Sau khi ăn sáng xong, Thịnh Gia Hòa vẫn trở về, điện thoại cũng tin tức gì của . Vì , Thời Nhiễm quyết định đến bệnh viện thăm ông nội Thời Viễn. Trước khi , cô dặn dò quản gia Vương:
“Nếu Thịnh Gia Hòa về , chị với là em đến bệnh viện thăm ông. “
“Vâng, thiếu phu nhân. “
Thời Nhiễm gật đầu, cất bước ngoài. Vừa mới đến cửa, mấy vệ sĩ lập tức thành hàng chắn mặt cô. Thân hình cao lớn thẳng tắp cộng với gương mặt lạnh lùng chút cảm xúc của bọn họ, thực sự khiến Thời Nhiễm giật . “Các. . . các gì ? “
Ngay cả lời cũng phần lắp bắp. Vệ sĩ đồng thanh, giọng vang dội:
“Thiếu phu nhân, tổng giám đốc dặn chúng bảo vệ cô, để cô rời khỏi tầm mắt nửa bước. “
“Thịnh Gia Hòa? “
Thời Nhiễm khẽ nhíu mày:
“Các bây giờ đang ở ? “
“Chúng rõ. “
Vệ sĩ nghiêm túc trả lời. Thời Nhiễm hỏi thêm cũng chẳng gì, đành im lặng theo vệ sĩ lên xe. Trong bệnh viện, tinh thần của Thời Viễn hồi phục khá , ông thể tự trong vườn hoa. Khi Thời Nhiễm tìm thấy ông, ông đang cùng mấy bệnh nhân khác chơi bài Texas Hold’em. Thấy cháu gái đến, Thời Viễn nở nụ hiền hòa, gọi cô xuống cạnh :
“Cháu chờ ông đ.á.n.h xong ván , chúng về phòng. “
Thời Nhiễm ý kiến, lặng lẽ bên cạnh chờ. Ván bài kết thúc, cô dìu Thời Viễn chậm rãi phòng bệnh. Đặt ông xuống giường, Thời Nhiễm rót cho ông một cốc nước. 206 206 Thời Viễn uống một ngụm, mỉm cô:
“Dạo cháu chứ? “
“Mọi thứ đều ạ. “
Thời Nhiễm khẽ đáp. “Ngày hôm qua Gia Hòa đến bệnh viện, nó cháu bận công việc lắm. “
Thời Viễn quan sát cháu gái, nửa như cảm thán:
“Cháu và Gia Hòa. . . hai đứa lành ? “
Ánh mắt Thời Nhiễm thoáng khựng , đó mỉm :
“Anh đối xử với cháu . “
Nghe , lông mày Thời Viễn giãn , nụ gương mặt cũng thêm phần rạng rỡ:
“Thế thì ông yên tâm . Hôm qua ông cũng trò chuyện với nó, thằng bé kiên nhẫn. “
Thời Nhiễm mím môi, gì thêm. Thời Viễn nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vỗ về, giọng trầm đầy ẩn ý:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Gia Hòa là tổng giám đốc, học thức khí chất. Ông tin rằng, hai đứa ở bên chắc chắn sẽ càng ngày càng thuận lợi. “
207 207 Thời Nhiễm cúi mắt, ánh dừng nơi bàn tay già nua của ông. Nghĩ đến việc Thịnh Gia Hòa cả ngày hôm nay tin tức, giống như Đường Mặc cũng vô cớ cắt đứt liên lạc với cô, trong lòng cô dấy lên cảm giác bất an. Cô cũng chắc, mối quan hệ liệu thật sự thuận lợi . Thời Viễn dựa lưng đầu giường, thở dài:
“Ông cứ nghĩ qua khỏi, ngờ vẫn cầm cự . “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-335-truy-cuu-toan-bo-trach-nhiem-cua-anh.html.]
Nghe , Thời Nhiễm vội nén nỗi lo, trách nhẹ:
“Ông ơi, ông đừng linh tinh. Ông nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, mãi mãi bên cháu. “
Thời Viễn bật :
“Ông lớn tuổi thế , thể ở bên cháu mãi . Sinh t.ử là chuyện sớm muộn thôi. “
Thời Nhiễm nghiêm túc ông:
“Ông, đừng bao giờ những lời như nữa. Cháu nhất định sẽ chăm sóc ông thật , để ông luôn khỏe mạnh. “
Thời Viễn gật đầu liên tục:
“Được , , ông nữa. “
Ông im lặng một lát, dò hỏi:
“Tiểu Nhiễm, cháu vẫn còn hận ba cháu ? “
Không ngờ ông hỏi , Thời Nhiễm khựng , môi nở một nụ thoáng buồn:
“Chưa từng gặp mặt, thì gì hận mà ? “
Thời Viễn thoáng cô, định gì đó, nhưng cuối cùng thôi. Căn phòng bệnh rơi tĩnh lặng. Thời Nhiễm chủ động chuyển đề tài:
“Nói chuyện vui ạ. Sau khi ông xuất viện, ông hãy ở Vân Thành . Cháu nuôi ông. “
“Không . “
Thời Viễn lập tức từ chối:
“Ông về Lịch Thành. Chuyến du lịch vòng quanh thế giới của họ cháu sắp kết thúc, nó sẽ về Lịch Thành ở bên ông. “
Thời Nhiễm tính ông vốn cứng rắn, tranh luận thêm cũng chẳng lay chuyển . Dù còn một thời gian nữa mới đến ngày xuất viện, lúc đó tính tiếp cũng muộn. Buổi tối. Thịnh Gia Hòa cùng Diệp Hàng và một khác đến khách sạn Tiên Phong. Vừa bước xuống xe, một lao tới chặn mặt :
“Tổng giám đốc Thịnh! “
Thịnh Gia Hòa nhíu mày, nhận đó chính là Tống Khởi Minh: quản lý đội xây dựng sa thải. Ánh mắt thản nhiên, lập tức tránh sang một bên tiếp tục trong. Tống Khởi Minh khựng một giây, lao tới chắn mặt, giọng van nài:
“Tổng giám đốc Thịnh, chỉ là tai nạn. Xin hãy cho một cơ hội nữa, đảm bảo sẽ tái phạm. “
Ánh mắt Thịnh Gia Hòa lạnh lẽo chằm chằm :
“Vụ t.a.i n.ạ.n , Thịnh Thế sẽ truy cứu bộ trách nhiệm của . Tuyệt đối dung tha. “
Nghe , sắc mặt Tống Khởi Minh biến đổi dữ dội. Đợi hồn , thì Thịnh Gia Hòa thẳng khách sạn. Tống Khởi Minh sững một lúc, tức tối gào theo bóng lưng :
“Họ Thịnh , cứ đợi đó! Sẽ ngày mày đến cầu xin tao! “
=========================== =============