Sắc mặt Thời Nhiễm cứng đờ, chút dám tin mà hỏi:
“Chị. . . chị những lời là ý gì?”
Thịnh Hoa Hinh khẽ mỉm :
“Em còn ? Thịnh Gia Hòa chính là Đường Mặc. Anh lừa dối em, mang cái phận ‘Thịnh Gia Hòa’ để tiếp cận em, dùng phận ‘Đường Mặc’ để chồng em. “
M ỗi một câu của cô , sắc mặt Thời Nhiễm thêm tái nhợt. Thịnh Hoa Hinh hài lòng phản ứng của Thời Nhiễm, cố ý thêm một câu: 20 20 “Thời Nhiễm, đùa giỡn trong lòng bàn tay, cảm giác thế nào? “
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Không thể nào. . . “
Thời Nhiễm liên tục lắc đầu, miệng chỉ lặp lặp ba chữ , thốt nổi thêm lời nào khác. Khóe môi Thịnh Hoa Hinh cong lên, lộ một nụ đắc ý. Nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Thời Nhiễm, trong lòng cô càng thêm khoái trá, bao nhiêu ấm ức Thịnh Gia Hòa đè nén đó cũng dần tan biến. “Sao thể? Nếu em tin, thể hỏi ông nội em. Ông và tất cả nhà họ Thịnh đều rõ Thịnh Gia Hòa hai khuôn mặt, nhưng họ đều chọn giấu em, để mặc em tự đa tình. “
N ụ gương mặt Thịnh Hoa Hinh ngày càng sâu, lòng thoải mái vô cùng. Cô Thịnh Gia Hòa hại t.h.ả.m như thế, thể để hạnh phúc mà tất cả? 21 21 “Thời Nhiễm, em thấy đáng thương ? Mọi đều sự thật, chỉ em là che giấu, lừa gạt. Chị thật sự nổi nữa, nên mới đến đây cho em , kẻo em tiếp tục dắt mũi xoay vòng vòng. “
“Chị dối! “
Thời Nhiễm rối loạn cả đầu óc, nhưng vẫn chịu tin sự thật . “Thịnh Gia Hòa là tổng tài của Thịnh thị, còn Đường Mặc. . . “
Cô dùng phận để phân biệt hai , nhưng nhận căn bản chẳng gì về phận thật sự của Đường Mặc, chỉ là một thương nhân. Sự khựng của Thời Nhiễm khiến Thịnh Hoa Hinh càng thấy buồn . Quả nhiên, thấy quan tài đổ lệ. Cô khinh miệt , rút tập tài liệu điều tra , đưa tới mặt Thời Nhiễm: 22 22 “Nói suông thì ai tin, chị tất nhiên chuẩn đầy đủ chứng cứ. Tự xem , xong sẽ ai mới là kẻ lừa em. “
Dưới ánh mắt đầy tự tin của Thịnh Hoa Hinh, Thời Nhiễm run run nhận lấy tài liệu. Cô lật đầu tiên , thấy những dòng chữ ch.ói mắt đó, tim bỗng lạnh lẽo như kim châm, đau nhói đến nghẹt thở. Sắc mặt cô trắng bệch, đôi tay run rẩy ngừng, đôi chân mềm nhũn, suýt nữa vững. “Ông nội. . . “
Thời Nhiễm đầu Thời Viễn, run giọng hỏi:
“Ông cũng sự thật ? Ông cho cháu , đúng là Đường Mặc chính là Thịnh Gia Hòa ? “
“Tiểu Nhiễm. . . “
Thời Viễn ngờ phản ứng của cô dữ dội đến , ông cũng nỡ tiếp tục che giấu. 23 23 Ông nhắm mắt , khẽ gật đầu, đó vội vàng giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi/chuong-304-tat-ca-moi-nguoi-deu-dang-lua-doi-co.html.]
“Tiểu Nhiễm, chúng cũng lừa cháu, tất cả đều nguyên nhân. . . “
“Ông cần nữa! “
Thời Nhiễm cắt ngang lời, nước mắt ào ào tuôn xuống. Cô hít sâu một , gương mặt hiện lên nụ chua xót, khàn giọng lặp lặp :
“Cháu hiểu . . . cháu hiểu . . . “
Cô cố gắng tự an ủi bản rằng, chắc hẳn lý do, nhưng tìm nổi bất kỳ lý do nào. Người nhà họ Thịnh lừa dối cô, điều đó cô còn thể chấp nhận. vì đến cả Thời Viễn: ông nội cô: cũng lừa cô? Ông rõ ràng là cô tin tưởng nhất! 24 24 Thời Nhiễm bỗng thấy tất cả trở nên thật, thế giới chung quanh như rơi tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ù ù ch.ói tai vang vọng trong đầu, như tiếng nổ xé rách cả tâm trí, khiến cô chẳng còn nghĩ gì. Từ lúc nhận tình cảm với Thịnh Gia Hòa, cô luôn chịu đựng gánh nặng tâm lý to lớn. Cô tự trách, khinh bỉ bản vì thích một đàn ông vợ. Không ngờ, đến cuối cùng sự thật là: mà cô yêu từ đầu đến cuối, chính là chồng từng gặp mặt trong cuộc hôn nhân chớp nhoáng . Thì tất cả đều đang lừa gạt tình cảm của cô. Hóa cô chỉ là một quân cờ, một mối liên kết trong những tính toán của gia tộc và lớn. Không ai thật sự quan tâm đến cảm xúc của cô. Trái tim Thời Nhiễm co rút , cả run rẩy dữ dội. Thấy , Thịnh Hoa Hinh cảm thấy cực kỳ mãn nguyện, nhưng vẫn thấy đủ. 25 25 Cô đổ thêm dầu lửa, sang châm chọc Thời Viễn:
“Ông thật quá đáng. Vì bám nhà họ Thịnh, mà nỡ lừa cả cháu gái ruột của . Hay là. . . cô vốn cháu ruột nên ông mới nhẫn tâm đến ? “
“Cô câm miệng! “
Thời Viễn tức giận gầm lên, gương mặt đỏ bừng. Thịnh Hoa Hinh tiếp tục chế nhạo:
“Ông chuyện dơ bẩn như thế, giờ vạch trần thì gì ? Ông chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân hám lợi! “
“Cô. . . “
Thời Viễn đau đớn ôm lấy n.g.ự.c, thở dồn dập. Chưa kịp hết câu, sắc mặt ông càng thêm khó coi, cả ngã gục xuống giường. Âm thanh nặng nề vang lên khiến tim Thời Nhiễm run b.ắ.n. 26 26 Cô vội ném tập tài liệu sang một bên, lao đến bên giường, bật gọi lớn:
“Ông ơi! Ông tỉnh . . . “
— Trước cổng bệnh viện Vân Thành Đường Mặc (Thịnh Gia Hòa) nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo xa xăm. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Thời Nhiễm xuất hiện. Anh lấy điện thoại , gọi cho cô. Chỉ một lát , giọng máy lạnh lẽo vang lên:
“Thuê bao quý khách gọi hiện máy. . . “
=========================== =============