Thời Nhiễm cúi mắt, bàn tay đang nắm lấy cổ tay . Lòng bàn tay đàn ông ấm áp, những vết chai mỏng nơi đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ sát da thịt cô. Thời Nhiễm đẩy tay , hít sâu một , cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng lên trong lòng. Cô do dự khẽ gọi:
“Thịnh Gia Hòa. . . “
Có lẽ vì giọng điệu của cô quá nghiêm túc, nên thở của Thịnh Gia Hòa khựng . Anh chăm chú cô, ánh mắt mang theo sự nhẫn nhịn cùng kiềm chế, giọng trầm thấp:
“Em gì thì cứ . “
Thời Nhiễm vài giây, dò xét sắc mặt gương mặt . Đôi mắt tĩnh lặng như mặt biển sâu, thấy bờ. Dù thái độ đó của Thịnh Gia Hòa cho thấy thật sự níu giữ cuộc hôn nhân , nhưng bản cô vẫn vượt qua khúc mắc trong lòng. 129 129 Cô khẽ những lời nghĩ suốt cả đêm:
“Thịnh Gia Hòa, cũng cho em thời gian để thích ứng với sự đổi trong phận của chứ. Về thế nào, em nghĩ quá xa. Em chỉ chúng từng bước mà , ? “
Nghe xong lời cô, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của cuối cùng cũng thả lỏng. Dù trong lòng nóng lòng đưa Thời Nhiễm về nhà họ Thịnh, công khai phận cô , nhưng vẫn gắng sức kiềm chế . Anh hiểu rõ Thời Nhiễm cần thời gian để thích nghi và chấp nhận phận của . Ít nhất, tối nay cô chịu mở lòng chuyện với . Anh tin rằng, chỉ cần bản kiên trì thêm chút nữa, nhất định sẽ đợi ngày cô tình nguyện trở về bên . Thịnh Gia Hòa cô rời mắt, ánh dịu dàng đến mức gần như tràn ngoài. 130 130 “Được, đồng ý với em. “
Thời Nhiễm thêm gì. Anh đích đưa cô trở bệnh viện, tận mắt cô bước phòng bệnh mới yên tâm rời . Thời Nhiễm đẩy cửa phòng bệnh, thấy ông nội Thời Viễn vẫn nghỉ ngơi, thì sững . “Ông ơi, ông còn ngủ? “
– cô bước đến bên giường. So với lúc rời bệnh viện còn mang đầy tâm sự, bây giờ trạng thái của cô rõ ràng nhẹ nhõm hơn, bước chân cũng thoải mái hơn nhiều. “Đọc sách thôi. “
– Thời Viễn đáp ngắn gọn. Ông đặt cuốn sách sang một bên, ánh mắt thoáng phía lưng Thời Nhiễm, biểu cảm chút thất vọng. Khoảnh khắc biến đổi cảm xúc thoát khỏi mắt cô. 131 131 Hiểu rõ tâm tư của ông, Thời Nhiễm ông cứ mãi lo lắng, nên chủ động :
“Ông ơi, con với. . . với Thịnh Gia Hòa vẫn cần thời gian để thích ứng lẫn . Ông cứ yên tâm dưỡng bệnh, đừng bận tâm đến chuyện của tụi con. “
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-321-som-mot-chut-o-ben-anh-ay.html.]
Thời Viễn cô, im lặng một lát hỏi thẳng:
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Tiểu Nhiễm, con thật cho ông , rốt cuộc con để ý chuyện Gia Hòa lừa con, con để ý đến phận của nó? “
Câu hỏi Thời Nhiễm ngẩn vài giây. Ngay cả chính cô cũng rõ ràng. Thời Viễn thấy sự mơ hồ trong mắt cháu gái, bèn ôn tồn khuyên:
“Nếu con để ý chuyện nó lừa con, thì thể cho nó thời gian để chứng minh. Để nó cho con thấy, nó là một tồi. “
Thời Nhiễm mím môi, trả lời. Ông ép cô đưa thái độ ngay, tiếp tục :
“Còn nếu con để ý đến phận của nó. . . “
132 132 Ông ngừng , nắm lấy tay Thời Nhiễm, nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay cô:
“Ông thể với con rằng, con cũng là một đứa trẻ xuất sắc. Con hề kém cạnh gì so với Thịnh Gia Hòa. “
Thời Nhiễm ngẩng đầu ông, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Cô mở miệng, nhưng nên đáp như thế nào. Thời Viễn mỉm hiền từ, tiếp tục an ủi:
“Tiểu Nhiễm, con nên lắng tiếng lòng của chính . Nếu con yêu là Thịnh Gia Hòa, thì hãy dũng cảm ở bên nó sớm hơn một chút. “
=========================== =============