“Vậy mà giờ với , đưa cả nhà sáu của chị dâu lên thành phố, lấy ba trăm đồng tiền thuê, cho họ ở căn hộ rộng ba trăm mét vuông, giá thị trường một vạn, là căn hộ do bố để ?”
“Là chị dâu điên, chính điên ?”
2
Tạ Thiệu Nguyên hoảng hốt: “Sao ngã… nghiêm trọng , bác sĩ thế nào?”
lạnh, trở về phòng. “Nếu thật sự quan tâm, thì tắt máy khi hàng xóm tìm vì chuyện đó .”
Sau lưng, gọi : “A Liễu, chuyện sẽ giải quyết… còn chuyện của chị dâu, thật sự cố ý giấu em, em đừng giận nữa, ảnh hưởng sức khỏe.”
dừng bước, chỉ : “Dọn dẹp sạch sẽ bếp và phòng khách, tối nay ngủ sofa.”
Đóng cửa phòng , cúi đầu xoa bụng .
Vừa tròn tám tuần, đây là đứa con thứ hai của chúng .
Ban đầu định tối nay sẽ báo tin vui cho , bàn với lấy lý do để đón chồng lên thành phố sống.
Nhà ở quê quá cũ, thích hợp để bà an dưỡng tuổi già.
Ai ngờ cơm còn kịp ăn một miếng, thấy tin nhắn WeChat của chị dâu.
Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn vốn đang , cứ như thế hủy hoại.
Sáng hôm khỏi phòng, phòng khách dọn dẹp như cũ, Tạ Thiệu Nguyên .
Trong WeChat là lời xin do gửi đến.
mười mấy câu , là kể chị dâu khổ cực thế nào.
trả lời, mà đưa Đoá Đoá đến trường mẫu giáo , đó lái xe đến khu chung cư trung tâm thành phố.
Sau ba nhập sai mật mã, cửa bên trong sốt ruột kéo .
“Ai thế, giữa ban ngày ban mặt dám nhà như ăn cướp thế hả!”
chằm chằm đàn ông râu ria mặt, nhận là em trai ruột của chị dâu.
Chị dâu bước từ bếp, thấy thì trợn tròn mắt.
“Sao em đến đây?”
“Chị, đây là bạn chị ? là vô ý thức, nhà khác mà bấm chuông, còn nhập mật mã?”
Người đàn ông trợn mắt, bước phòng ngủ chính rộng nhất.
Chị dâu vội vàng đặt con gái xuống, xoa tay, chút lúng túng: “Liễu Âm, em đến chuyện gì ?”
sa sầm mặt bước nhà, đảo mắt một vòng mở miệng: “ về nhà , còn cần báo .”
Vừa dứt lời, ngoài cửa nhập mật mã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-anh-em-da-mat/2.html.]
Tạ Thiệu Nguyên bước như quen thuộc, định giày, thấy thì cả cứng đờ.
“Em, em ở đây?”
Giây phút , thật sự quá nực .
thậm chí nên bắt đầu hỏi từ .
“Tạ Thiệu Nguyên, còn , mặt ở đây.”
“Giờ , đang ở công ty ?”
Anh nghẹn lời, Triệu Nguyệt vội bước tới giảng hòa:
“Liễu Âm đừng trách Thiệu Nguyên, là chị nhờ tới, nhà… nhà hỏng khóa, chị lo an …”
Chưa xong, chị tự im lặng.
Mật mã khóa cửa từ lâu họ đổi , hỏng , trong lòng chị rõ ràng nhất.
Tạ Thiệu Nguyên kéo tay áo : “Vợ , về nhà , sẽ từ từ giải thích với em.”
thẳng mắt , hỏi ngược : “Anh định giải thích phần nào?”
“Tiền thuê nhà, đèn trong nhà, sáu trong căn hộ , việc con gái sốt cao nhập viện cũng xin nghỉ, nhưng vì cái ổ khóa vốn hỏng mà cuống cuồng chạy đến?”
Mặt tái xanh, ngập ngừng gì thì cửa phòng ngủ phụ mở .
Bố Triệu Nguyệt khác hẳn dáng vẻ nghèo khổ quê mùa ở nông thôn, ăn mặc sang trọng, liếc một cái:
“Là vợ của thằng hai nhà họ Tạ .”
“Nghe căn hộ là của cô? Cô còn trẻ thế mà chẳng hiểu chuyện, chồng cô đem nhà cho chúng ở, ba trăm tệ cô cũng nỡ lòng lấy?”
đầu đẩy mạnh Tạ Thiệu Nguyên , dùng lực.
Anh đúng là cách .
Nhà là cho thuê, tiền thuê đổ lên đầu .
Anh tiếng , thành kẻ vô lý.
“A Liễu, về , về sẽ kể hết cho em.”
Tạ Thiệu Nguyên nắm chặt cổ tay , ánh mắt đầy cầu xin.
lời cầu xin , là vì danh dự của , vì chị dâu Triệu Nguyệt?
Thấy sắc mặt ngày càng lạnh, quyết định kéo ngoài .
bất ngờ đá đổ giá đựng ô ở cửa.
Sau đó chỉ tấm thẻ công tác màu xanh treo tường, giọng run rẩy:
“Cả vị trí công việc của , cũng cho cô luôn ?”
“Đây là cái gọi là cô việc !”
“Tạ Thiệu Nguyên, rốt cuộc lừa bao nhiêu chuyện !”