Thời Nhiễm khéo léo từ chối:
“Không cần phiền , bác sĩ Giang, tự bắt xe về là . “
V ừa cô chiếm văn phòng của Giang Hoài ngủ cả buổi chiều, còn để giờ trò 89 89 chuyện với ông nội. Bây giờ mà còn để đưa về nữa thì thật sự ngại. Giang Hoài hạ giọng :
“Có chuyện với cô. “
Ngữ khí nghiêm túc khiến tim Thời Nhiễm đập thình thịch. Theo bản năng, cô nghĩ là bệnh tình của ông nội biến, dám chậm trễ, lập tức theo. Ra khỏi phòng bệnh, Thời Nhiễm vội hỏi nhỏ:
“Bác sĩ Giang, ông nội . . . “
“Không . “
– Giang Hoài cắt ngang lời cô. Anh dừng bước, thẳng cô:
“ chuyện khác . . . “
Nói đến đây, ngập ngừng, do dự lâu nhưng vẫn thẳng . Thời Nhiễm sốt ruột:
“Bác sĩ Giang, rốt cuộc là chuyện gì ? “
90 90 Giang Hoài mím môi, cuối cùng lấy hết can đảm:
“Thời Nhiễm, ngày mai cô cho mượn hai tiếng đồng hồ, ? “
Thời Nhiễm ngẩn , khó hiểu:
“Anh việc gì ? “
“Ngày mai là sinh nhật của một bạn bác sĩ của . “
– Giang Hoài quan sát sắc mặt cô: “ thể mời cô bạn gái cùng ? “
“Cái . . . thích hợp lắm thì ? “
– Thời Nhiễm theo phản xạ từ chối. Từ đến nay cô từng sinh nhật mang theo bạn gái. Hơn nữa đây là tiệc riêng tư của bạn bè, hành động quả thật quá mập mờ. Chưa kể, cô và Giang Hoài mới quen mấy ngày, quan hệ chỉ là bác sĩ và nhà bệnh nhân, thể theo dự sinh nhật bạn bè ? Dù Giang Hoài xuất phát từ ý gì, Thời Nhiễm vẫn thấy cần rõ:
“Bác sĩ Giang, thật ngại quá, mời khác . tiện, còn —”
Truyện nhà Hoa Anh Đào
91 91 Chữ “chồng”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-314-co-phai-toi-da-gap-anh-o-dau-roi-khong.html.]
còn kịp thốt , Giang Hoài ngắt lời:
“ yêu cầu mạo phạm. “
– Anh cúi mắt, khóe môi gượng : “ trong buổi tiệc ngày mai còn nguyên viện trưởng của . Ông lúc nào cũng nhắc nhanh ch.óng tìm bạn gái. thì bận công việc, tâm trí đối phó mấy chuyện . Vì thế mới nhờ cô giúp một , để thể yên tâm việc. “
Thời Nhiễm vẫn thấy :
“ mà. . . “
“Cô yên tâm, chỉ là bữa cơm thôi, cô cũng sẽ bao giờ tiếp xúc với bọn họ nữa. Ông nội cô thì cứ giao cho , nhất định sẽ chăm sóc thật . “
– Giang Hoài giải thích thêm: “Thật ban đầu định , nhưng thể thoái thác , vội vàng quá nên chỉ nghĩ đến cô. “
Thời Nhiễm vốn định từ chối, nhưng gương mặt chân thành của , cô khó mở miệng. Dù Giang Hoài cũng là bác sĩ chủ trị của ông nội, còn nhiều việc cần đến giúp đỡ. 92 92 Hơn nữa chỉ là bữa cơm, coi như giúp một tay, cũng chẳng mất mát gì. Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Thời Nhiễm gật đầu:
“Được. “
Thấy cô đồng ý, mắt Giang Hoài sáng lên:
“Cảm ơn cô. Cô yên tâm, đảm bảo chỉ mất hai tiếng đồng hồ thôi. “
“Được giúp cũng là vinh hạnh của . “
– Thời Nhiễm khách sáo đáp. Giang Hoài thêm gì nữa. Đến khu nhà Thịnh Thủy Loan, Thời Nhiễm chuẩn xuống xe thì Giang Hoài gọi cô :
“Chờ một chút, cái đưa cho cô. “
Nói xong, với tay ghế, lấy một cái túi đưa . Thời Nhiễm thấy bên trong là một ly sữa, sững một lúc. Giang Hoài mỉm :
“Hôm nay cô gần như ăn gì, lỡ như hạ đường huyết tái phát, ngất xỉu thì 93 93 . Vì thế lúc nãy tiện đường mua cho cô một ly sữa. “
Thời Nhiễm ngờ chu đáo đến , trong lòng cảm động thấy ngại. “Cầm . “
– Giang Hoài đưa túi về phía cô: “Coi như là món quà cảm ơn nhỏ bé vì cô đồng ý giúp . “
Nói đến mức , Thời Nhiễm cũng tiện từ chối nữa. Cô khẽ cảm ơn, nhận lấy túi. Ánh mắt vô thức kỹ gương mặt , trong lòng bỗng dấy lên cảm giác quen thuộc khó tả. Không kìm , Thời Nhiễm bật thốt:
“Bác sĩ Giang, . . . gặp ở ? “
=========================== =============