Trên đường về Hải Châu gặp Vu Lai Thuận, ông nhiệt tình mời nàng đến nhà ăn cơm. Hải Châu từ chối, ông còn bảo nàng năng qua chơi:
“Ta ở nhà, ba tỷ các cháu rảnh rỗi thì qua trò chuyện với nương.”
“Vâng.”
Hải Châu đáp.
Đi đường, mùi tanh cá nồng nặc lạ thường, đường nhiều gánh nước biển về. Đi ngõ nhỏ, nhà nào cũng mở toang cửa để sạch cá vớt .
Tề lão tam gánh hai thùng nước biển về vội vàng trong sân chẻ nan tre. Tề lão nhị cũng cầm d.a.o nhỏ vót tre, thấy Hải Châu về thì ngẩng đầu một cái tiếp tục việc.
“Về đấy , con nấu cơm nấu?”
Tề A Nãi hỏi.
“Để con nấu cho, nấu nồi cơm, xào đĩa rau xanh với bát mực nhé?” Hải Châu đặt túi lưới xuống rửa tay, “Chỗ đều đem phơi khô hết ạ?”
Tề A Nãi gật đầu:
“Sẽ thương lái đồ khô đến thu mua, giá cao hơn bán tươi.”
Hải Châu nhóm lửa . Thêm nước nồi chắt nước vo gạo rửa rau. Lúc nàng bóc hành rửa gừng, Đông Châu bưng một sọt mực , nội tạng moi sạch chỉ còn hai lớp da mỏng dính.
Hải Châu ngửi thử, mùi tanh nồng và vị tươi cũng đậm, đều là mực mới c.h.ế.t lâu. Nàng chọn mấy con nhỏ định luộc lên.
Lúc chắt nước cơm, nàng múc riêng một gáo để ấm ấm thả mực định luộc ngâm. Nàng xào rau xanh , rau chín thì múc xào mực. Thịt mực mềm, phi thơm hành gừng tỏi đổ mực thái miếng đảo qua hai vòng trong chảo dầu là múc đĩa.
“Tỷ, Cơm chín ?”
Phong Bình ngó đầu hỏi.
“Chín , rửa tay dọn bàn .”
Hải Châu rửa sạch nồi, múc gáo nước lạnh đổ đậy nắp đun sôi. Tranh thủ lúc đun nước nàng pha nửa bát nước chấm, rượu nếp pha với giấm lâu năm, múc thêm muỗng dầu hào đổ khuấy, thấy miệng thì dừng tay.
“Nồi bốc khói kìa, còn định luộc gì nữa thế?”
Tề A Nãi hỏi.
“Con luộc thêm mấy con mực nữa, xới cơm .”
Nàng mở nắp nồi, vớt mực ngâm trong nước cơm thả nước sôi, nước đang sôi sục dịu xuống, chốc lát bắt đầu sủi bọt lăn tăn, mặt nước nổi lên bọt trắng.
Không cần đậy vung, nước sôi hai dạo là mực chín. Hải Châu dùng đũa vớt đĩa đó bưng bát nước chấm ngoài :
“Xong , ăn thôi.”
Cả nhà già trẻ đều đói, đông đủ liền bưng bát lùa cơm. Mực thái miếng cực kỳ đưa cơm, mềm ngọt, nhai vỡ nước ngọt đầy miệng, cơm gạo lùa miệng cùng cũng nhiễm vị tươi ngon.
Hải Châu gắp một miếng mực luộc chấm nước sốt, giấm chua át mùi tanh kèm theo mùi rượu thoang thoảng đặc biệt kích thích vị giác. Nàng tính hôm nào khơi bắt mực sống sẽ luộc ăn ngay tại chỗ, đó mới là lúc mùi tanh ít nhất, vị ngọt đậm đà nhất.
Ăn no xong tiếp tục việc. Mực nang, mực ống và bạch tuộc sạch đều tráng qua nước biển, hải sản ướp bằng nước biển mới đủ vị nhất.
Nan tre căng mực , buộc dây treo lên sào tre phơi nắng. Nước biển tí tách nhỏ xuống , vị mặn ngấm thịt, nước ngọt trong thịt ứa khô các xúc tu ánh nắng gay gắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-72-2-mon-qua-bat-ngo-tu-dan-ca-heo-va-cach-che-bien-muc-kho-2.html.]
