“Sinh , là một nữ hài.”
Bà đỡ trao đứa bé cho Tề A Nãi.
Tề A Nãi đón lấy, mệt mỏi :
“Tốt, ba tôn nữ ba tôn t.ử . Sau lớn lên giống hai tỷ tỷ của nó nhé.”
“Nương, Bối Nương thế nào ?”
Tề lão tam ở cửa hỏi.
“Hai nương con đều .” Bà đỡ dùng tấm khăn gói t.h.a.i , : “Nam nhân nhà ngươi thương thê t.ử đấy. Sinh xong , ngươi cứ yên tâm ngủ một giấc , sắp sáng .”
Hải Châu và Hàn Tễ tới, nàng cửa liền hỏi:
“Sinh ?”
“Sinh , là một nữ hài, tam thẩm con cũng khỏe.” Tề lão tam mặt mày hớn hở, trời : “Đêm nay trăng thanh gió mát, trời nhiều quá nên đặt tên con bé là Tinh Châu .”
Trong phòng dọn dẹp xong xuôi, lão a ma mở cửa xách chậu nước m.á.u loãng , bà đỡ cũng theo.
Tề A Nãi bế đứa bé mới sinh cùng gọi:
“Lão tam con đây xem mặt hài t.ử đưa thẩm con về. Đại t.ử, vất vả cho bà bận rộn hơn nửa đêm .”
“Chuyện vui mà, vất vả .”
Hải Châu ghé gần thoáng qua nhưng bóng đêm mờ mịt rõ, đang định kỹ thì con bé con gào lên ré.
“Ui chao…” Hải Châu mất hứng, “Con về ngủ đây, sáng mai đừng gọi con dậy ăn cơm nhé.”
Câu là với Hàn Tễ, cửa nàng :
“Ngày mai biển, định mai ngày mới ?”
“Đợi tiểu của tắm rửa ba ngày xong mới . Mai dậy cùng mua cái khóa trường mệnh bằng bạc ?”
“Được.” Hải Châu ở cửa nhà : “Lúc thì thuyền cùng lên phủ thành thăm bá phụ nhé.”
Hắn đối với nhà nàng thì nàng cũng nên để tâm đến của .
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Lễ tắm ba ngày của Tinh Châu tắm xong, Hải Châu thu dọn tổ yến, vây cá và bạch tuộc khô tích cóp trong nhà cùng Hàn Tễ thuyền rời khỏi Vĩnh Ninh. Cùng còn phu thê mới cưới Thẩm Toại, mặt hằn rõ dấu tay xanh tím. Hải Châu thấy thì kinh ngạc nên gì.
“Nương đ.á.n.h đấy.” Thẩm Toại kiêng dè gì, “Ta đưa Thanh Mạn dọn lên phủ thành ở và cũng tách ở riêng luôn.”
Hải Châu coi trọng thêm một bậc, nàng còn tưởng dây dưa dài dòng một thời gian nhưng ngờ dứt khoát nhanh gọn thế.
“Muội còn thấy hai mươi năm qua của thuận buồm xuôi gió nữa ?”
Thẩm Toại hỏi Hải Châu.
Hải Châu gật đầu,
“Đương nhiên .”
“Bớt bộ tịch , tát một cái mà bảo thuận buồm xuôi gió ?” Hàn Tễ nổi cái bộ dạng đưa đám của liền : “Tên của mang chữ ‘Toại’ (toại nguyện), thuận buồm xuôi gió thì ai thuận? Không tin cứ xuống thuyền về nhà xem nương rốt cuộc đang mắng ai.”
Hải Châu liếc một cái cũng hiểu chuyện phết đấy.
Diêu Thanh Mạn một bên gì. Chọn trượng phu sai nhưng cuộc hôn nhân vui vẻ cũng là sự thật, nàng chỉ mong ở xa một chút để nhà trượng phu quấy rầy nữa.
Chạng vạng tối, thuyền quan đến bến tàu. Hàn Tễ và Hải Châu xuống thuyền còn Thẩm Toại và Diêu Thanh Mạn thì thuyền tiếp đảo. Nhà Thẩm Toại mua hòn đảo nơi thủy sư đóng quân.
Trời sắp tối Hàn Tễ chọn một khách điếm sạch sẽ ở bến tàu nghỉ , sáng mai mới về phủ thành.
