“À, ngày , mai còn đưa tỷ tỷ của biển.”
Về đến cửa nhà phát hiện cổng lớn khóa c.h.ặ.t, Hải Châu nghiêng sang nhà bên, đầu tường hắt ánh sáng lờ mờ thì tim nàng thắt , :
“Tam thẩm sắp sinh .”
Đông Châu “a” một tiếng rảo bước chạy sang, Phong Bình và Triều Bình cũng đuổi theo. Hải Châu giật lấy đèn l.ồ.ng trong tay Hàn Tễ, :
“Huynh về , sang xem .”
“Ta cùng .”
Tề lão nhị đang trong sân, trong phòng tiếng chuyện mơ hồ. Nếu trong gió mùi m.á.u tanh thì ai cũng nghĩ đến phụ nhân trong phòng đang sinh con.
“Mời bà đỡ ?”
Hải Châu cửa hỏi.
“Mời , thế nào mà đoàn đón dâu thì tam thẩm con trở .”
Tề lão nhị nôn nóng xoa tay.
Hải Châu và Đông Châu đến cửa phòng ngủ, nàng gọi một tiếng, hỏi:
“Nãi nãi, con ?”
“Con đừng , nhị thúc con còn ăn cơm, con nấu cho bát b.ún .” Tề A Nãi rửa sạch m.á.u tay, mở cửa : “Con đưa mấy đứa nhỏ về ngủ . Hàn Tễ, con giúp Hải Châu đẩy nhị thúc nó về. Mọi về ngủ hết , sáng mai tỉnh dậy là Lục Lục đời .”
Cửa mở trong nháy mắt, mùi m.á.u tanh nồng nặc trong phòng xộc khiến ch.óng mặt. Đông Châu nôn khan một tiếng, Triều Bình rên rỉ bỏ chạy ôm lấy tay cha nó bảo sợ.
Hàn Tễ đẩy Tề lão nhị cửa , Triều Bình và Phong Bình lập tức theo . Hải Châu bước khỏi mái hiên trong sân hỏi:
“Tình hình tam thẩm thế nào nãi nãi?”
“Không , chỉ là sinh chậm thôi, con so thường sinh chậm mà. Con về ngủ , đừng sang đây nữa.”
Tề A Nãi xong mở cửa .
Tề lão tam đang đun nước trong bếp. Hải Châu quanh thấy đúng là giúp gì, trong lòng hoang mang kéo Đông Châu ngoài. Ra cửa gặp một , đợi nàng lên tiếng thì đối phương :
“Cô nương, Thiếu gia bảo lão nô qua đây đợi, các cô nương về ngủ để lão nô canh chừng ở đây.”
“Hồng a ma, là bà , phiền bà .”
“Không dám.”
Lão a ma đợi Hải Châu mới sân dùng nước ấm rửa tay đẩy cửa phòng sinh.
Hàn Tễ thấy Hải Châu về, nhận lấy đèn l.ồ.ng ngoài, :
“Muội đừng nấu cơm nữa, sang Thẩm gia bưng hai món về.”
“Để đun nước tắm, tắm xong từ từ đợi.”
Hải Châu bếp nhóm lửa.
Khoảng một tuần , Hàn Tễ xách giỏ thức ăn từ Thẩm gia về cùng hai gã sai vặt. Đợi Tề lão nhị ăn cơm xong, hai gã sai vặt sự chỉ dẫn của Triều Bình hầu hạ Tề lão nhị vệ sinh và tắm rửa.
Hải Châu xách nước gọi Phong Bình và Triều Bình tắm.
Hàn Tễ tới xách thùng nước giúp nàng, :
“Có việc gì cứ gọi , chỉ huy là .”
“Đổ nước bồn tắm cho hai đứa nó tắm.”
Hải Châu lấy cái quạt hương bồ tường xuống trong sân quạt mát, thỉnh thoảng cửa ngó sang nhà bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-144-2-tham-toai-thanh-than-va-sinh-linh-moi-chao-doi-2.html.]
Phong Bình và Triều Bình tắm xong, Hàn Tễ mỗi tay xách một đứa ôm chúng phòng. Hắn thầm mắng ân cần quá mức, chất nhi ruột thịt còn bao giờ hầu hạ như thế .
