Cứ như nửa phút, cô gái thở dài, vuốt đầu Bảo Bảo Nguyệt: “Sau ngươi ngoan ngoãn, ?”
Sự nguy hiểm và thể kiểm soát của sủng thú hoang dã là điều ai cũng , nếu Bảo Bảo Nguyệt là từ khe nứt bí cảnh , cô chắc nhanh ch.óng quyết định khế ước.
khế ước , cô tự nhiên sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.
“Bảo nguyệt.”
Bảo Bảo Nguyệt cong mắt, cọ cọ tay ngự thú sư nhà .
Kiều Tang báo xong tọa độ, cúp điện thoại.
Giây tiếp theo, mặt liền hai mặc đồng phục cùng sủng thú xuất hiện từ hư .
Người xung quanh thấy , lượt lấy di động chụp ảnh vây xem.
Có bộ phận tuần sát ở , nghĩa là chuyện vui để xem.
Khó trách chỉ cần báo tọa độ là , thì là thể di chuyển gian, hiệu quả hơn báo cảnh sát nhiều… Kiều Tang thầm nghĩ.
Người của bộ phận tuần sát nhanh xác minh xong thông tin của Bảo Bảo Nguyệt.
Sau khi dặn dò cô gái nhanh ch.óng đăng ký thông tin và cảm ơn Kiều Tang, một con sủng thú bên cạnh họ mắt sáng lên ánh sáng lam, biến mất mắt.
Kiều Tang cảnh tượng mắt dường như nghĩ tới điều gì, cầm lấy di động thời gian:
Buổi chiều 5 giờ 53 phút.
Trung tâm ngự thú vẫn tan .
Cô cất di động túi, thả Nha Bảo xuống, hai tay kết ấn.
Tinh trận màu cam vàng sáng lên, Tiểu Tầm Bảo xuất hiện bên trong tinh trận.
“Kiều Tang, tiếp theo ngươi tham gia giải đấu khu vực ?” Cô gái tiến lên hỏi.
Kiều Tang “Ừm” một tiếng.
“Ta sẽ ủng hộ ngươi!” Cô gái hưng phấn .
Kiều Tang về phía cô, chân thành : “Cảm ơn, nếu ngươi, nhiệm vụ khảo hạch của cũng thể thành nhanh như .”
Cô gái chút ngượng ngùng: “Hì hì, cũng , nhiệm vụ của ngươi liên quan đến .”
“Ta cũng ngờ, đây, duyên gặp .” Kiều Tang xong, về phía Tiểu Tầm Bảo: “Chúng về phòng khảo hạch lầu 3 của trung tâm ngự thú.”
“Có duyên gặp !” Cô gái vẫy tay.
Vừa dứt lời, Kiều Tang và Nha Bảo chúng nó liền biến mất tại chỗ.
…
Trung tâm ngự thú.
Lầu 3.
Nga
Phòng khảo hạch.
Cửa đang mở.
Tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-1609-nhiem-vu-hoan-thanh-van-may-bat-ngo.html.]
Giám khảo ngẩng đầu, thấy đến bất ngờ:
“Sao , vấn đề gì với nhiệm vụ ?”
“Không , là nhiệm vụ của thành.” Kiều Tang cửa .
Giám khảo: “???”
Nhiệm vụ khảo hạch thành? Chỉ dùng đến nửa ngày? Giám khảo ngơ ngác một lúc.
Bà mất vài giây để tiêu hóa thông tin , cầm điện thoại gọi của bộ phận tuần sát.
Điện thoại nhanh kết nối:
“Alo, là , giám khảo Lưu, hỏi một chút hôm nay một vị ngự thú sư nhận nhiệm vụ khảo hạch cung cấp cho các ngươi tọa độ của con Bảo Bảo Nguyệt đó … , tên là Kiều Tang… Được, hiểu …”
Giám khảo cúp điện thoại, nữa im lặng.
Chợt, bà về phía Kiều Tang, vẻ mặt phức tạp hỏi:
“Làm thế nào mà ngươi tìm con Bảo Bảo Nguyệt đó nhanh như ?”
“Là thế …” Kiều Tang kể ngắn gọn quá trình nhiệm vụ, sợ chậm đối phương sẽ tan .
Vài phút , giám khảo lộ vẻ mặt hoang mang.
Bà liếc Kiều Tang, đưa bất kỳ bình luận nào, bắt đầu mở danh sách nhiệm vụ máy tính, nhấn thông qua.
Vận may , khỏi cũng quá đáng sợ một chút…
…
Kiều Tang khỏi văn phòng, cả sảng khoái, ngay cả cơn mưa ngớt bên ngoài cũng thấy thuận mắt hơn ít.
Tuy nhiệm vụ mất nửa tháng, nhưng may là nhiệm vụ thành nhanh, cũng coi như là bù thời gian.
Cô về phía cầu thang, gọi của cô Michaela.
Sau năm tiếng “tút tút”, điện thoại kết nối, giọng bình tĩnh của cô Michaela truyền đến từ loa:
“Chuyện gì?”
“Lão sư, thành nhiệm vụ.”
Loa lập tức tiếng.
“Lão sư, ?”
“… Nghe , nhiệm vụ thành như thế nào?”
“Sau khi tìm phố nửa ngày thì gặp con Muốn thái dương lúc theo Lộ Bảo bay …” Kiều Tang blah blah kể chi tiết sự việc, còn kèm theo cảm nghĩ của :
“Bây giờ nghĩ , nhiệm vụ quá hố, nếu may mắn, thể nghĩ đến con Bảo Bảo Nguyệt hoang dã trong thời gian ngắn như khế ước, may mà đó qua cuộc thi, nếu nhiệm vụ sợ là đợi đến khi giải đấu khu vực bắt đầu cũng thành .”
“Nha nha.”
Nha Bảo ngự thú sư nhà , thỉnh thoảng gật đầu, tán thành.
Nó lúc đó cũng ngờ tới.