“Ở đó, con gần như chung sống cùng sủng thú hoang dã. Những khai phá não vực sẽ gặp khá nhiều khó khăn khi sinh sống Siêu Túc Tinh.”
“Vì thường xuyên xua đuổi sủng thú hoang dã, nên địa vị của ngự thú sư Siêu Túc Tinh phổ biến là cao hơn nhiều so với ở Lam Tinh.”
“Trên Siêu Túc Tinh, bình thường cũng thể tiếp xúc với sủng thú hoang dã. Như , tính cách sủng thú khác biệt, loài hoang dã nào cũng nguy hiểm.”
“Một loài hoang dã cũng tính tình ôn hòa. Qua quá trình tiếp xúc lâu dài, thiếu những trường hợp bình thường và sủng thú hoang dã chung sống hòa bình.”
“Và những ngự thú sư nhưng thể khiến sủng thú giúp việc, chúng gọi họ là Ngụy Ngự Thú Sư (Pseudo-Beast Tamer).”
Có lẽ vì Kiều Tang sắp Siêu Túc Tinh trao đổi sinh tinh tế, nên khi kỳ thi cuối kỳ đang đến gần, giáo viên môn Thiên văn bỏ qua các bài ôn tập đó mà giảng trực tiếp về nội dung liên quan đến Siêu Túc Tinh.
Kiều Tang nghiêm túc ghi chép.
Đến khi tan học, một đám đông lập tức vây quanh cô.
Có bạn hỏi: “Kiều Tang, sắp Siêu Túc Tinh trao đổi sinh ?”
“Nghe sủng thú Siêu Túc Tinh con siêu hung dữ, đang đường cũng thể tấn công đấy.”
“Các thấy việc mỗi ngày đều thấy sủng thú hoang dã siêu ngầu !”
“Ở đó lâu ngày, dù huấn luyện đặc biệt thì khả năng phản xạ chắc chắn cũng sẽ tăng lên thôi.”
“Không chương trình học bên đó giống bên nhỉ.”
“Nếu còn trang khế ước trống thì quá, lúc đó khế ước một con sủng thú Siêu Túc Tinh mang về cho bọn tớ mở mang tầm mắt với.”
Số lượng bạn học vây quanh ngày càng đông.
Họ đang ở độ tuổi 15-16, giai đoạn mà cái đối với sự vật là bình đẳng nhất trong cuộc đời.
Người trưởng thành lẽ sẽ vì cách với bạn bè ngày càng lớn mà dần giữ cách hoặc xu nịnh để lấy lòng, nhưng những trẻ tuổi, chỉ cần đối phương phát tín hiệu “ là đại lão, chớ gần”, thì tâm lý tiếp xúc với nhân vật cấp đại lão cùng trang lứa là thể nào kìm nén .
Hiện giờ cộng thêm đề tài tinh tế mà gần như ai cũng hứng thú, trong chốc lát, các bạn học trong lớp cơ bản đều vây quanh.
Lục Hữu, vốn luôn cao lãnh, cũng ngoại lệ.
Kiều Tang kiên nhẫn trò chuyện cùng các bạn, hề tỏ chút khó chịu nào.
Đây là các học thần cả đấy, mượn tạm một hai cuốn b.út ký về, sẽ tiết kiệm bao nhiêu thời gian học tập nữa... Nghĩ đến đây, Kiều Tang càng trò chuyện hăng hái hơn.
Chờ đến khi tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, Kiều Tang xấp b.út ký chất đống bàn, mỉm hài lòng.
...
Trời mùa đông tối sớm, đến 6 giờ mà màn đêm buông xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-827-but-ky-cua-hoc-than-chuan-bi-len-duong.html.]
Không ít phóng viên và paparazzi vẫn rời khỏi cổng trường Thánh Thủy.
Kiều Tang hành lang rõ mồn một chuyện bên ngoài.
“Tiểu Tầm Bảo.” Kiều Tang : “Chúng về nhà thôi.”
“Tìm ~” Tiểu Tầm Bảo hiện .
Giây tiếp theo, Kiều Tang và Tiểu Tầm Bảo biến mất dấu vết.
...
6 giờ 23 phút tối, vài Teleport ( gian di động) của Tiểu Tầm Bảo, Kiều Tang về đến cửa căn 16 khu Thanh Lộ biệt viện.
Trong thời gian diễn giải quốc, cô gọi điện cho và dọn đến đây.
Kiều Tang mở cửa, thấy nội thất bên trong bày biện xong xuôi.
Dù phong cách kiến trúc vốn xa hoa, nhưng nhờ những cây xanh phù hợp và nội thất tông màu vàng nhạt thống nhất, cảm giác tổng thể trở nên ấm cúng hơn nhiều.
Mẹ nhỉ... Kiều Tang phòng khách một bóng , lấy điện thoại định gọi điện.
Nga
“Bành!”
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Đủ loại giấy màu từ đỉnh đầu bay lả tả xuống.
“Cưu so!” Bàn Gia Cưu dùng cánh bưng một chiếc bánh kem .
“Chào mừng quán quân về nhà!” Cùng lúc đó, giọng của vang lên từ phía .
Kiều Tang ngẩng đầu lên, thấy đang lưng Tín Ngưỡng Ông, tay cầm ống pháo giấy mới b.ắ.n xong.
Không ngờ cũng bày trò ... Kiều Tang nở nụ từ tận đáy lòng: “Con về đây!”
...
Cùng lúc đó, cổng trường Thánh Thủy, các phóng viên và paparazzi đợi Kiều Tang nên lượt thu dọn thiết về.
Sau khi hết, một đàn ông mặc âu phục, diện mạo khá tú bước xuống từ chiếc xe màu đen trị giá hơn 500.000 tệ đậu bên đường đối diện, thẳng đến phòng bảo vệ.
“Làm phiền bác liên hệ với Kiều Tang một chút, bảo là bố con bé đến tìm.” Kiều Vọng Dương .
Người bảo vệ vốn luôn giữ im lặng đám phóng viên bỗng ngẩng đầu lên, định mở cửa giao tiếp, nhưng chợt ông nhớ điều gì đó, vẻ mặt kích động bỗng trở nên nghi hoặc: