“Bí cảnh còn thể sở hữu riêng ạ?” Kiều Tang rốt cuộc cũng nhịn mà hỏi.
Đường Ức kinh ngạc Kiều Tang, cứ như ngờ cô chuyện .
Cù Trác thì nghĩ nhiều, ông giải thích:
“Có nhiều yếu tố để sở hữu một bí cảnh riêng, Đại học Trung Không chúng cũng tốn nhiều công sức mới xin . Ngoài chúng , một thế gia và tổ chức cũng bí cảnh riêng của họ.”
“Những bí cảnh ngoài tài nguyên, còn một sủng thú mà thị trường . Sủng thú của một gia tộc ngoài căn bản cơ hội khế ước, chính là vì chúng lấy từ bí cảnh riêng của gia tộc đó.”
Nói đến đây, Cù Trác chợt nhớ điều gì, về phía Kiều Tang:
“ nhớ quán quân giải Ngự thú học đường quốc khối lớp 12 năm nay một phần thưởng, chính là chìa khóa thông hành để bí cảnh riêng 16.”
Từ từ, bí cảnh 16? Sao quen tai thế nhỉ... Kiều Tang ngẩn .
Lúc đó phần thưởng quán quân ngoài chiếc cúp mạ vàng, còn một khối tinh thể hình trụ màu trắng xâu bằng dây.
Tác dụng của nó thì lúc trao giải, vị lãnh đạo với cô, bảo là chìa khóa để một bí cảnh nào đó.
lúc đó cô đang đắm chìm trong niềm vui đoạt giải nên để ý kỹ.
Giờ nghĩ , vị lãnh đạo đó hình như đúng là về bí cảnh 16.
Bí cảnh 16, hình như còn thấy ở đó nữa ... Kiều Tang chìm hồi ức.
Những hình ảnh trong quá khứ lướt qua trong đầu cô từng đoạn một.
Bỗng nhiên, ký ức dừng ở một hình ảnh.
Mắt Kiều Tang sáng lên.
Cô nhớ !
Đấu giá hội Mạc Trân!
Thanh Phong La Bàn!
Thanh Thanh Ni chính là ở bí cảnh 16!
Vãi chưởng, cái bí cảnh chỉ ba mươi năm mới mở một , mà còn là bí cảnh riêng ?!
Vậy chẳng là, dù cô Thanh Phong La Bàn, đợi đến 2 năm khi nó mở cửa, nếu cô giành phần thưởng quán quân giải quốc thì 900 triệu coi như mất trắng ?!
Kiều Tang nghĩ đến đây mà lặng hồi lâu.
Nếu là bí cảnh riêng, mà buổi đấu giá đó còn bán Thanh Phong La Bàn, họ tính đến chuyện sẽ một “kẻ mới giàu” thiếu hiểu như cô trộn ... Kiều Tang bỗng thấy nhói lòng một chút, cô hỏi:
“Bí cảnh 16 là bí cảnh riêng, tại chìa khóa lọt ngoài ạ?”
Cù Trác kiên nhẫn giải thích:
“Sở hữu riêng nghĩa là bí cảnh đó quốc gia phê duyệt quyền sử dụng riêng cho một bên nào đó. Sau khi sở hữu riêng, việc sử dụng thế nào là quyền của họ. Giống như bí cảnh riêng của Đại học Trung Không, nhiều môn học sẽ tổ chức ở trong đó, nên chỉ cần là sinh viên của trường thì cơ bản đều cơ hội .”
“Còn bí cảnh riêng của một thế gia thì chuyên dành cho trong tộc của họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-thu-su-0-diem/chuong-1001-bi-canh-chuyen-chuc-phan-thuong-cua-quan-quan.html.]
“Cũng một bí cảnh riêng, mỗi năm họ sẽ dành vài suất cho bên ngoài, mục đích là để đổi lấy một tài nguyên hiếm hoặc để trao đổi nhân tình.”
“Bí cảnh 16 thuộc sở hữu riêng của Trung tâm Linh văn Ngự thú, ba mươi năm mới mở một , tài nguyên tích lũy bên trong thể là cực kỳ phong phú. Chỉ còn đầy hai năm nữa là đến kỳ mở cửa tiếp theo, thấy quốc gia chắc cũng tốn công lắm mới lấy suất đó phần thưởng cho quán quân.”
Kiều Tang thầm nghĩ, đúng là dụng tâm thật.
Cù Trác phổ cập thêm một kiến thức về bí cảnh.
Trong cuộc trò chuyện bâng quơ, trường Trung học Synan hiện mắt.
Kiều Tang nhảy xuống khỏi lưng Khuy Ba Ưng, chợt nhớ điều gì, đầu hỏi:
“Thầy ơi, nếu em đỗ Đại học Trung Không, còn cơ hội tìm thầy đấu một trận ạ?”
Cù Trác ngẩn một chút, bật :
“Em tin tưởng bản chứ.”
...
Trở về ký túc xá.
Kiều Tang gục đầu xuống chiếc giường lớn mềm mại.
Nga
“Nha...”
Nha Bảo ngáp một cái, bệt xuống sàn, nhắm mắt đầy một phút ngủ say.
Lộ Bảo khỏi phòng, hướng về phía phòng khách để huấn luyện.
Tiểu Tầm Bảo vốn định chơi điện thoại một lát, thấy bóng dáng Lộ Bảo liền nghiến răng, theo ngoài.
Kiều Tang nghiêng đầu, thấy Cương Bảo đang đút những quả ớt siêu cay cho Sản Sản Thạch.
Cứ thế chằm chằm hai giây, Kiều Tang ngập ngừng hỏi:
“Cương Bảo, cảm thấy lông vũ của ngươi ít một chút thì ?”
“Cương cương.”
Cương Bảo , dừng động tác đút ớt, nó kêu lên một tiếng dứt khoát, tỏ vẻ gì, chỉ là nó tự nhổ vài chiếc thôi.
Mí mắt Kiều Tang giật giật: “Ngươi nhổ lông gì?”
“Cương cương.”
Cương Bảo giấu giếm.
Nó cảm thấy chiêu thức của đối thủ đấu với Nha Bảo lúc ngầu, nên thử một chút.
Dù tên c.h.ủ.n.g t.ộ.c, Kiều Tang cũng Cương Bảo đang nhắc đến Cương Tước Hầu.
Ta cảm thấy ngươi thấy chiêu đó ngầu, mà là thấy chiêu đó thắng Nha Bảo nên mới thấy ngầu thì ... Kiều Tang thầm phàn nàn, lên tiếng: