“A a a! Băng Khắc Hi Lộ, ngay là sẽ thắng mà!”
“Này, ai thấy sự ăn ý giữa Kiều Tang và Băng Khắc Hi Lộ thật thể tin nổi ? Cái mệnh lệnh cuối cùng đó mà đổi là với con Châm Châm Trùng của , chắc chắn nó sẽ ngơ ngác nhảy thẳng tới mặt đối thủ cho xem.”
“Đừng lấy Kiều Tang so với bình thường chứ. Chưa đến thực lực, chỉ riêng cái ý tưởng để Băng Khắc Hi Lộ tan nước Đại Chủy Ngải thôi, ai mà nghĩ trong thời gian ngắn như .”
“... Ngươi thế thì hiểu .”
Mọi ở trường Thánh Thủy điên cuồng hò hét tên Kiều Tang và Băng Khắc Hi Lộ, cảm thấy thể học cùng trường với Kiều Tang thật sự là quá đỗi tự hào.
Lúc , một nam sinh cạnh Kim Phi Phàm ghé sát hỏi:
“Các bạn học cùng trường với Kiều Tang ?”
Kim Phi Phàm, vốn luôn mắc chứng sợ xã hội, lúc vẫn đang đắm chìm trong cảm xúc kích động, nên hề thấy hoảng loạn khi lạ bắt chuyện.
Cô nàng gật đầu mạnh một cái, đáp: “Ừm!”
“Nghe thành tích của Kiều Tang , còn từng điểm 0, thật ?” Nam sinh hỏi tiếp.
Kim Phi Phàm lườm một cái: “Ai thế! Trường chúng là trường cấp ba nhất thành phố, Kiều Tang học ở lớp chọn của khối, còn là học sinh thông minh nhất lớp đấy!”
Nam sinh ngượng ngùng: “Là xem mạng thôi.”
Kim Phi Phàm giận dỗi: “Trên mạng đầy rẫy tin giả, thể tin !”
“ ...”
...
Hàng ghế đầu của khán đài.
“A!” Bộ trưởng Lam kích động bật dậy khỏi chỗ .
“Bộ trưởng Lam?” Người đàn ông 30 tuổi bên cạnh bà với ánh mắt nghi hoặc.
Bộ trưởng Lam lặng lẽ xuống, nhưng nhịn sang hỏi:
“Này, trận đấu xuất sắc như mà các phản ứng gì ?!”
Xuất sắc thì xuất sắc, nhưng cũng đến mức kích động như chứ, chúng đều là những bảy tám chục tuổi , trận đấu nào mà chẳng từng xem qua... Người đàn ông thầm phàn nàn trong lòng, tìm từ ngữ thích hợp đáp:
“Rất xuất sắc, nhưng nghĩ đến việc bây giờ đang phát sóng trực tiếp quốc, camera đang chĩa chúng , cân nhắc việc đại diện cho khu vực đến đây, nên đành kìm nén .”
... Bộ trưởng Lam cạn lời.
...
Buổi tối, tầng 15 khách sạn Mô Đinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-771-phuc-ban-tran-dau-su-an-y-tuyet-voi.html.]
Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo đang máy tính xem video trận đấu hôm nay của Lộ Bảo.
Kiều Tang bên cạnh cùng chúng phục bàn trận chiến ban ngày.
“Thông tin tình báo đôi khi chính xác, chúng thể cứ mãi dựa dẫm những kế hoạch sắp xếp từ . Giống như những gì Lộ Bảo hôm nay là .”
Nga
“Băng khắc.”
Lộ Bảo vẫy đuôi một cái, tỏ vẻ đây chỉ là thao tác cơ bản thôi.
Nha Bảo chằm chằm video, biểu cảm ngày càng hưng phấn, chợt nhớ điều gì đó, nó đột nhiên về phía Lộ Bảo, ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.
Hiện giờ chỉ cần một biểu cảm của Nha Bảo là Kiều Tang nó đang nghĩ gì.
Lần vất vả lắm mới khiến nó quên chuyện đấu với Lộ Bảo, xem cái video xong nhớ ... Nhân lúc Nha Bảo kịp ngỏ lời thách đấu với Lộ Bảo, Kiều Tang vội vàng lên tiếng:
“Các trận đấu tiếp theo sẽ ngày càng khó khăn, những đối thủ còn đều mạnh. Trận tới sẽ diễn ngày , ngày mai chúng cứ huấn luyện như bình thường là , cần gì thêm, nghỉ ngơi thật để đảm bảo trạng thái nhất khi sân.”
“Nha!”
Ánh mắt Nha Bảo sáng lên, nó hưng phấn gật đầu, còn nhắc đến chuyện đấu với Lộ Bảo nữa.
Đấu với Lộ Bảo thì lúc nào chẳng , nhưng thi đấu giải thì lúc nào cũng cơ hội.
Kiều Tang thấy mỉm hài lòng, Nha Bảo thật ngoan, một hiểu mười, đầu óc ngày càng thông minh .
“Tìm tìm?”
Lúc , Tiểu Tầm Bảo tò mò kêu lên một tiếng.
Nghĩa là ngày thường mỗi thi đấu chỉ một con lên sân, nếu ngày nó thì ngày mai nó thể việc khác ?
Câu hỏi dứt, Nha Bảo và Lộ Bảo lập tức sang .
Kiều Tang: “...”
Kiều Tang im lặng một lát : “Vẫn đối thủ tiếp theo là ai, nên tất cả chúng đều chuẩn sẵn sàng để lên sân bất cứ lúc nào, vì chính cũng tới ai sẽ là phù hợp nhất.”
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo gật đầu.
Hóa là .
Nha Bảo và Lộ Bảo cũng lộ biểu cảm “thì là thế”.
Trong đầu Kiều Tang đột nhiên nảy một ý nghĩ: Tiểu Tầm Bảo ngày càng nhiều câu hỏi, hiếu học như mà học thì thật là đáng tiếc...