“Không. . . . Chỉ là lỡ trượt chân thôi. Anh ngoài . “
– Thời Nhiễm lắp bắp . Lúc Thịnh Gia Hòa mới nhận , trong bồn tắm, Thời Nhiễm trần trụi. Anh khựng tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm như vực nước tối, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhất thời quên mất phản ứng thế nào. Vừa thấy cô mãi , lo cô xảy chuyện mới đến. Nghe tiếng kêu hốt hoảng , nghĩ nhiều mà lập tức xông . ngờ thấy cảnh tượng . Thời Nhiễm thấy cứ ngẩn , vội vàng đưa tay che n.g.ự.c, khuôn mặt nóng bừng, liền thụp xuống, giấu thể trong làn nước, thúc giục:
“Anh mau ngoài . “
Chưa bao giờ cô thấy bối rối như ! Cũng trách chính cô quá vội vàng, cẩn thận trượt chân. “Xin . “
– Cuối cùng Thịnh Gia Hòa cũng lấy bình tĩnh, lạnh nhạt dời mắt, lưng , nhưng vẫn lo lắng hỏi:
“Em chứ? Vết thương gì ? “
Thời Nhiễm ngẩng mắt lén , phát hiện ánh nóng rực rời khỏi cơ thể , cô thầm thở phào, bàn tay che n.g.ự.c cũng buông xuống, nhỏ giọng :
“Em , ngoài . “
185 185 Thịnh Gia Hòa mím môi, dám đầu nữa:
“Vậy em cứ từ từ chuẩn , sẽ ngoài cửa. Có chuyện gì thì gọi . “
“Vâng. “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-331-toi-nay-em-o-lai-day.html.]
Truyện nhà Hoa Anh Đào
Anh rời , Thời Nhiễm mới vỗ n.g.ự.c, lấy bình tĩnh mới lên. Sợ xảy cảnh hổ như ban nãy, cô bước khỏi bồn tắm hết sức cẩn thận. Cô nhanh ch.óng xả qua loa bộ quần áo Thịnh Gia Hòa đưa. Nhìn trong gương với bộ đồ vặn, khóe môi Thời Nhiễm khẽ cong, trong lòng thoáng xúc động vì sự chu đáo của . Cô lấy máy sấy, hong khô mái tóc ướt. Trong gương, gương mặt mộc mạc ửng hồng, ánh mắt chút mệt mỏi. Hôm nay giống như tàu lượn siêu tốc, bao nhiêu chuyện ập đến. Cô thật sự việc Thịnh Gia Hòa công khai thừa nhận công chúng sẽ gây nên chấn động thế nào. 186 186 Trong lòng cô khẽ thở dài, chỉ mong sáng mai thức dậy, chuyện đều thể thỏa. Sấy tóc xong, Thời Nhiễm cố giữ vẻ bình thường bước . Thịnh Gia Hòa chờ bên ngoài lâu, gương mặt hề chút khó chịu. Anh cẩn thận quan sát, xác nhận cô , mới yên tâm. sự việc trong phòng tắm , khi đối diện Thời Nhiễm, cũng thấy ngượng ngập đôi chút. Khẽ ho một tiếng, tự nhiên mở lời:
“Tối nay em ở đây . “
Nghe , phản ứng đầu tiên của Thời Nhiễm là từ chối:
“Không cần , em về cũng . . . “
L ời còn dứt cắt ngang. Ánh mắt Thịnh Gia Hòa khóa c.h.ặ.t cô, giọng trầm bình thản:
“Nơi em và Đới Tư Tư ở còn an , thể sẽ lặp chuyện sáng nay. Ở đây vẫn đảm bảo hơn. “
Thời Nhiễm khựng , ánh mắt d.a.o động. Những lo lắng của quả thực hợp lý, chỉ là nghĩ đến việc ở đây, cô thấy thoải mái. Cô vẫn kịp thích ứng với phận “vợ của Thịnh Gia Hòa”, giờ ở cùng ? Nhận sự do dự của cô, Thịnh Gia Hòa liền trấn an:
“Anh sắp xếp riêng cho em một phòng, dọn dẹp xong cả . Còn bên ông nội, cũng cho chăm sóc, em cần lo. “
Thời Nhiễm ngẩn , ngờ chuẩn chu đến . “Đi thôi, dẫn em xem phòng. “
– Anh khẽ vỗ đầu cô, nắm tay dắt cô . Căn phòng chuẩn ngay cạnh phòng ngủ chính của . Khi hai đến cửa, Thịnh Gia Hòa mở . Đập mắt Thời Nhiễm là một gian màu hồng nhạt, gọn gàng sạch sẽ. 188 188 Điều khiến cô kinh ngạc nhất là bức tường trong phòng, treo đầy ảnh của cô. =========================== =============