Trên bến tàu ngư dân tụ tập, nồng nặc mùi mồ hôi chua và mùi tanh của biển canh ở chợ cá chào hàng hải sản bắt biển. Bến tàu gần biển nào cũng giống , mùi tanh nồng đan xen với mùi hôi của cá ươn.
Hải Châu ăn cơm ở khách điếm, nàng kéo Hàn Tễ ngoài dạo phố. Mặt trời lặn, đèn l.ồ.ng của các khách điếm, quán ăn, quán rượu thắp sáng rực rỡ. Phố xá mái che, những bán hàng rong tranh thủ chút ánh ráng chiều cuối cùng để mời chào thực khách qua đường.
Hải Châu chọn một cái bàn sạch sẽ xuống. Chủ quán là một bà thẩm quấn khăn trùm đầu, đang luộc mực mới vớt lên bờ. Mực chần qua nước sôi chín tới, ửng màu hồng nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-145-1-den-tham-han-de-doc-1.html.]
“Hai bát ?”
Bà thẩm hỏi.
Hải Châu gật đầu, hỏi:
“Bao nhiêu tiền một bát?”
“Ba mươi văn một bát, cắt nhỏ ?”
“Không cắt , c.ắ.n cả con ăn mới , cho cháu nhiều hành thái một chút nhé.”
Hải Châu .
Hai bát mực luộc bưng lên bàn kèm thêm một đĩa xì dầu chấm. Chủ quán Hàn Tễ thêm vài , đúng lúc khách tới, bà thu tiền tiếp tục bận rộn.
“Tối nay ăn thế thôi ?”
Hàn Tễ hỏi.
“Đâu chỉ mỗi quán , lát nữa ăn gì cứ mua.”
Hải Châu gắp mực lên ăn. Mực luộc lâu, chín tới là vớt ngay nên thịt mềm mịn, nước ngọt nhiều, c.ắ.n một miếng ngập miệng vị tươi ngon.
Một bát ba con mực, Hàn Tễ ăn mấy miếng là hết các sạp khác mua thịt kho, cua hấp, tôm luộc, đậu phụ rán, bánh hàu chiên, trứng hấp rượu nếp… Mấy món với chỉ là khai vị, đợi Hải Châu ăn no ăn nốt phần còn . Về khách điếm còn gọi tiểu nhị bưng cho bát mì Dương Xuân, bên thêm trứng gà và thịt kho tàu dày.
Hải Châu đối diện uống t.h.u.ố.c, nàng cố ý thổi t.h.u.ố.c đắng ngắt về phía thế mà mặt đổi sắc ăn ngon lành, nàng đành lên tiếng hỏi:
“Đắng ?”
Hàn Tễ liếc nàng một cái gì.
“Ta thấy đắng.”
Hắn đáp thì Hải Châu vẫn cứ .
“Thuốc đắng dã tật.”
“Ta bệnh , uống nữa.” Hải Châu chán nản bò bàn, “Ta uống hơn bốn tháng , sắp thành cái bình t.h.u.ố.c, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c là nôn. Thuốc ba phần độc, cơ thể phản ứng bảo thể uống tiếp nữa.”
Hàn Tễ gọi vọng ngoài một tiếng, tùy tùng bưng bát t.h.u.ố.c . Hắn súc miệng, tới bưng bát t.h.u.ố.c nếm thử một ngụm, :
“Ta uống thấy đắng mà.”
“Thế uống hết .”
Hàn Tễ khẽ, đưa bát qua hiệu nàng uống lúc còn nóng,
“Mai về nhà bảo Mục đại phu đến bắt mạch cho xem , nếu thể ngừng một thời gian thì ngừng.”
Hải Châu thấy cũng tạm hài lòng, nàng nhận lấy bát đặt lên bàn kiếm cớ :
“Huynh uống , uống .”
Hàn Tễ nàng đầy ẩn ý, :
“Ta sai sắc bát khác cho nhé.”
“Phiền c.h.ế.t .” Hải Châu thở dài, nàng bịt mũi uống một cạn bát t.h.u.ố.c chỉ cửa : “Cút , ngủ.”
Hàn Tễ nhếch môi với nàng, cầm bát t.h.u.ố.c hai lời ngoài.
……
Sáng hôm khi rời , tùy tùng bưng bát t.h.u.ố.c tới. Hàn Tễ nhận lấy bát nâng niu trong tay, :
“Để thử xem nóng nhé?”
Hải Châu liếc một cái, ghé sát nhẹ giọng hỏi:
“Lại cho ăn nước bọt của ?”