Khó khăn lắm mới cơ hội đến khu vực khác, dù cũng tham quan những nơi thú vị một chuyến mới . Nếu , chờ đến mới tới Cổ Vụ thì chẳng là khi nào nữa.
Kiều Tang đột nhiên nhớ chuyện gì đó, nàng nhỏm dậy, xỏ dép lê sân. Bông tuyết bay lả tả, lúc trong sân một lớp tuyết mỏng. Lộ Bảo vẫn đang miệt mài luyện tập, còn Tiểu Tầm Bảo thì đang hăng hái đắp tuyết cạnh tường rào.
là tinh thần tự giác đến đáng sợ... Kiều Tang thầm cảm thán trong lòng, lên tiếng: “Không nghỉ ngơi một chút ?”
“Lộ.”
Lộ Bảo thấy tiếng động liền đầu Kiều Tang, kêu một tiếng, ý bảo cần.
Kiều Tang tiếp: “Mấy ngày nữa chúng sẽ khu vực Cổ Vụ, em vốn từ Cổ Vụ tới, nơi nào xem ?”
“Lộ...”
Lộ Bảo dừng động tác luyện tập, đầu , vẻ mặt ngơ ngác. Kiều Tang biểu cảm của Lộ Bảo cho phì , hình tượng của Lộ Bảo luôn là cao lãnh, ngay cả thời kỳ tiến hóa cũng từng lộ vẻ mặt “ngốc nghếch” như .
“Có nơi nào ?” Kiều Tang hỏi nữa.
“Lộ.”
Lộ Bảo sực tỉnh, ngượng ngùng một chút, đó nghiêm túc gật đầu.
Quả nhiên là ... Kiều Tang hỏi: “Là nơi nào thế?”
“Lộ lộ.”
Nga
“Lộ lộ.”
Lộ Bảo khua chân múa tay, nơi đó một cái cây, một căn nhà.
Kiều Tang gật đầu: “Sau đó thì ?”
“Lộ lộ.”
“Lộ lộ.”
Lộ Bảo tiếp tục hiệu, còn một con sủng thú hình thể dài. Kiều Tang gật đầu, dùng ánh mắt hiệu cho Lộ Bảo tiếp.
“Lộ...”
“Lộ lộ!”
Lộ Bảo đầu tiên là vẻ mặt như đang chìm hồi ức, đó kích động kêu một tiếng. Con sủng thú đó màu xanh lục!
Kiều Tang Lộ Bảo. Lộ Bảo vẫn dùng đôi mắt thâm trầm chớp chớp Kiều Tang. Cứ như ba giây, Kiều Tang nhịn : “Nói tiếp chứ.”
“Lộ?”
Lộ Bảo lộ vẻ hoang mang. Nói tiếp cái gì cơ?
Kiều Tang ngẩn , kinh ngạc Lộ Bảo, cách vài giây mới ướm hỏi: “Nơi em một cái cây, một căn nhà, một con sủng thú màu xanh lục hình thể dài, ngoài còn gì nữa ?”
“Lộ.”
Lộ Bảo gật đầu.
Kiều Tang: “...”
Chỉ với bấy nhiêu mô tả, ở cả một khu vực rộng lớn, là quỷ mới tìm !
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-638-ky-uc-cua-lo-bao-biet-thu-thanh-lo-sang-trong.html.]
Sáng hôm , Kiều Tang ăn sáng xong, mới nhét sách vở ba lô thì đột nhiên nhớ hôm nay là thứ bảy. Hết nổi, thi đấu nhiều quá đến nỗi chẳng nhớ nổi hôm nay là thứ mấy nữa...
Lúc , điện thoại đặt cạnh bàn vang lên, màn hình hiển thị: Mẹ. Kiều Tang bắt máy.
“Con ăn sáng ?” Giọng từ đầu dây bên truyền đến.
“Con ăn ạ.” Kiều Tang trả lời.
Diệp Tương Đình ôn tồn : “Mấy ngày nay trong tiệm bận, thời gian, căn nhà hôm qua con cứ xem , nếu con ưng ý thì cứ mua luôn, để tên con là .”
Lúc ăn cơm hôm qua, địa chỉ và tên khu chung cư mà nhắm tới.
“Con ạ.”
Kiều Tang cúp máy, mở bản đồ , tìm kiếm “Biệt thự Thanh Lộ”. Cách nơi nàng đang thuê 27 km.
Cũng chẳng kỹ năng Teleport nếu luyện đến cấp Áo nghĩa thì thể trực tiếp dịch chuyển một quãng đường xa 27 km như nữa... Kiều Tang khỏi về phía Tiểu Tầm Bảo bên cạnh.
“Tìm ~”
Tiểu Tầm Bảo chớp chớp mắt.
Kiều Tang thu hồi tầm mắt, cởi bộ đồng phục , một bộ đồ thường ngày, đó đội thêm chiếc mũ lưỡi trai. Tiểu Tầm Bảo nhận sắp ngoài, tự giác bay lên đậu đầu chủ nhân.
“Tìm...”
Tiểu Tầm Bảo loay hoay chiếc mũ một hồi lâu mới tìm một vị trí thoải mái. Kiều Tang thu dọn xong xuôi, cúi định bế Nha Bảo lên.
“Nha!”
Nào ngờ Nha Bảo lùi một bước, hưng phấn kêu một tiếng, hiệu chờ một chút.
“Nha nha!”
Sau đó nó kêu với Tiểu Tầm Bảo một tiếng.
“Tìm tìm ~”
Nghe thấy đại ca lên tiếng, Tiểu Tầm Bảo lập tức tháo vòng tròn , thuần thục lôi từ bên trong tất cả các loại kính râm. Tất cả kính râm Tiểu Tầm Bảo dùng Confusion điều khiển bay lơ lửng mặt Nha Bảo.
“Nha!”
Nha Bảo lướt từng cái một, đó dừng ở chiếc kính râm tam giác màu đỏ mà nó đeo nhất. Chiếc kính râm đó sự điều khiển của một luồng sức mạnh đeo lên mặt Nha Bảo. Tiếp đó, Nha Bảo chạy đến gương soi .
“Nha nha!”
Chờ soi hết tất cả các góc độ, Nha Bảo mới chạy đến mặt Kiều Tang, vẫy đuôi kêu một tiếng, hiệu thể .
Kiều Tang: “...”
...
Kiều Tang gọi taxi đến biệt thự Thanh Lộ. Suốt dọc đường, bác tài xế thỉnh thoảng gương chiếu hậu trong xe.
Lên hot search hai khác, đội mũ lưỡi trai mà vẫn nhận ... Kiều Tang thầm nghĩ.
Lúc , bác tài xế lên tiếng: “Cô bé , cháu định Nhà phối hợp (Coordinator) ? Hai con sủng thú, một con đeo kính râm bảnh thế , một con đeo bao tay lấp lánh, tạo hình sành điệu quá.”