Ngự thú sư 0 điểm - Chương 333: Biến Cường Là Cách Duy Nhất
Cập nhật lúc: 2026-01-08 18:37:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái quái gì thế ?!
Triệu hồi về ?!
Lý Tùng Hải mộng bức hồi lâu, khi lấy tinh thần lập tức hai tay kết ấn.
Tinh trận màu xanh lục xuất hiện mặt đất, bên chính là con Thủy Thế Trùng đang nhắm nghiền mắt, con sủng thú mà triệu hồi mãi về suốt cả buổi!
Thật sự triệu hồi về ... Lý Tùng Hải thấy Thủy Thế Trùng mới cảm thấy chút chân thực.
Hắn khỏi kinh nghi trong lòng, chẳng lẽ phim truyền hình chiếu dựa sự kiện thật? Ngự thú sư triệu hồi sủng thú thật sự đôi khi sẽ lúc lúc ?
Bộ phim đó tên là gì nhỉ... , tên là "Ngự Thú Giữa Đường", lúc xem hai tập bỏ, nội dung cụ thể thế nào cũng rõ, chỉ nhớ nam chính trong đó là một phế sài, khiến cảm giác đại nhập.
Nếu cũng mắc cái chứng triệu hồi nhạy , nên xem nốt bộ phim đó ...
Kiều Tang thấy vị ngự thú sư đến từ khu vực Cổ Vụ chằm chằm con Thủy Thế Trùng đất hồi lâu lời nào, nhịn lên tiếng: "Đại thúc, con sủng thú chắc chắn là con mà chú triệu hồi về chứ."
Lý Tùng Hải ngẩng đầu, thần sắc phức tạp, gật đầu : "Là nó."
Lúc , vị bảo vệ triệu hồi sủng thú, nãy giờ vẫn phông nền, nuốt nước miếng một cái : "Người em, nếu sủng thú của triệu hồi về , chúng về ngủ đây."
Bảo vệ đầu tổ quạ gì, xem như ngầm thừa nhận.
Lật mặt chỉ trong nháy mắt.
Vốn dĩ theo tình hình , họ nên liên hệ giám đốc ban quản lý tòa nhà để đuổi Lý Tùng Hải ngay trong đêm, nhưng khi thấy tinh trận màu xanh lục, hai ý tứ mà quyết định mắt nhắm mắt mở cho qua.
Nếu giám đốc hỏi đến thì , còn hỏi thì họ cũng chẳng rỗi mà tìm chuyện.
Đùa gì chứ, tinh trận màu xanh lục, một ngự thú sư thể khế ước ba con sủng thú, tuy tại một bảo vệ nhỏ nhoi, nhưng nghĩ thế nào cũng là đắc tội nổi.
Dù hộ dân cũng là hiểu lầm , chắc chắn là hiểu lầm.
Chương 333.1: Biến Cường Là Cách Duy Nhất
Lý Tùng Hải thèm để ý đến , sang với Kiều Tang: "Lần thật xin vì quấy rầy, nhưng bụng nhắc nhở một chút, mặc kệ cháu tin , căn phòng của cháu , thể sủng thú hoang dã đấy."
Tốt lắm, ông chắc là Thủy Lộ Á Nạp chứ... Kiều Tang vẻ mặt chần chừ, hỏi: "Sủng thú hoang dã ạ?"
Lý Tùng Hải gật đầu: "Cháu chắc cũng ngự thú sư thể cảm ứng trạng thái của sủng thú, con Thủy Thế Trùng của vốn dĩ đang yên đang lành, nhưng khi cẩn thận chui phòng cháu thì đột nhiên hôn mê bất tỉnh, cho nên nghĩ trong phòng cháu hẳn là điều cổ quái, cháu vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Tại Thủy Thế Trùng hôn mê thì rõ, nhưng nếu là do Thủy Lộ Á Nạp , thì thiếu nữ mặt khả năng tấn công, dù Thủy Lộ Á Nạp cũng tiền án.
Lẽ nên ...
nghĩ đến việc hiểu lầm thiếu nữ, cô bé những giận mà còn mặt đỡ cho , Lý Tùng Hải vẫn nhịn mà lên tiếng nhắc nhở.
Vừa xong, Lý Tùng Hải liền lộ vẻ hối hận.
Hắn lỡ lời .
Lúc , thiếu nữ mặt nở một nụ nhu hòa: "Cảm ơn chú, cháu sẽ chú ý ạ."
Thôi, cũng , kệ ... Lý Tùng Hải thầm thở dài.
Thủy Lộ Á Nạp , cấp bậc ngự thú sư cao, trông đầu óc cũng chẳng linh hoạt mấy, mà truy đuổi ngàn dặm đào vong... Kiều Tang thầm cảm thán trong lòng.
