xào. Cố Quân bưng bình tông một ngụm nước lớn mới cầm bát bắt đầu ăn cơm.