Bị chọc tức đến mức nghẹn lời, Bạch Liễu Nhi thể phản bác! Xét về gia thế và phận, cô chỗ nào thua kém Thời Nhi? Tại Thịnh Gia Hòa coi trọng Thời Nhiễm, còn với cô thì lạnh nhạt, xa cách? Hạ Chi Kiều thấy vẻ mặt cam lòng của cô , cũng đoán phần nào suy nghĩ trong lòng. 17 217 Anh bụng thêm một câu, giải đáp nghi vấn trong lòng cô:
“Gia Hòa thích những cô gái đơn giản, mà cô. . . “
Anh ngừng một chút, đ.á.n.h giá Bạch Liễu Nhi, tiếp:
“Cô chỉ khiến thêm nhiều phiền phức cần thiết. “
B ạch Liễu Nhi tức giận trừng mắt Hạ Chi Kiều. Lời rõ ràng ám chỉ cô chẳng hề đơn giản. , gia thế của cô thể mang đến cho Thịnh Gia Hòa sự trợ lực to lớn. Cô hừ lạnh trong lòng: bây giờ Thịnh Gia Hòa chẳng qua chỉ tạm thời Thời Nhiễm mê hoặc, đợi tỉnh ngộ, nhất định sẽ hiểu rõ một vợ thể giúp đỡ sự nghiệp của nhiều đến mức nào! Cô khẩy:
“Hừ! xem thử xem bọn họ thể bao lâu! “
H ạ Chi Kiều lắc đầu, thấy cô vẫn còn chịu từ bỏ, cũng lười phí thêm lời. 18 218 Cuộc trò chuyện kết thúc, buổi triển lãm ngọc trai cũng chính thức bắt đầu. Một cô lễ tân chủ động bước đến mặt Thịnh Gia Hòa, khẽ cúi , giọng dịu dàng:
“Thịnh tổng, là lễ tân hướng dẫn cho triển lãm tối nay. Mời hai vị theo . “
Thịnh Gia Hòa gật đầu, đó dậy, đưa tay để Thời Nhiễm đặt bàn tay nhỏ bé của lên cánh tay , cùng chậm rãi bước . Tuy chỉ là triển lãm quy mô nhỏ, nhưng các loại ngọc trai ở đây vô cùng phong phú, thể thấy tổ chức dốc nhiều tâm huyết. Trong phòng triển lãm vô cùng yên tĩnh, lễ tân khi giới thiệu cũng cố tình hạ thấp giọng. Thịnh Gia Hòa trực tiếp rõ:
“Đưa chúng xem ngọc trai đen. “
“Vâng, xin mời hai vị lối . “
– lễ tân mỉm , dẫn họ sang một bên. 19 219 Theo ánh đèn chiếu sáng bật lên, một loạt ngọc trai rực rỡ hiện mắt. Từ đen tuyền, xanh đen, tím đen, đến xám tro. . . M ỗi viên đều tỏa ánh sáng độc đáo, đến lóa mắt. Thời Nhiễm thể dời ánh . Khoảnh khắc , cô cuối cùng hiểu vì bất chấp tất cả để tranh đoạt châu báu: bởi vì chúng thật sự quá cuốn hút, đủ khiến chìm đắm. Trong lòng Thời Nhiễm dâng lên một cảm giác khó diễn tả, như gì đó đang nảy mầm trong đầu. Cô nắm tay Thịnh Gia Hòa, nhỏ giọng :
“Em về ngay bây giờ. “
Cô lập tức , giữ c.h.ặ.t cảm hứng chợt đến hiếm hoi . “Chờ một chút. “
– Thịnh Gia Hòa ngăn , “Em hãy chọn một món sức thích hẵng . “
Thời Nhiễm lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-390-om-em-len-giuong-ngu.html.]
“Không cần , em . . . “
20 220 Anh cắt ngang lời cô:
“Khi cảm hứng, em thể ngắm chúng, cầm trong tay sẽ dễ gợi ý tưởng hơn là chỉ những hình ảnh lạnh lẽo trong máy tính. “
Được thuyết phục, Thời Nhiễm từ chối nữa, bắt đầu chăm chú lựa chọn. Cuối cùng, cô chọn một sợi dây chuyền ngọc trai màu tím khói. Lễ tân lấy , chuẩn gói , nhưng Thịnh Gia Hòa giơ tay ngăn :
“Đưa cho . “
L ễ tân vội vàng dâng hai tay trao dây chuyền. Thịnh Gia Hòa nhận lấy, bước đến lưng Thời Nhiễm, dịu dàng đeo cho cô. Động tác của nhẹ nhàng đến mức sợ đau cô. Khi ngọc trai lạnh lẽo chạm làn da, Thời Nhiễm bất giác nhớ tới sợi dây chuyền ngọc trai mà ban ngày cô thấy máy tính của Thịnh Gia Hòa, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác nghẹn ngào. Anh chỉnh mặt dây chuyền, khẽ vén tóc cô sang một bên:
“Rất hợp với em. “
21 221 Thời Nhiễm giật , đầu , đối diện với ánh mắt sâu thẳm và chan chứa tình cảm của . Cô mỉm , ngừng nhắc nhở bản đừng nghĩ nhiều. Điều quan trọng nhất bây giờ là thành bài tập mà phu nhân Mia giao, để những chuyện viển vông khác ảnh hưởng đến tâm trạng. Khi về đến biệt thự, trời khuya. Thời Nhiễm lập tức chạy phòng việc, tranh thủ vẽ bản thảo. Thịnh Gia Hòa thì ở bên cạnh xử lý tài liệu. Không qua bao lâu, Thời Nhiễm liên tục ngáp dài. Anh ngẩng đầu, đồng hồ, khuyên:
“Muộn , vẽ xong thì mai tiếp, nghỉ . “
Thời Nhiễm vỗ vỗ mặt, cố gắng giữ tỉnh táo:
“Không , em chỉ còn vài nét nữa thôi, sẽ xong ngay. “
Cô duỗi lưng, cúi đầu tiếp tục vẽ. Thịnh Gia Hòa bất lực, đành chiều theo ý cô. 22 222 Anh đặt tài liệu xuống, xuống lầu pha cà phê. Khi mang cà phê lên, thì thấy Thời Nhiễm gục xuống bàn ngủ mất. Bản thảo bàn cơ bản thành, chỉ thiếu vài nét cuối cùng. Anh bật đầy cưng chiều, đặt cà phê sang một bên, cầm b.út vẽ nốt phần còn . Sau đó, khẽ cúi , ôm Thời Nhiễm lòng. Cô lờ mờ mở mắt, mơ màng thì thào một câu. “Đã vẽ xong . “
Giọng Thịnh Gia Hòa trầm thấp, dịu dàng vang bên tai:
“Ừ, xong . Anh ôm em lên giường ngủ, chỗ thoải mái . “
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Thời Nhiễm khẽ ừ một tiếng, tựa n.g.ự.c chìm giấc ngủ. Thịnh Gia Hòa bật bất lực, ôm cô bước lên phòng, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, kéo chăn đắp cho cô cẩn thận. 23 223 Trong lúc ngủ, dường như Thời Nhiễm thấy thoải mái, bất chợt khẽ rên một tiếng, hàng lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t . . . =========================== =============