“Thiếu tướng quân, ngủ , hai tiểu nhân về nhé?”
Gã sai vặt ở cửa hỏi.
Hàn Tễ gật đầu, tháo túi tiền lấy hai mảnh bạc vụn ném cho bọn họ.
Hải Châu bước :
“Huynh cũng về nghỉ ngơi , bọn tắm xong là ngủ luôn.”
Hàn Tễ tin lắm nhưng vẫn ngoài bảo nàng cài cửa . Tranh thủ lúc các nàng rửa mặt đ.á.n.h răng, cũng về tắm rửa bộ y phục sạch sẽ đó canh ngoài cửa. Quả nhiên ngoài dự đoán của , mới đếm hơn ba trăm ngôi thì cánh cửa lưng mở .
“Oái, giật .” Hải Châu thấy bóng ngoài cửa giật thót , “Huynh đến từ bao giờ thế? Thay y phục thoáng qua nhận .”
“Đêm hôm khuya khoắt đừng ngoài nhỡ là kẻ ý đồ , mở cửa vặn cổ đẩy trong thì .” Hàn Tễ véo nhẹ nàng một cái, đẩy nàng trong trở tay đóng cửa , : “Ta trong sân đợi tam thẩm sinh, nãi nãi về thì sẽ về.”
Hải Châu nghĩ ngợi, nàng đốt ngải cứu xông muỗi thắp thêm hai ngọn đèn l.ồ.ng, bảo về lấy bàn cờ sang để nàng học chơi cờ với .
Lúc ở thuyền nàng từng xem và Thẩm Toại chơi cờ cũng hiểu sơ qua quy tắc. Nghe giảng giải kỹ càng một nữa, hai đối diện bày bàn cờ.
Đông Châu bên trái Hải Châu im lặng quan sát, một lúc thấy là thừa thãi, nàng tự giác phòng ngủ.
“Tỷ, Tam thẩm sinh thì gọi nhé.”
“Ừ.”
Hải Châu thua một ván liền gõ bàn :
“Huynh nhường sáu quân, nếu thắng kể cho chuyện đ.á.n.h trận ở Tây Bắc nhé.”
“Nếu thắng thì ?”
“Ta kể cho chuyện đáy biển.”
“Được.” Hàn Tễ thẳng dậy, lúc sắp xếp quân cờ ngước mắt nàng một cái, : “Có cần nhường ?”
“Xem cho hiểu thêm về .”
Hải Châu tinh nghịch.
Hàn Tễ bật .
Gió đêm dịu dàng thổi khiến đầu óc choáng váng. Tối nay chỉ uống hai ly rượu, lúc men say dâng lên trong lòng lâng lâng như bay lên.
Ván cờ thứ nhất, Hàn Tễ thắng Hải Châu một quân. Hắn bảo nàng kể chuyện gì cũng , còn thì dựa lưng ghế ngắm ánh trăng.
Đồ ngốc, Hải Châu thầm.
Lại đ.á.n.h thêm một ván, Hải Châu thắng một quân, nàng hỏi:
“Huynh tòng quân năm mấy tuổi?”
“Mười ba tuổi Tây Bắc, lên từ lính nhỏ bé. Đại ca hơn bảy tuổi, lúc đó lên tham tướng. Lúc trận g.i.ế.c địch theo , từ chiến trường trở về nôn suốt nửa tháng……”
--
Trăng xế về tây, mấy trong phòng ngủ say, phòng Tề lão nhị vang lên tiếng ngáy. Trong sân quân cờ va chạm lách cách, Hàn Tễ thua một ván, mân mê quân cờ tiếp tục kể. Kể từ năm mười ba tuổi kể đến năm mười lăm tuổi, còn một năm nữa là trưởng qua đời, khi trưởng mất theo cha giáng chức đến Quảng Nam.
Hải Châu nữa, những trải nghiệm đau thương cần gì nhớ . Đang định ngắt lời thì trong đêm yên tĩnh vang lên tiếng oe oe của trẻ sơ sinh.
“Sinh .”
Nàng vui mừng dậy, một sinh linh mới chào đời.
--
Hết chương 144.