Làm ơn , ông là hiệu trưởng đấy! Cứ định hiệu trưởng , lấy cái cớ, đó bảo nhà đồng ý, hiệu trưởng cũng sẽ khó nữa, mỹ... Nụ của Kiều Tang tươi thêm vài phần.
...
Rời khỏi phòng hiệu trưởng, Kiều Tang vất vả lắm mới lén cho Thủy Lộ Á Nạp từ hồ phun nước ba lô, thì một đám vây kín. Chờ đến khi thoát khỏi đám đông khỏi cổng trường là chuyện của nửa tiếng .
Nga
Vừa bước ngoài vài bước, tiếng chuông học quen thuộc từ trong trường vọng , tâm trạng Kiều Tang lập tức trở nên . Trở thành thành viên đội tuyển trường còn một cái lợi nữa, đó là học tiết tự học buổi tối!
Kết quả là tâm trạng mới lên bao lâu, một giọng quen thuộc vang lên.
“Lộ lộ.”
Kiều Tang giật , vội vàng xoay ba lô 180 độ phía .
“Sao em thò đầu thế?” Kiều Tang hạ thấp giọng hỏi.
“Lộ lộ?” Thủy Lộ Á Nạp vểnh tai lên, lộ vẻ mặt ngượng ngùng. Cái tên đáng ghét ?
Kiều Tang ngẩn , bừng tỉnh đại ngộ: “À, em hỏi vẫn về đến nhà hả? Từ hôm nay chị học , lẽ sẽ về muộn hơn một chút.”
Thủy Lộ Á Nạp: “...”
Tiểu Tầm Bảo nổi nữa, hiện phiên dịch.
“Tìm.” “Tìm tìm.”
Kiều Tang bấy giờ mới hóa Thủy Lộ Á Nạp đang hỏi về Nha Bảo.
“Hai đứa từ khi nào mà tình cảm lên thế ?” Kiều Tang hỏi. Trong ấn tượng của cô, Thủy Lộ Á Nạp luôn thích Nha Bảo, dù gần đây hai đứa đ.á.n.h nữa nhưng Thủy Lộ Á Nạp cứ thấy Nha Bảo là đầu chỗ khác, dường như ngay cả cũng . Vậy mà giờ Nha Bảo chỉ xuất hiện như khi, Thủy Lộ Á Nạp nhận và quan tâm đến hành tung của nó, thật đúng logic chút nào...
“Lộ lộ!” “Lộ lộ!” “Lộ lộ!”
Nghe Kiều Tang , vẻ mặt Thủy Lộ Á Nạp cứng đờ, ngay đó lông tơ dựng lên, nó chui hơn nửa , khua chân múa tay kích động, như thể chịu một sự sỉ nhục nghiêm trọng.
Kiều Tang sợ tới mức vội vàng thấp giọng trấn an: “Chị , chị , em mau chui , xung quanh đang kìa.” Cô chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, phản ứng gì mà dữ dội thế...
Thủy Lộ Á Nạp chui , nhưng vẫn thò đầu ngoài, đôi mắt sâu thẳm chằm chằm Kiều Tang.
“Lộ lộ...”
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo đúng lúc phiên dịch.
Hảo gia hỏa, hóa vẫn quên tiếp tục hỏi về Nha Bảo... Kiều Tang đành kể những chuyện xảy ở trường hôm nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-369-thuy-lo-a-nap-vu-em-sieu-cap-xuat-hien.html.]
Một phút .
“Chuyện là như đấy, nên chúng đến trung tâm ngự thú một chuyến để trị liệu cho Nha Bảo.” Kiều Tang .
“Lộ lộ!” Thủy Lộ Á Nạp xong, vẻ mặt nghiêm túc kêu một tiếng.
Chưa đợi Kiều Tang đoán xem Thủy Lộ Á Nạp gì, Tiểu Tầm Bảo nhãn lực mà phiên dịch ngay. Kiều Tang ngẩn , hỏi: “Em em thể trị liệu cho Nha Bảo ?”
“Lộ lộ!” Thủy Lộ Á Nạp dùng sức gật đầu.
Kiều Tang chợt nhớ một mẩu tin tức về Thủy Lộ Á Nạp mà cô từng mạng. 【 Nghe dù thiếu tay thiếu chân, chỉ cần viên đá quý đầu nó phát sáng thì gì là thể khôi phục. 】 Gần đây nhiều việc quá, cô suýt chút nữa quên mất Thủy Lộ Á Nạp là một v.ú em siêu cấp...
“Vậy thì phiền em nhé!” Kiều Tang trịnh trọng .
“Lộ lộ!”
...
Về đến nhà, Kiều Tang triệu hồi Nha Bảo . Lúc Nha Bảo tác dụng của Ngự Thú Điển khôi phục tỉnh táo, chỉ là vẫn còn thương tích, trạng thái .
“Nha!” Nha Bảo vui vẻ vẫy đuôi với chủ nhân. Còn kịp vẫy mấy cái, một luồng ánh sáng xanh lam bao phủ lấy nó.
“Nha nha...” Nha Bảo lộ vẻ mặt thoải mái.
Kiều Tang bên cạnh xem mà há hốc mồm, vết thương của Nha Bảo thế mà khép với tốc độ mắt thường thể thấy , tổng cộng chỉ mất năm giây.
Thần kỹ! Nếu khế ước Thủy Lộ Á Nạp, bí cảnh thì tỷ lệ sinh tồn chắc chắn sẽ tăng vọt như tên lửa.
Trị liệu kết thúc, ánh lam viên đá quý trán Thủy Lộ Á Nạp tan . Thấy Nha Bảo , nó đỏ mặt, tai dựng lên, “vèo” một cái chạy biến sân.
Kiều Tang ngẩn : “Vừa Nha Bảo đắc tội gì em ?”
“Nha...” Nha Bảo nghiêng đầu, vẻ mặt mê mang. Nó cũng .
...
Buổi tối ăn cơm xong, Kiều Tang về phòng bắt đầu bài tập. Học sinh dù lo ăn lo mặc nhưng vẫn thường xuyên thấy khổ sở, nguyên nhân căn bản chính là vì ngày nào cũng bài tập. May mà Kiều Tang cũng từng trải qua thời học sinh chuyển sang , nên đối với việc bài tập cô oán niệm gì. Chỉ những từng trải qua kiếp thuê mới thời học sinh hạnh phúc đến nhường nào.
Kiều Tang nghiêm túc bài tập trong tay. Ở xã hội ngự thú, các môn học ở cấp ba cơ bản đều liên quan đến sủng thú.