Tần Tiêu lấy điện thoại của Diệp Hàng, lập tức gọi ngay, nhưng cúp máy. Sắc mặt tối sầm, nhưng vẫn cam lòng, tiếp tục gọi thêm nữa, kết quả vẫn từ chối. Anh thử thử nhiều , cuối cùng điện thoại mới bắt máy. Lúc , tâm trạng Tần Tiêu cực kỳ tệ, song vẫn nuốt giận, hạ giọng :
“Trợ lý Diệp, là Tần Tiêu. 33 133 Khuya mà vẫn còn bận ? Tổng giám đốc Thịnh ở đó ? chút chuyện trao đổi với . “
“Thịnh tổng rảnh. “
— giọng Diệp Hàng lạnh băng. Tần Tiêu còn thêm gì đó thì đầu dây bên dập máy. Nghe tiếng “tút tút”
trong ống , gương mặt Tần Tiêu u ám như sắt. Anh siết c.h.ặ.t điện thoại, ném mạnh xuống đất. Điện thoại “rầm”
một tiếng, vỡ nát màn hình. “Khốn kiếp! là điều! “
Tần Tiêu càng nghĩ càng tức giận. Tống Khải Minh co rúm như con chim cút, dám thở mạnh. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Tần Tiêu cổ phiếu của cứ thế rớt giá, gương mặt ngày càng sa sầm. 34 134 Thấy Thịnh Gia Hòa bên ý định dừng tay, Tần Tiêu chẳng còn cách nào khác, chỉ đành sai điều tra vị trí của Diệp Hàng, lập tức rời khỏi Tiên Phong trong đêm. Khi đến bệnh viện, Tần Tiêu tình cờ bắt gặp Diệp Hàng từ quán cà phê bước . Diệp Hàng xách theo túi laptop, liếc thấy Tần Tiêu nhưng mặt biểu cảm, tiếp tục bước . “Trợ lý Diệp. “
Tần Tiêu hạ thấp tư thế, nở nụ nịnh nọt. Diệp Hàng giả như mới thấy , nhàn nhạt chào một câu:
“Chào Tổng giám đốc Tần. Đêm hôm khuya khoắt ngủ, tìm chuyện gì ? “
“Trợ lý Diệp, vòng vo nữa. “
Tần Tiêu gượng, dò hỏi:
“Anh cho một lời gợi ý , rốt cuộc Tần thị đắc tội gì với Tập đoàn Thịnh Thế, mà họ đột nhiên nhắm chúng dữ ? “
35 135 Ánh mắt Diệp Hàng lạnh lùng quét qua , giọng điệu xa cách:
“Nếu Tổng giám đốc Tần gì sai, thì tại tìm chính xác đến tận đây? “
“Cái . . . “
Tần Tiêu nghẹn họng, sắc mặt biến đổi liên tục. Diệp Hàng thu ánh mắt , nhàn nhạt :
“Khuya , nếu còn chuyện gì thì . “
“Khoan , trợ lý Diệp. “
Tần Tiêu vội vàng kéo tay . Diệp Hàng cau mày, lập tức rút tay , ánh mắt lạnh như băng chằm chằm Tần Tiêu. “Trợ lý Diệp, nếu tiện thì giúp sắp xếp một cuộc hẹn với Thịnh tổng, để gặp một , trực tiếp giải thích. Được ? “
Tần Tiêu khúm núm năn nỉ. Diệp Hàng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt:
“Thịnh tổng nghỉ , gì mai hãy . “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-375-chi-co-con-duong-chet.html.]
Nói xong, xoay rời . 36 136 Ngực Tần Tiêu phập phồng tức giận, nhưng chẳng thể gì Diệp Hàng. Anh đợi ngoài bệnh viện một lúc, vẫn thấy Thịnh Gia Hòa xuất hiện. Đêm khuya gió lạnh thổi từng cơn, Tần Tiêu rùng một cái. so với mệt mỏi hiện tại, việc giữ tài sản của nhà họ Tần mới là quan trọng nhất. Suy nghĩ chốc lát, Tần Tiêu gọi điện cho Du Mộng:
“Lập tức lăn đến đây cho ! “
T ần Tiêu trong xe đợi suốt một đêm. Đến sáng, cuối cùng cũng chờ Thịnh Gia Hòa ngoài mua bữa sáng. Tần Tiêu vội vàng xuống xe, kéo cả Du Mộng chạy nhanh đến mặt . “Thịnh tổng, Thịnh tổng. “
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Tần Tiêu gật đầu cúi , nở nụ lấy lòng:
“ là Tần Tiêu. “
Thịnh Gia Hòa lạnh lùng liếc , một lời. 37 137 “Thịnh tổng, là sai, mắt núi Thái Sơn, mạo phạm đến phu nhân của . đặc biệt đưa đến đây, để cô trực tiếp xin phu nhân. “
Nói xong, kéo tay Du Mộng. Khuôn mặt Du Mộng vô cùng khó coi, nhưng ép buộc, đành gượng ép lời xin :
“Thịnh tổng. . . xin . “
Đôi mày sắc lạnh của Thịnh Gia Hòa phủ đầy sát khí, giọng âm trầm:
“Thời Nhiễm chỉ là một bình thường, mà các dày vò thành như . chỉ mới động đến chút ít tài sản của nhà họ Tần thôi, cần Tổng giám đốc Tần hạ đến mức ? “
“Thịnh tổng, xin ngài bớt giận. Chuyện cũng mới thôi. “
Tần Tiêu lập tức phủi sạch trách nhiệm, “ thật sự hề Du Mộng đối xử với Thời Nhiễm như thế. Nếu sớm, nhất định ngăn cản. “
Thịnh Gia Hòa lạnh, trong nụ mang theo sự mỉa mai. 38 138 “Tổng giám đốc Thịnh, ngài xem thế nào ngài mới nguôi giận, nhất định sẽ theo. “
Tần Tiêu cúi đầu lấy lòng. Du Mộng trừng mắt Tần Tiêu đầy phẫn nộ, ngờ hèn hạ đến . Sợ bản Thịnh Gia Hòa trả thù, cô vội vàng chọn cách tự bảo :
“Thịnh tổng, và Thời Nhiễm vốn oán thù, tất cả đều do Tần Tiêu sai khiến . . . “
“Câm miệng! “
Tần Tiêu gào lên giận dữ. “Đồ khốn nạn! Nếu là đàn ông thì dám dám chịu! “
Du Mộng gào thét, chẳng còn giữ nổi hình tượng. Nhìn cảnh hai kẻ c.ắ.n xé , Thịnh Gia Hòa chỉ thấy nực . Giọng trầm thấp, lạnh băng:
“Các khiến vợ rơi tình cảnh thê t.h.ả.m thế . Dù là ai giật dây. . . thì kết cục cũng chỉ một — con đường c.h.ế.t. “
=========================== ============= 39 139