Mực nang to phơi riêng cột, bạch tuộc nhỏ nhất nên cũng khô nhanh nhất nắng, đến khi ráng chiều đỏ rực thì râu của nó khô hai ba phần.
Bận rộn cả buổi chiều chuyển từ thùng lên sào tre, trời tối vội vàng khiêng sào tre nhà. Hải Châu quét dọn đám thịt vụn nội tạng ruồi muỗi bu đầy đất, thầm nghĩ ngày mai mặt trời lên là trong sân sẽ tanh thối.
Trời tối, Tề lão tam nàng đẩy cả lẫn xe ngoài. Hắn đẩy xe sông gánh nước về cọ rửa sân suốt đêm, miệng ngừng lầm bầm nàng bày vẽ.
“Nhà ngư dân nào trong sân chẳng mùi cá? Lớn lên ở bờ biển từ nhỏ mà giờ giở chứng chê bai.”
Hải Châu mặc kệ , cứ lầm bầm việc , nàng cứ sai bảo việc nàng. Nàng còn dặn sáng mai chuyển sào phơi mực sang sân quán ăn bên cạnh, nếu nàng mơ cũng thấy chôn trong đống cá mặn.
Tề A Nãi bĩu môi, chờ Hải Châu nhà, bà với nhị nhi t.ử:
“Cái nết y hệt nương nó, nương nó cũng là ghét mùi cá.”
Vì nhà cửa sạch sẽ, thà vứt cá c.h.ế.t chứ chịu phơi cá mặn.
Mực khô phơi bảy tám phần thì thương lái đồ khô đẩy xe gỗ gõ cửa từng nhà thu mua. Vu Lai Thuận cũng nghề , ông tìm Hải Châu nhờ nàng móc nối. Thế là mực nang, mực ống và bạch tuộc của cả ngõ Thanh Thạch đều ông thu mua hết.
Hải Châu giữ mười cân mực khô, nàng tính cắt thành sợi kho xào xem thành món ăn . Nếu thành công, nàng sẽ tiếp tục biển vớt mực, mấy ngày nay mặt biển vẫn còn trôi nổi ít nhiều mực c.h.ế.t.
Có năm con cá heo biển ở đó, chúng luôn tìm những con tươi ngon nhất, nàng theo nhặt nhạnh cũng vớt kha khá.
Lúc phơi khô thì dùng nước biển ướp, lúc ngâm nở cũng dùng nước biển. Chờ cho mực khô cứng ngắc ném nước biển, đó Hải Châu úp hai cái bát tô đè lên bắt đầu cân nhắc pha nước kho.
Mực khô ít thịt, kho lên nước canh sẽ đậm đà như kho thịt heo, vì thế nước dùng bỏ công sức. Vị đậm quá sẽ át mất mùi mực, vị nhạt quá át mùi tanh. Cuối cùng nàng phố mua một con gà tơ về ninh nước dùng thêm bào ngư khô để tăng vị tươi, vị thịt giữ vị ngọt hải sản.
Mực khô ngâm nở, Hải Châu thái miếng thả thả thêm túi gia vị kho.
Phong Bình thấy nàng đậy nắp nồi, cầm que cời lửa hỏi:
“Tỷ, đun lửa to lửa nhỏ?”
“Lửa to đun sôi, lửa nhỏ ninh nhừ.” Hải Châu bên cạnh nó, tay gạt cành cây khô buột miệng hỏi: “Đệ học chữ ?”
Phong Bình lắc đầu, nó bận lắm thời gian học cái đó.
“Không chữ cẩn thận thành kẻ ngốc, khác lừa đấy.”
Hải Châu .
“Mọi đều chữ, nhà cũng ai ngốc.”
Hải Châu nó thì bật cũng hỏi thêm nữa. Với tuổi của nó thì cần xem xét ý kiến của nó gì.
“Đệ trông lửa nhé, ngoài một lát.”
Nàng .
“Vâng.”
Phong Bình đáp.
Hải Châu khỏi ngõ đến Thẩm gia. Thẩm Toại về, nàng thẳng tìm Thẩm mẫu. Nàng cũng vòng vo mà thẳng:
“Bá mẫu, con Lục ca Thẩm gia mở trường tư thục ?”
--
Hết chương 72.