"Mọi cứ ăn , sang bên chuyện vài câu ."
"Đi , !"
"Đừng mà! Chúng còn chào Kiều Tang một tiếng nữa!"
"Điện thoại tinh tế đắt c.h.ế.t , ông trả tiền !"
Bối cảnh trong màn hình ngừng đổi, tiếng ồn ào trong loa cũng dần nhỏ , Kiều Tang thể thấy đến một nơi yên tĩnh.
"Mẹ, con cảm giác dạo ngày nào cũng bày tiệc rượu thế?" Thấy xung quanh còn ai, Kiều Tang rốt cuộc nhịn lên tiếng trêu chọc.
"Con đỗ học viện Ngự Thú Đế Quốc , bày tiệc rượu cả năm cũng quá đáng ." Diệp Tương Đình : "Đợi đến lúc con về, còn bày tiệc nữa."
"Đừng mà ..." Kiều Tang chút kháng cự.
"Chuyện đó tính ." Diệp Tương Đình : "Hôm nay chuyển tiền cho con , con thấy ?"
Kiều Tang sửng sốt một chút: "Mẹ chuyển tiền cho con gì, hiện tại trong tay con vẫn còn tấm thẻ mà."
Diệp Tương Đình ôn tồn : "Không nơi nào cũng dùng thẻ tín dụng , thẻ ngân hàng của con tiền thì cũng yên tâm hơn. Con cứ việc dùng , con bây giờ ăn lắm, nuôi con vẫn nuôi nổi mà. Tiền nếu đủ thì cứ bảo ."
Nếu một ngày Nha Bảo ăn hết bao nhiêu tiền thì sẽ ... Kiều Tang thầm thở dài trong lòng, chợt nhớ vẫn với chuyện Nha Bảo tiến hóa, bèn há miệng định .
Nào ngờ lên tiếng :
"Mẹ chuyện với con nữa , tiền điện thoại đắt lắm."
Nói xong, bà trực tiếp ngắt cuộc gọi video.
Kiều Tang: "..."
Vừa mới tiền, ăn , kết quả xót tiền điện thoại...
Kiều Tang thầm cảm thán mở tin nhắn .
Rất nhanh, nàng thấy tiền chuyển khoản hiển thị trong tin nhắn, liền trầm mặc.
Một triệu...
Nói thật, hiện tại tấm thẻ vô hạn mức của nàng vẫn hết hạn, một triệu đối với nàng chỉ là một con , thực sự đáng là bao, nhưng con là do chính lụng vất vả kiếm , ý nghĩa khác biệt.
Sống mũi Kiều Tang bỗng cay cay, đột nhiên nảy sinh động lực tiến bộ mạnh mẽ.
Nàng thoát khỏi hòm thư tin nhắn, bắt đầu xếp bằng thiền định.
...
Ngày hôm .
Sáng sớm.
Nga
Tiếng điện thoại rung bỗng nhiên vang vọng trong phòng, Kiều Tang vẻ mặt ngái ngủ sờ lấy điện thoại, chọn kết nối.
"Alo?"
"A? Quý khách vẫn còn đang ngủ ? Vậy lát nữa gọi cho quý khách nhé." Trong loa truyền đến một giọng nữ dường như qua ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-1117-tinh-me-am-ap-lo-bao-no-luc-tu-luyen.html.]
Kiều Tang hé mắt màn hình điện thoại, phát hiện là nữ nhân viên môi giới ở văn phòng nhà đất đầu tiên nàng đến hôm qua.
Nàng tỉnh táo hơn một chút, :
"Không , chị cứ ."
Lúc , một luồng ánh sáng xanh chiếu rọi lên nàng.
Kiều Tang tức khắc cảm thấy đầu óc thanh tỉnh, cũng còn mệt mỏi nữa.
Đợi ánh sáng xanh biến mất, Kiều Tang kinh ngạc sang bên cạnh, quả nhiên phát hiện Lộ Bảo đang ở đó.
"Băng khắc."
Thấy chủ nhân tỉnh táo, Lộ Bảo vẫy đuôi, phòng vệ sinh ngăn cách bằng kính để tiếp tục huấn luyện kỹ năng.
"Alo? Kiều tiểu thư, cô đang ạ?" Giọng của nữ môi giới khiến Kiều Tang tập trung sự chú ý điện thoại.
Nàng ngượng ngùng :
"Chị thể một nữa ?"
"Hoàn vấn đề gì ạ." Nữ môi giới : "Bên tìm một căn nhà phù hợp với yêu cầu của cô, cô xem khi nào thời gian, chúng gặp mặt một chút, dẫn cô xem."
Kiều Tang thời gian điện thoại, : "Vậy hẹn mười giờ rưỡi ạ."
"Vâng ạ." Nữ môi giới : "Vậy sẽ gửi định vị cho cô, đến lúc đó cô cứ trực tiếp đến địa điểm là ."
"Vâng." Kiều Tang xong liền cúp máy, về phía luồng ánh sáng xanh mờ ảo lớp kính, dậy tới cửa phòng vệ sinh.
Vừa tới gần, nàng cảm nhận một luồng hàn khí thấu xương.
"Đêm qua em ngủ mà cứ huấn luyện suốt ?" Kiều Tang hỏi.
"Băng khắc." Lộ Bảo luyện tập Băng Trùy hộ thể kêu một tiếng, tỏ ý nó Healing Light, ngủ cũng .
Trên mặt Kiều Tang lộ một mạt bất đắc dĩ.
Nàng tại dạo Lộ Bảo liều mạng như , đó là vì nó nhanh ch.óng mạnh lên để tiến hóa, bắt kịp Nha Bảo.
việc tiến hóa của Lộ Bảo là khó nhất trong các sủng thú của nàng, nếu cộng điểm mà cứ theo con đường tiến hóa bình thường của c.h.ủ.n.g t.ộ.c Băng Khắc Hi Lộ, nàng manh mối nào...
Lộ Bảo e rằng sẽ ở trong trạng thái một thời gian dài...
"Tầm tầm ~"
Ngay lúc Kiều Tang đang phiền muộn, Tiểu Tầm Bảo bay tới kêu một tiếng, tỏ ý nó ngủ cũng .
Kiều Tang: "..."
Người ngủ là để huấn luyện!
Còn ngươi thì ?!
Kiều Tang liếc màn hình máy tính đang sáng bàn cách đó xa, định gì đó nhưng cuối cùng dời mắt , quyết định mắt thấy tâm phiền.