Hai ngày , Thời Nhiễm xuất viện. Bước khỏi cổng bệnh viện, bên ngoài dừng sẵn một hàng xe sang màu đen, xếp thành hàng ngay ngắn, khí thế trầm , uy nghiêm, lộ rõ sự tôn quý. Thời Nhiễm ngạc nhiên ngẩng đầu, đàn ông cao lớn bên cạnh:
“Đây là sắp xếp ? “
Thịnh Gia Hòa nhíu mày, dường như cũng chuyện . Sau khi kỹ biển , mới nhàn nhạt :
“Là ông nội sắp xếp. Trước giờ ông luôn mời em về nhà họ Thịnh ăn một bữa cơm. “
“Là bây giờ ? “
– Thời Nhiễm thoáng do dự. 45 145 Cô và Thịnh Gia Hòa kết hôn hơn một năm, đúng là nên chính thức mắt trưởng bối nhà họ Thịnh. Chỉ là cô xuất viện, chẳng chuẩn gì cả, còn để ông cụ Thịnh Trấn Bang đích phái tới đón, e rằng sẽ thành thất lễ. Thịnh Gia Hòa thấu suy nghĩ của cô, dịu dàng an ủi:
“Không , chỉ là bữa cơm đơn giản thôi, em đừng quá căng thẳng. “
Nghe , Thời Nhiễm từ chối nữa. --- Thịnh Gia Hòa nắm tay cô lên , với tài xế:
“Để lái. “
Anh đích mở cửa ghế phụ, dịu giọng với cô:
“Lên xe . “
Thời Nhiễm đang định bước lên thì trong đầu bất chợt lóe lên cảnh tượng vụ t.a.i n.ạ.n hôm đó: khoảnh khắc xe lật khiến thần kinh cô căng thẳng tột độ. Cô khựng , hoảng sợ nhắm c.h.ặ.t mắt, điều hòa nhịp thở đang dồn dập. 46 146 “Thế nào? Có chỗ nào khó chịu ? “
– Thịnh Gia Hòa lập tức nhận sự khác lạ, vội vàng đỡ lấy cô. Thời Nhiễm hồn, chậm rãi lắc đầu:
“Không . “
“Nếu thoải mái thì để em nghỉ ngơi , ông nội bên đó sẽ cho báo . “
– Thịnh Gia Hòa hiển nhiên tin. Thời Nhiễm sang , gắng gượng nở nụ :
“Em thật sự . . . . em ghế , ? “
Thịnh Gia Hòa mím môi, quan sát sắc mặt cô. Anh hiểu rõ vụ t.a.i n.ạ.n chắc chắn để cho Thời Nhiễm một bóng ma tâm lý nhỏ. Anh xoa đầu cô, trầm giọng:
“Em thấy thoải mái thì , đừng lo. Có ở đây, sẽ chuyện ngoài ý xảy nữa. “
Đôi mắt Thời Nhiễm khẽ lay động, gật đầu. Anh mở cửa ghế , đợi cô định mới vòng sang chỗ lái. 47 147 Dọc đường, để cô an tâm, cố ý chạy chậm , lái chuyện, phân tán sự chú ý của cô. --- Xe dừng biệt phủ nhà họ Thịnh. Dãy xe sang xếp hàng dài ngay ngắn trong sân phong cách châu Âu. Thịnh Gia Hòa xuống xe, lập tức nắm tay Thời Nhiễm. Nghĩ đến việc đây là đầu cô đến nhà, liên tục trấn an:
“Ông bà nội sớm gặp em . Tính tình họ dễ gần, giống hệt ông ngoại em, đừng lo lắng. Nếu chỗ nào thoải mái, cứ với . “
Có ở bên, nỗi bất an trong lòng Thời Nhiễm vơi nhiều. Cô khẽ mỉm , khẽ đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-377-chuan-bi-co-con-di-thoi.html.]
“Vâng. “
Thịnh Gia Hòa siết c.h.ặ.t t.a.y cô, cùng bước phòng khách. Thịnh Trấn Bang sofa, mặc một bộ đồ ở nhà giản dị. Nhìn thấy Thời Nhiễm, gương mặt trải qua năm tháng phong sương bỗng nở một nụ hiền hòa:
“Tiểu Nhiễm đến ? “
48 148 Lâm Uyển Tình (bà nội) cũng niềm nở đón chào. Sự bất an trong lòng Thời Nhiễm dần tan biến. Cô ngoan ngoãn chào:
“Cháu chào ông bà nội. “
“Tiểu Nhiễm, cháu chịu khổ . “
– Lâm Uyển Tình đau lòng kéo cô lòng, “Giờ xuất viện thì dưỡng sức cho , mấy chuyện khác tạm gác . “
“Bà nội, cháu hồi phục gần như . Làm bà lo lắng . “
– Thời Nhiễm mỉm đáp. Lâm Uyển Tình nắm c.h.ặ.t t.a.y cô:
“Đừng đây nữa, chúng ăn chuyện. “
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Bà kéo cô sang phòng ăn. --- Bàn ăn bày sẵn một mâm thức ăn phong phú. Mọi cùng xuống. Vì là đầu dùng bữa cùng trưởng bối, Thời Nhiễm vẫn căng thẳng: sống lưng thẳng tắp, cằm cúi, lông mi dài khẽ run, ngay cả động tác nhai cũng chậm rãi cẩn thận. 49 149 Lâm Uyển Tình là phát hiện đầu tiên, bà hiền từ:
“Gia Hòa, Tiểu Nhiễm đầu đến nhà, con nhớ chủ động gắp thức ăn cho con bé. “
Nghe , Thịnh Gia Hòa gắp một miếng thịt bò bỏ chén của cô, cúi giọng an ủi:
“Đừng căng thẳng. “
Thời Nhiễm thả lỏng phần nào. lúc , Thịnh Trấn Bang quét mắt cả bàn, bất ngờ lên tiếng:
“Gia Hòa, giải quyết hết hiểu lầm với Tiểu Nhiễm , cũng nên chuẩn con thôi. “
Giọng ông trầm mà hàm chứa ý . Thời Nhiễm khựng , gương mặt ửng đỏ, ngượng ngùng đáp thế nào. Thịnh Gia Hòa thản nhiên :
“Chúng con còn trẻ, vội. Muốn tận hưởng thế giới của hai . “
Thịnh Trấn Bang cau mày, còn định thêm, thì Lâm Uyển Tình cắt ngang:
“Ông mau ăn cơm , đừng xen chuyện của bọn trẻ. “
Có giải vây, Thời Nhiễm mới thở phào. 50 150 Cô lặng lẽ cắt miếng bít tết, nhưng d.a.o cắt chỗ gân cứng, cô vô thức dùng lực mạnh hơn, tay run lên. Một cơn đau thoáng qua, khiến cô buông d.a.o. “Keng”
– lưỡi d.a.o rơi xuống bàn, phát tiếng vang giòn tan. =========================== =============