Thịnh Gia Hòa tờ đơn t.h.u.ố.c trong tay Thời Nhiễm, chỉ thể gật đầu thừa nhận:
“Chiều nay đến bệnh viện chăm sóc ông nội. “
Câu trả lời khiến Thời Nhiễm thoáng sững . Cô cứ nghĩ chỉ sắp xếp đến chăm ông, ngờ đích . Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp, mất vài giây mới bình , hỏi:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Tình trạng của ông ? Hôm nay em đến. . . ông buồn ? “
Thịnh Gia Hòa nắm lấy tay cô, chậm rãi cùng cô bên trong:
“Anh giải thích với ông, em bận công việc nên thể đến, nên em qua đó. Tinh thần của ông hơn nhiều, hôm nay còn kể với nhiều chuyện. “
Thời Nhiễm tò mò :
“Ông kể những gì ? “
Bước chân Thịnh Gia Hòa khựng , đôi mắt thâm sâu cô chăm chú, khóe môi khẽ cong:
“Ông kể nhiều chuyện hồi nhỏ của em. Anh mải quá, nên mới về muộn, để em chờ lâu. “
M ột câu giải thích lý do về trễ, ẩn chứa ý rằng thật sự hiểu thêm về cô, nên mới ở bệnh viện đến giờ . Khuôn mặt Thời Nhiễm thoáng đỏ bừng, sự quan tâm dịu dàng của khiến cô phản ứng thế nào, chỉ ấp úng nhỏ giọng:
“Ông. . . kể chuyện em nghịch ngợm hồi nhỏ ? “
Thịnh Gia Hòa bật :
“Ông hồi bé em tinh nghịch, luôn quấn lấy họ đòi dẫn cưỡi ngựa. Anh thấy đáng yêu. Có dịp cũng đưa em nhé? “
Thời Nhiễm gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-333-lam-quen-lai-voi-nhau.html.]
“Vâng. “
Anh đổi chủ đề:
“Buổi trưa em ngủ ngon ? “
Cô đưa tay gạt mấy sợi tóc rơi trán:
“Em ngủ ngon. “
Lúc , cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng. Cô hít một sâu tiếp:
“Khu vườn thật lớn, đây em chỉ danh biệt thự là *lâu đài trong thành phố*. Hôm nay kỹ mới thấy, Thịnh. . . t ổng. . . “
Nói đến đây, cô bỗng ngập ngừng, câu chữ nghẹn . Thời Nhiễm vẫn chấp nhận việc Thịnh Gia Hòa chính là chồng . Khuôn mặt cô hiện rõ vẻ lúng túng, tiếp . Thịnh Gia Hòa thấu sự ngượng ngùng của cô, dịu dàng :
“Em gọi thế nào cũng . Anh sẽ cho em thời gian, để chúng quen với . “
Thời Nhiễm lặng lẽ . Anh mặt cô, ánh trăng sáng, gương mặt tuấn tú hiện rõ từng đường nét hảo, ánh mắt mang theo nụ ấm áp, tràn đầy sức hút. Bất kể lúc nào, cũng khiến cô cảm thấy an tâm và thấu hiểu. Trái tim cô run rẩy, cô sợ rằng nếu tiếp tục như thế , sẽ thật sự chìm đắm mất. Cô vội dời ánh mắt nơi khác, nhanh:
“Em để ít đồ ăn trong bếp cho . Nếu đói thì ăn . Em. . . em về nghỉ . “
Nói xong, cô chẳng kịp đáp lời, luống cuống rời . Thịnh Gia Hòa yên tại chỗ, theo bóng lưng cô, khóe môi khẽ cong. Khi trở phòng ăn, quả nhiên thấy phần thức ăn mà Thời Nhiễm để cho , gương mặt nở nụ càng rạng rỡ hơn. Anh xuống, chậm rãi thưởng thức, trong lòng bỗng bình yên lạ thường khi nghĩ đến việc cô đang nghỉ ngơi lầu. Trước đây, từng vô tưởng tượng về cuộc sống chung với Thời Nhiễm, ngờ hôm nay ước mơ thành sự thật. Hình ảnh dáng vẻ e lệ của cô liên tục hiện lên trong đầu . Món ăn cô thật sự ngon. Chẳng mấy chốc, đĩa thức ăn ăn sạch sẽ. 197 197 lúc , điện thoại đặt cạnh rung lên, màn hình hiện tên Diệp Hàng. Sắc mặt Thịnh Gia Hòa khựng , ánh mắt tối hẳn xuống. Nếu chuyện quan trọng, Diệp Hàng tuyệt đối sẽ gọi cho giờ . Vừa nhấc máy, đầu dây bên vang lên giọng gấp gáp, nghiêm trọng:
“Thịnh tổng, dự án Tiên Phong xảy sự cố ! “
=========================== =============