“Quan hệ giữa hai là gì?”
“ là chị dâu của .”
“Vậy cô , căn nhà giá thị trường là một vạn tệ , nhưng cho cô thuê ba năm với giá ba trăm tệ?”
Triệu Nguyệt đương nhiên .
Ở nơi tấc đất tấc vàng thế , cô hiểu rõ giá nhà.
Cô hoảng loạn liếc Tạ Thiệu Nguyên, ánh mắt hai chạm , hốc mắt cô đỏ lên.
Ngay đó nước mắt rơi ngừng:
“Thiệu Nguyên là em ruột của chồng , khi chồng mất , gả nhà họ Tạ thì chính là nhà họ Tạ.”
“Thiệu Nguyên nghĩ đến lòng tự trọng của , chỉ lấy ba trăm tiền thuê, thật sự ơn .”
“Nếu , bây giờ ngay cả chỗ ở cũng … lúc chồng mất, con gái mới nửa tuổi, con trai cũng còn nhỏ, khi đó trời đất như sụp đổ…”
Cảnh sát cắt ngang:
“Cô chỉ cần trả lời , cô , là .”
Triệu Nguyệt sững , đành gật đầu: “ đúng là , nhưng…”
“Vậy tức là, trong tình huống rõ ba trăm là giá thuê hợp lý, cô vẫn thuê căn nhà ba trăm mét vuông từ em chồng .”
“Hơn nữa căn nhà đăng ký tên Liễu Âm, chứ Tạ Thiệu Nguyên.”
Triệu Nguyệt trả lời .
Cảnh sát ghi mấy dòng biên bản.
Tạ Thiệu Nguyên lập tức tiến lên, nịnh:
“Đồng chí cảnh sát, và Liễu Âm là vợ chồng hợp pháp, căn nhà là do bố cô để , cũng là tài sản chung của vợ chồng, cho thuê cũng chứ?”
Bố Triệu Nguyệt sofa hừ một tiếng:
“Chung cái gì mà chung, ở làng chúng , đàn bà gả cho ai thì theo đó, trong nhà cái gì cũng là của đàn ông.”
“Hơn nữa con gái sinh cho nhà họ Tạ một đứa con trai, họ cho một căn nhà thì , còn thấy căn đủ lớn.”
Ông đầy lý lẽ, Triệu Nguyệt cũng càng thêm tự tin.
“ , thuê từ Liễu Âm từ Tạ Thiệu Nguyên, đều giống .”
Cảnh sát một cái.
gì, đành :
“Anh Tạ, cô Liễu cung cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu, căn nhà là di sản bố cô để khi kết hôn.”
“Nói cách khác, đây là tài sản hôn nhân của cô Liễu, bất kỳ quan hệ nào với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-anh-em-da-mat/5.html.]
Tạ Thiệu Nguyên há miệng hít một , thể tin nổi .
“ chúng kết hôn …”
khoanh tay dựa tường, mặt biểu cảm .
Khi kết hôn rõ, đây là di sản bố để cho .
Khi đó còn trân trọng nắm tay , nghiêm túc gật đầu:
“Vợ , đây là kỷ vật bố vợ để cho em, là đồ của em.”
“Em yên tâm, sẽ cố gắng kiếm tiền để em sống , tuyệt đối để họ lo lắng.”
hôn nhân bước sang năm thứ tám, mới sớm quên lời thề năm xưa.
Cảnh sát để ý đến tiếng lẩm bẩm của , tiếp tục :
“Anh Tạ, trong trường hợp sự đồng ý của chủ sở hữu, cho khác thuê nhà vốn là hành vi trái pháp luật.”
“Thêm đó thuê là chị dâu của , giá thuê thấp hơn nhiều so với thị trường… cô Liễu nghi ngờ và cấu kết ác ý, ý đồ chiếm đoạt tài sản cá nhân của cô , là hợp lý.”
Câu cuối như sét đánh ngang tai, tất cả đều sững sờ.
Đặc biệt là Tạ Thiệu Nguyên, lắc đầu như trống bỏi:
“Ác ý gì, chiếm đoạt gì… !”
Cuối cùng mới lên tiếng:
“Vậy rõ , vì giấu , vì chỉ lấy ba trăm tiền thuê nhà?”
6
Tạ Thiệu Nguyên trả lời .
Anh nghiến chặt răng hàm, cúi đầu trầm ngâm mấy giây bất ngờ bước về phía , giọng điệu gần như hèn mọn:
“Vợ , chuyện đúng là sai , nên giấu em.”
“ dù cũng là chuyện trong nhà, là em rút đơn , về nhà từ từ giải thích với em …”
Nếu là đây, chỉ cần lộ vẻ mặt như , mềm lòng.
mấy ngày nay quá nhiều sự thật, tức giận, cũng chất vấn, điều đó tiêu hao bộ tình cảm dành cho , giờ chỉ còn bình tĩnh.
dùng cách hợp pháp nhất để lấy tất cả những gì vốn dĩ thuộc về và con gái.
Vì yên nhúc nhích: “Không cần về nhà, bây giờ thể giải thích.”
Có cảnh sát ở đây, Tạ Thiệu Nguyên dám ép buộc.
Anh chỉ thể c.ắ.n răng, vòng vo lập mãi một câu: “Bởi vì sợ em nghĩ nhiều, sợ em hiểu lầm…”
cảnh sát lắc đầu: “ chấp nhận lý do đó.”
“Nếu điều sẽ khiến nghĩ nhiều, khiến hiểu lầm, tức là hiểu rõ điều nên , nhưng vẫn , rốt cuộc là vì cái gì?”
Bố của Triệu Nguyệt uống rượu liền nổi nóng, đá mạnh bàn : “Làm gì mà nhiều lý do thế, mất , giúp đỡ goá phụ trẻ con thì , liên quan gì đến một đàn bà như cô!”