theo ánh mắt cô , thấy Tạ Thiệu Nguyên từ lúc nào ở cửa, mặt cắt còn giọt m.á.u, chằm chằm chúng .
9
“Đều là cô đơn phương thôi, hề suy nghĩ đó!”
Triệu Nguyệt còn tiếp tục giả bộ đáng thương, nhưng Tạ Thiệu Nguyên đẩy mạnh .
Anh chạy đến xin , liền bảo vệ thuê chặn .
“Vợ , sai , thật sự sai quá ! Là hết đến khác mềm lòng với cô , tổn thương em và con.”
“Công ty đuổi việc , trả giá , vợ , em tha thứ cho …”
Mọi chuyện ầm ĩ đến mức cha Triệu Nguyệt cũng , định mắng thì thấy trong nhà đầy .
Cuối cùng cả nhà sáu họ cảnh sát “mời” rời .
Lúc , Triệu Nguyệt bám c.h.ặ.t lấy Tạ Thiệu Nguyên, vớt vát chút gì đó, nhưng Tạ Thiệu Nguyên chỉ xin , để ý đến cô .
Người , gọi công ty sửa chữa đến bàn bạc cải tạo nhà, bộ chi phí ghi sổ Tạ Thiệu Nguyên.
Anh gật đầu lia lịa, vẫn khổ sở cầu xin.
thấy phiền, liền mở đoạn tin nhắn trò chuyện với chồng.
Bà thương ở chân, sống ở quê thuận tiện.
mặc gì, bà vẫn thấy con trai cả mất, bà với con dâu lớn, giờ thể bạc đãi con trai út và nhà nó.
Còn thằng con trai út đến tận bây giờ, vẫn nhớ đến bà ruột đang thương.
“Tạ Thiệu Nguyên, ngay cả ruột còn lo, tin sẽ đổi?”
“Giờ chỉ với một câu.”
“Nếu tòa, thì ngoan ngoãn ký đơn ly hôn, tay trắng.”
Mặt Tạ Thiệu Nguyên trắng dần từng chút một.
Trước khi bỏ chạy, gần như cúi gằm đầu xuống n.g.ự.c.
“Xin , tất cả chuyện… xin .”
Cuối cùng thế giới cũng yên bình trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-anh-em-da-mat/8.html.]
Ngày cầm giấy ly hôn, như mất hồn.
mỉm với : đang mang thai.
Tạ Thiệu Nguyên lập tức ngẩng đầu, như phát điên tự tát hai cái thật mạnh.
Một tháng , nhà sửa xong, bắt đầu xả mùi sơn.
Vì Triệu Nguyệt đủ điều kiện cho con học trường trung tâm, nên cho Tạ Huyên Huyên học, suất nhập học còn trống, nhanh tay giành .
Đoá Đoá thuận lợi nhập học, chính thức trở thành học sinh tiểu học, còn vì m.a.n.g t.h.a.i nên tạm thời việc.
Chúng tạm thời vẫn sống ở căn nhà cũ, nhưng thỉnh thoảng sẽ ghé căn nhà mới, tưởng tượng tương lai sẽ đặt gì ở .
Có lúc cũng sẽ nhớ đến Tạ Thiệu Nguyên.
Mất việc , gần như bóc trần bộ, chỉ còn cách về quê, chăm sóc già, nông.
Khi Đoá Đoá học lớp hai, đang trong cữ sinh con thứ hai.
thuê hai bảo mẫu, trong đó một là cùng làng bên.
Người đó kể, Triệu Nguyệt dẫn cả nhà sáu đến tìm Tạ Thiệu Nguyên, nuôi con của trai, còn lo cho cả nhà cô .
Hai bên đ.á.n.h giữa ruộng, máu chảy nhiều.
Chỗ đó cách bệnh viện xa, cuối cùng là trưởng thôn gọi xe ba bánh đưa đến huyện.
Rốt cuộc ai thắng ai thua, hỏi, cũng quan tâm.
Giờ và Đoá Đoá sống , còn tất cả đều liên quan gì đến nữa.
Từ giờ cần sợ khác lừa, cũng sợ cướp mất những gì thuộc về .
Vậy là đủ .
Het