Kim Phi Phàm những lời ngẩn một lúc lâu, ngay đó mặt lập tức đỏ bừng, giọng cao lên: “Tớ lo lắng về chuyện !”
Kiều Tang ngơ ngác: “Vậy lo lắng cái gì?”
“Cậu xem tin nhắn trong nhóm ?” Kim Phi Phàm giải thích: “Vào ngày khai giảng, các thành viên đội tuyển sẽ một phần trình diễn thực lực, tất cả học sinh mới đều thể phát động khiêu chiến, nếu chúng thua thể sẽ chuyển thành dự hoặc trực tiếp loại khỏi đội tuyển.”
“Còn chuyện nữa ?!” Kiều Tang hưng phấn.
“Nha!” Nha Bảo cũng hưng phấn.
“Sao tớ cảm giác các vẻ vui…” Kim Phi Phàm do dự .
“Nha nha!”
Nha Bảo sức gật đầu.
Trình diễn thực lực của , đương nhiên là chuyện vui.
“Đâu .” Kiều Tang thì vẻ mặt hổ đè động tác gật đầu của Nha Bảo.
Thấy Kim Phi Phàm dùng ánh mắt kỳ quái , nàng dừng một chút, giọng điệu đổi, trầm giọng : “Không ngờ còn chuyện !”
Kim Phi Phàm: “…”
“Vậy giới hạn gì ?” Kiều Tang hỏi tiếp: “Ví dụ như nếu chúng thắng một trận, khác thể tiếp tục tìm chúng thi đấu ?”
Kim Phi Phàm gật đầu, cảm xúc sa sút : “Không giới hạn về mặt , trong nhóm đều , nếu thắng, trạng thái của sủng thú sẽ y tế của trường hồi phục , đó tiếp tục chờ khác đến khiêu chiến.”
“Trường học sẽ dựa biểu hiện đối chiến và thắng của để quyết định để tiếp tục ở đội tuyển .”
Thế thì quá! Vậy chẳng là chỉ cần thua là thể thi đấu mãi, quan trọng nhất là điểm cũng thể cộng mãi… Kiều Tang trong lòng mừng như điên, nhưng lo lắng đến cảm nhận của Kim Phi Phàm nên biểu hiện mặt, mà là thở dài một , : “Thế cũng quá khó chúng .”
“Ai .” Kim Phi Phàm thở dài một .
Chờ đến khi hai trò chuyện về chủ đề gần mười phút, Kim Phi Phàm do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mục đích cuối cùng của .
“Tớ khỏi trường , thể giúp tớ mang điện thoại sửa ?”
“Được!” Tâm trạng đang , Kiều Tang liền đồng ý ngay.
…
Kim Phi Phàm , Kiều Tang huýt sáo, mặt mày tươi sân huấn luyện.
Vương Dao đầu thấy Kiều Tang đường như gió và Nha Bảo đang vẫy đuôi, khỏi tò mò hỏi: “Có chuyện gì , vui thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-316.html.]
“Không gì, chỉ là hôm qua ngoài mua đồ thì giúp tìm một con sủng thú lạc, trong quá trình đó Tiểu Tầm Bảo học một kỹ năng thôi.” Kiều Tang gãi đầu.
“Tìm~”
Tiểu Tầm Bảo Quỷ từ đầu ngự thú sư nhà hiện gật đầu.
“Kỹ năng gì ?” Vương Dao hỏi.
“Chỉ là Hắc Ám Khống Ảnh thôi.” Kiều Tang thành thật trả lời.
Thực lực của sủng thú theo Kiều Tang thấy gì giấu, chỉ là bình thường cơ hội thể hiện cũng ai hỏi nàng.
Sủng thú tiến hóa, học kỹ năng mới hoặc sự trưởng thành ở một phương diện nào đó đều là chuyện đáng mừng, cơ bản ai giấu giếm.
Đa ngự thú sư, ngay cả khi độ thuần thục của một kỹ năng nào đó của sủng thú tăng lên một cấp bậc cũng chỉ hận thể đăng lên vòng bạn bè khoe một chút.
Thậm chí còn vì sự tiến bộ của sủng thú mà đặc biệt tổ chức một bữa tiệc mời ăn cơm, đây đều là chuyện thường tình.
Kiều Tang còn coi như là khiêm tốn, nếu thì ba ngày hai bữa đăng vòng bạn bè.
Nga
“Hắc Ám Khống Ảnh?” Vương Dao sửng sốt một chút, ngay đó ha hả: “Ha ha ha, Kiều Tang, tớ hài hước như .”
“Cậu tin?” Kiều Tang về phía cô.
Vương Dao ngán ngẩm : “Vô nghĩa, kẻ ngốc mới tin, Hắc Ám Khống Ảnh đấy, đó là Hắc Ám Khống Ảnh! Tớ tuy sủng thú hệ U linh, nhưng cũng đó là một kỹ năng cao giai, thấy sủng thú cấp thấp nào thể học kỹ năng cao giai ?”
Kiều Tang nghĩ nghĩ : “Hình như chỉ Nha Bảo và Tiểu Tầm Bảo.”
Vương Dao: “…”
Thi Cao Phong và Hứa Á Kiệt với hai quầng thâm mắt tới.
Vương Dao lập tức gọi hai họ : “Mắt các ? Bị sủng thú hệ U linh hút ?”
“Tìm…” Tiểu Tầm Bảo Quỷ tỏ vẻ cũng trúng đạn.
“Cậu đừng bậy.” Thi Cao Phong ngáp một cái, đến gần : “Chẳng sắp khai giảng , bài tập hè còn xong, thức đêm cày cuốc, đúng , sách bài tập 《 Sủng thú và tiến hóa 》 hình như là cả khối chúng đều phát , quyển của xong , cho tớ mượn chép một chút.”
“Phía đáp án ?” Vương Dao nghi hoặc .
“Giáo viên lớp chúng tớ thu hết đáp án .” Hứa Á Kiệt khổ một khuôn mặt .
“Giáo viên các cũng là vì cho các thôi, ai bảo thành tích lớp các là kém nhất.” Vương Dao buông tay .