Một con cá voi sát thủ bơi hang vách núi. Không gian trong hang chật hẹp, đối với nó mà là cực kỳ nguy hiểm. Nó do dự lượn lờ ở cửa hang kêu lên một tiếng thăm dò.
Lão rùa ép sát đáy thuyền dám nhúc nhích.
"Có đến ?"
Tề lão tam thấy âm thanh.
Hải Châu cũng thấy, nàng do dự :
"Là là cá voi sát thủ?"
Cá voi sát thủ thấy tiếng động liền kích động kêu thêm hai tiếng. Nó do dự nữa mà quẫy đuôi lao . Vừa đến gần thuyền liền phát hiện một con rùa biển, giống như lời đồn nó há cái miệng khổng lồ nhẹ nhàng ngậm lấy con rùa.
Hải Châu và Tề lão tam xuống thì thấy một bóng đen trong nước. Nó quẫy mạnh trong hang con thuyền suýt nữa hất ngoài cửa hang.
Tề lão tam cẩn thận bò xuống, dùng chân quấn lấy dây thừng buộc mỏ neo, dùng sức kéo dây giữ c.h.ặ.t thuyền. Chợt thấy con cá voi sát thủ trồi lên mặt nước, hàm răng nhọn hoắt của nó đang ngậm một con rùa.
"Rùa của !"
Hải Châu hét lớn.
Cá voi sát thủ nhả con rùa biển . Nhận mục đích của Tề lão tam, nó liền bơi tới cửa hang đẩy con thuyền gần.
"Hắc, thông minh phết."
Tề lão tam nhảy lên thuyền, thuận tay sờ một cái thấy trơn tuột.
Hải Châu theo sát cũng nhảy lên thuyền. Nàng dùng lưới vớt lão rùa lên cẩn thận kiểm tra một lượt. Da rách mai vỡ, ngoại trừ hoảng sợ thì chịu chút thương tích nào.
Hai chèo thuyền khỏi hang đá, cá voi sát thủ bám theo sát nút. Nó ghé sát mạn thuyền há rộng miệng.
"Ô, đây là con cá voi ăn mày hôm qua họ gặp đấy." Tề lão tam mừng rỡ, "Mày đợi đấy, quăng lưới bắt cá cho mày ngay đây."
"Nó to xác thế gì thiếu cá ăn là đau răng đau họng?"
Hải Châu gãi đầu, chắc là ý ? Bị thương trong miệng thì chữa thế nào?
Nàng đ.á.n.h bạo đỡ mõm cá voi sát thủ ghé sát xem trong miệng nó. Một mùi tanh nồng phả khiến nàng buồn nôn ọe.
Cá voi sát thủ cũng bắt chước phát âm thanh tương tự.
Tề lão tam cũng ghé xem, bịt mũi :
"Sao mùi thối thế ?"
Hàm răng của cá voi sát thủ nhọn hoắt nhưng kỹ thì sắc bén bằng răng cá mập. Hải Châu nín thở trong miệng nó, đầu tiên là phát hiện mấy cái răng hàm của nó mòn vẹt. Chờ nước trong miệng nó rút bớt, nàng thấy một vết loét rỉ m.á.u lưỡi nó, chỗ đó gần yết hầu nhất thời cũng rõ là thứ gì găm .
Hải Châu buông mõm cá voi sát thủ , lòng bàn tay dính đầy chất nhầy. Nàng lau boong thuyền :
"Hình như lưỡi nó hóc xương cá."
"Miệng to thế mà còn hóc xương cá á?" Tề lão tam boong thuyền con cá voi sát thủ ghé sát mạn thuyền há to miệng, hàm răng trắng ởn dài bằng bàn tay . Hắn do dự một lát : "Chúng về thôi."
Hải Châu lên tiếng.
"Nó , hiểu tiếng . Con thò tay lỡ nó đau quá ngậm miệng thì tay con tong đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-177-1-giup-do-ca-voi-sat-thu-1.html.]
Tề lão tam khuyên can.
Hải Châu gật đầu. Cá voi sát thủ thiện đến mấy thì nàng cũng dám thò cả cánh tay miệng nó.
Một cột nước phun lên từ mặt biển, cá voi sát thủ bơi vòng quanh thuyền liên tục nôn khan, nó đang biểu diễn âm thanh mới học cho thuyền xem.