...
Kiều Tang đẩy cửa , thấy Thủy Lộ Á Nạp ở chỗ cũ nữa.
"Thủy Lộ Á Nạp ?" Kiều Tang về phía Tiểu Tầm Bảo Quỷ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-333-bien-cuong-la-cach-duy-nhat.html.]
"Tầm."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ chỉ về phía sân vườn.
Đây chính là thời cơ quan trọng để "bắt cóc", , để xây dựng tình cảm với Thủy Lộ Á Nạp, thể để nó ở một !
Kiều Tang thẳng sân vườn, bên cạnh hồ nước tĩnh lặng, hắng giọng : "Mày đây , chúng chuyện một chút."
Ngay khi cô tưởng rằng Thủy Lộ Á Nạp sẽ , định bắt đầu màn lầm bầm lầu bầu một thì từ trong ao, Thủy Lộ Á Nạp ló đầu lên.
Kiều Tang sửng sốt, vạn ngờ Thủy Lộ Á Nạp nể mặt cô đến thế!
"Mày cũng thấy đấy, là nhắm mày mà tới, con Thủy Thế Trùng cũng lúc đây thấy mày ." Kiều Tang nghiêm trang : "Tuy rằng chắc chắn sẽ sa thải, nhưng ai ông còn nghĩ cách nào khác để đây , tao thấy mày cứ ở đây thì nguy hiểm quá."
"Lộ lộ."
Thủy Lộ Á Nạp mặt vô biểu tình kêu một tiếng.
Vì Thủy Lộ Á Nạp biểu cảm, cũng động tác tay chân, Kiều Tang căn bản đoán nó đang gì, chỉ thể vận khí, hô một tiếng: "Tiểu Tầm Bảo! Mau tới phiên dịch!"
"Tầm tầm ~"
Tiểu Tầm Bảo Quỷ lập tức thuấn di đến bên hồ.
Dưới sự phiên dịch của Tiểu Tầm Bảo Quỷ, Kiều Tang cuối cùng cũng hiểu Thủy Lộ Á Nạp đang gì.
Nga
Tốt lắm, lòng đề phòng thật sự quá mạnh, mà đang nghi ngờ tại cô nhắm nó.
"Bởi vì tao thông minh." Kiều Tang trả lời.
Biểu cảm của Thủy Lộ Á Nạp cứng đờ, cái đuôi trong ao tự giác quất một cái, nó ngờ con mặt hổ như .
"Mày đừng tin, tao hết ." Kiều Tang biểu cảm của Thủy Lộ Á Nạp, nghiêm túc : "Não vực của tao là tự chủ thức tỉnh, mà tự chủ thức tỉnh cơ bản đều là thông minh mới ."
"Thật chuyện dễ đoán, giống mày đều đến từ khu vực Cổ Vụ, ngự thú sư cấp D tuy cấp bậc cao, nhưng tuyệt đối thể một bảo vệ tiểu khu nhỏ bé , con Thủy Thế Trùng lẻn đây chính là minh chứng nhất."
Đôi mắt Thủy Lộ Á Nạp dần dần mở to, con lý...
"Còn nữa, tao mày , tuy thể là , nhưng mày thể vơ đũa cả nắm ." Kiều Tang lời tâm huyết : "Mày tao xem, tràn đầy chính khí, mày ở đây lâu như , tao còn từng đ.á.n.h chủ ý gì lên mày gì mày cả."
Biểu cảm của Thủy Lộ Á Nạp cứng đờ, hình như đúng là như thật...
Kiều Tang ngừng miệng, vẫn tiếp tục luyên thuyên: "Vừa lúc tao ngoài, với tao rằng trong phòng thể sủng thú hoang dã, tao thấy ông chắc chắn mày đang ở đây."
"Nếu mày tin tưởng tao, tao thể giúp mày."
"Lộ lộ?"
Thủy Lộ Á Nạp biểu tình hoang mang, giúp thế nào?
"Mày từng nghĩ tại ông cứ bám riết lấy mày ?" Kiều Tang hỏi.
"Lộ lộ." Thủy Lộ Á Nạp cao ngạo ngẩng đầu, chuyện còn cần hỏi .
"Tầm tầm." Tiểu Tầm Bảo Quỷ đúng lúc phiên dịch.
Kiều Tang khóe miệng giật giật, : "Thật xét cho cùng vẫn là vì mày quá yếu, nếu mày mạnh hơn ông , mày nghĩ mày còn cần trốn tránh ông ? Tuy rằng mày quý hiếm, nhưng nếu ông gặp một con thần thú trong truyền thuyết, mày nghĩ lúc đó ai mới là trốn."
"Lộ lộ..."
Thủy Lộ Á Nạp ngẩn một chút, đó lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.