Ba hồn, do dự một lúc: “Không liên quan đến Đình Đình.”
“Không, tuyệt đối cho nó cửa.”
“Mẹ, chuyện xong cả , đừng trẻ con như . Đình Đình vốn chuyện đời . Chuyện đó qua lâu , còn so đo?”
Bà nội đỏ bừng mặt, thở nổi, ngất xỉu.
Nhát đ.â.m lưng từ chính con trai rốt cuộc cũng trở thành lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim bà.
Những đau khổ năm xưa, những nút thắt qua nổi, rốt cuộc con trai gói gọn trong một câu hời hợt: “Qua lâu .”
gọi bác sĩ chuẩn sẵn tới xem cho bà, bà thể rời sân khấu sớm .
Ba dù cũng thấy áy náy, suốt ngày canh ở phòng bệnh của bà nội.
Còn nhà họ Hứa thì đường hoàng bước ở.
Nằm viện vài ngày, bà nội khỏe hẳn, đưa về nhà.
Vừa bước cửa, bà thấy Lục Thanh Lê đúng chỗ ông nội . Bà như mấy chục năm về , đôi chân già nua bỗng nhanh nhẹn lạ thường.
Bà lao tới, giật tóc Lục Thanh Lê: “Cút xuống cho !”
Lục Thanh Lê quen nông, sức lực lớn hơn bà nội nuôi sung sướng nhiều, bà đẩy mạnh bà nội : “Cút? Là con trai bà mời ở đây. Bà hỏi nó xem, dám đuổi .”
Bà nội sang ba , ông giảng hòa.
Bà hận đến nghiến răng.
Lục Thanh Lê vỗ tay: “Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Lúc bà dồn đến đường cùng, bà từng nghĩ đến ngày ? Không báo, chỉ là tới lúc.”
“Bà đuổi , giờ con trai bà cầu về.”
Bà nội nhục nhã ê chề, liên tục đ.ấ.m n.g.ự.c, cố khơi chút hiếu tâm của ba.
Ba nỡ, sang Hứa : “Mẹ bớt vài câu , chuyện qua .”
“Cái gì? Anh gọi bà là ? Thế là gì? là cái gì?”
“Mẹ đừng giận, con gọi là vợ.”
“Không gọi, gọi! Dù ông già chui xuống mồ , vợ duy nhất của ông cũng chỉ ! Anh ? Hả! Bạch Diệu Bang, ?”
Ba bất lực gật đầu: “Nghe .”
8
Trong nhà ầm ĩ, ba chẳng còn tâm trí việc, nhanh ngựa quen đường cũ, ngày nào cũng về muộn để trốn tránh.
Ba ở nhà, Hứa càng lộng hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-tinh-cua-ba-toi-mang-thai-toi-tao-nen-mot-vo-kich-hoan-hao/5.html.]
Ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cãi lớn với bà nội.
Tim gan bà nội cũng rèn luyện, một ngày chọc tức ngất một , giờ bốn năm ngày mới ngất một .
Bà nội nắm tay than thở: “ tạo nghiệp gì thế , trẻ gặp sai , già con trai cũng gặp sai …”
“Bà sai , là gen của nhà họ Bạch quá mạnh. Bà xem, ba con tìm con để trung hòa mà con còn hiếu thuận thế , cả nhà chỉ con lo cho bà thôi.”
Bà nội nghẹn lời, gượng: “, con đúng. Mẹ con là , con xem, con ?”
“Mẹ con rẻ mạt mà ? Bà cũng con , đừng bắt nhặt rác nữa.”
“Con… con cái gì , lúc nãy con còn con hiếu thuận mà?”
“Mẹ con chẳng cũng là con hiếu thuận ? Con giống ba con, hiếu thuận kiểu khoán ngoài. Con mà hiếu với con thì .”
Bà nội cứng họng, đưa mấy món quý, bảo canh chừng con nhà họ Hứa cho kỹ.
Trước bà chỉ giới tính.
Giờ nghĩ tới đứa cháu trai bà mong mỏi sẽ chui từ bụng kẻ thù, bà coi trọng huyết thống, thỉnh thoảng nhét cho vài thứ .
Sợ lợi lộc rơi tay con nhà họ Hứa.
Không thể , thủ đoạn của Hứa Đình Đình cao. Biết rõ ý ba , cô diễn vài màn cho mặt ba, khiến ba tưởng họ cùng chung chiến tuyến.
Ba càng chăm sóc Hứa Đình Đình hơn, còn thường lẩm bẩm lưng rằng hai bà già cần , tuổi mà còn nhớ thù hận hồi trẻ.
Đời , oán oán trả trả đến bao giờ mới dứt.
Bà nội tức đến đau n.g.ự.c, đập bàn liên tục: “Thù hận hồi trẻ cái gì? Nếu nhờ phản ứng nhanh, nó chẳng còn ! Nó tưởng bà nó thể bảo vệ nó ? Vô lương tâm, vô lương tâm!”
trợn mắt: “Đã bảo gen , bà mắng cũng vô ích. Lôi chiến lực của bà , chiến ba trăm hiệp.”
Mắt bà nội đảo qua đảo , chủ ý nhắm : “Bé cưng, con ý kiến gì ? Nó đuổi con , nó sinh con trai nữa, trong nhà sẽ chẳng còn chỗ cho con.”
bật : “ chẳng bà dạy con, trong nhà thứ đều là của con trai ? Con tranh với em trai.”
“…”
Chưa kịp để bà nội tiếp, “đứa con trai cưng” của bà xuất hiện: “Mẹ, cứ thích nổi Đình Đình ! Cô như thế, cô chuyện ân oán giữa và cô .”
“Nó giả vờ, giả vờ hết. Con nhất định ngu đến mức đó , !”
“Giả thì ? Ít nhất cô cùng một lòng với con, để tối con về còn bữa cơm nóng hổi, chứ như , suốt ngày chỉ gào lên.”
Bà nội trợn mắt một cái, chuẩn ngất.
Ba tiếp tục như trút: “Mẹ đừng giả vờ, tưởng con hồi xưa với của Sơ Sơ cãi , giả ngất . Trước đây con nghĩ vất vả, nên lúc nào cũng về phía .”
“ bây giờ quá vô lý . Người hôn nhân vấn đề là của cả hai. Mẹ cứ ba sai, thế sai ?”