Lần nữa, nó há miệng ghé sát mạn thuyền.
Hải Châu :
"Để con thử xem ."
Nàng chạy xuống khoang đáy lấy kẹp than và muôi xẻng. Trước khi nàng chần chừ một thoáng cầm thêm cái nắp vung nồi và tấm ván gỗ đậy lu nước. Mấy thứ dọn đuôi thuyền, nàng chạy lên lầu lấy cái xẻng nhọn và cái cào sắt dùng để cạy hàu.
Khi cá voi sát thủ ghé sát mạn thuyền há miệng rộng, Hải Châu cầm kẹp than thò miệng nó cẩn thận chọc nhẹ vết loét. Nàng liếc nó một cái, thấy nó im nhúc nhích. Nàng yên tâm hơn chút dùng kẹp than ấn xuống, cá voi sát thủ phát tiếng kêu non nớt mềm cao.
Hải Châu nôn khan một tiếng, một mùi m.á.u tanh và thịt thối xộc lên. Nàng gọi:
"Tam thúc xem, thấy cái gì cắm bên trong ?"
"Không thấy."
Tề lão tam cầm cái xẻng nhọn, nắm cán gỗ cẩn thận gạt phần thịt thối lờ mờ thấy một góc xương trắng. Hắn định động thủ thì cá voi sát thủ như trượt chân ngã nhào xuống biển, nó nổi lên mặt nước phun nước vèo vèo phát tiếng kêu bi thương.
Lão rùa thuyền động đậy vươn cổ xuống biển.
"Lên đây." Hải Châu gọi nó. Nàng sắc trời, hạ quyết tâm : "Thử nữa, dù lấy chúng cũng ."
Tề lão tam tán đồng.
Cá voi sát thủ bơi vòng quanh thuyền hết vòng đến vòng khác. Hải Châu rũ mắt chờ nó gần, trong lòng tính toán nên dùng dụng cụ gì để nhổ cái gai đó . Bỗng nhiên khuỷu tay chạm nhẹ, nàng ngẩng đầu khóe mắt liếc thấy phía xa mặt biển xuất hiện hơn mười cái vây lưng màu đen. Nàng dậy kỹ, đây là đầu tiên nàng thấy nhiều cá voi sát thủ như , một đàn đếm sơ qua cũng mười sáu mười bảy con.
Không con nào phát tiếng kêu cao v.út, con cá voi sát thủ đang bơi quanh thuyền đáp một tiếng rời khỏi thuyền bơi về phía đàn cá.
"Nương nó đến gọi nó về đấy."
Tề lão tam .
"Chúng ..."
Hải Châu định chuẩn về thì thấy con cá voi sát thủ nửa đường đầu . Nó ghé sát mạn thuyền há to miệng còn thè cả lưỡi .
Hải Châu kịp suy nghĩ nhiều, hành động nhanh hơn não, đầu óc còn kịp phản ứng thì tay thò qua. Lưỡi nó che hàm răng , cánh tay nàng đè lên lưỡi thò sâu trong.
Tề lão tam nín thở dám ho he, thậm chí dám lấy dụng cụ chèn miệng cá voi sát thủ, chỉ sợ nó tưởng uy h.i.ế.p nó mà ngậm miệng c.ắ.n .
Hải Châu sờ thấy chỗ thịt thối, ngón tay chạm cái gai xương nhô lên. Nàng quyết tâm nắm c.h.ặ.t gai xương rút mạnh đồng thời rụt tay lùi phía , cánh tay nhanh ch.óng rút ngoài.
Tề lão tam thở hắt một , lúc mới cảm thấy chân tay bủn rủn.
Cá voi sát thủ chìm xuống biển. Hải Châu bệt xuống boong thuyền lau mồ hôi lạnh, miệng lẩm bẩm:
"Sợ c.h.ế.t khiếp, sợ c.h.ế.t khiếp."
"Ta thấy con chẳng sợ chút nào cả." Tề lão tam xuống biển tay nàng, tò mò hỏi: "Cái gì cắm lưỡi nó thế?"
Hải Châu xòe tay , xương cá mà là gai xương, giống như gai xương cá đuối nhưng hình như to hơn gai cá đuối nhiều.
"Giong buồm tam thúc, chúng về thôi."
Nàng .