“Tay lành thì cấm biển, chờ mở biển thì năm nay qua quá nửa . Ta coi như năm nay công.”
Xuyên T.ử khổ.
“Sống sót là .”
Tề lão tam an ủi.
“ , sống sót là , c.h.ế.t hụt một mới sống khó khăn thế nào. Muội t.ử, bọn đặt một bàn tiệc ở t.ửu lầu, trưa nay cả nhà cùng qua đó ăn bữa cơm nhé.”
Xuyên T.ử .
Hải Châu từ chối, nàng bảo việc phủ thành.
“Mưa to gió lớn thế đừng biển, việc thì đợi trời tạnh hãy thuyền là tưởng nịnh bợ quen?” Xuyên T.ử nàng hỏi, “Ta hôn ước với Thiếu tướng quân nhưng cầu cạnh phận của . Hôm nay đến đây chỉ vì cá nhân thôi. Muội cứu liên quan đến Thiếu tướng quân, cảm kích cũng liên quan đến phận của .”
Hắn đến thế thì Hải Châu đành đồng ý bữa cơm .
Xuyên T.ử là hoạt ngôn, nhiều nhưng mặt khác. Hắn nhận Hải Châu lời cảm ơn nên bỏ qua chuyện đó nhắc tới, cứ luyên thuyên với Tề lão nhị và Tề lão tam chuyện biển. Những khác ăn kể chuyện, bữa cơm diễn vui vẻ hòa thuận.
“Sau khơi thể cùng bọn , tộc bọn đông lắm, khơi ba bốn thuyền cùng thôi.”
Ra khỏi t.ửu lầu, Xuyên T.ử vỗ vai Tề lão tam .
“Được, hôm nào sẽ tìm .”
Tề lão tam đồng ý.
“Mưa to , bọn về đây, cũng về .”
Hải Châu che ô ôm Đông Châu khỏi mái hiên t.ửu lầu.
“Được, nếu gặp chuyện cần giúp đỡ thì các cứ qua gọi, gọi một tiếng là dẫn đến ngay.”
Xuyên T.ử .
Hai gia đình chia tay cửa t.ửu lầu. Tề lão tam đẩy Tề lão nhị như bay trong mưa. Về đến cửa nhà phát hiện cổng sân bên cạnh mở, ngó với Hải Châu:
“Chắc là Thiếu tướng quân đến đấy.”
“Cuối cùng các cũng về .” Thẩm Toại tiếng chào hỏi Hải Châu: “Lâu gặp nhanh nhẹn thật đấy, hôn sự định xong .”
“Không bằng , hôn sự định ngày nào?”
“Mười hai tháng tư, đón lục tẩu của về .” Thẩm Toại hiệu cho nàng cửa, “Ta mượn nhà của Hàn Tễ dùng tạm, đến lúc đó Thanh Mạn sẽ xuất giá từ đây.”
Dưới mái hiên một cô nương mặc váy xanh lục vóc cao lắm, khuôn mặt tròn nhỏ, da ngăm đen khác gì ngư dân vùng biển, mắt cong cong thấy Hải Châu thì mỉm nhẹ nhàng, dáng vẻ điềm đạm nho nhã.
“Đây là lục tẩu của .”
Thẩm Toại đắc ý giới thiệu.
“Cứ gọi là Thanh Mạn .”
Giọng cũng ôn nhu dịu dàng.
“Muội là Hải Châu.”
“Là nữ chủ nhân tương lai của ngôi nhà đấy.”
Thẩm Toại trêu chọc một câu.
Hải Châu để ý đến , thu ô mái hiên, hỏi:
“Những khác ?”
Sắc mặt Diêu Thanh Mạn sầm , cố nén nỗi buồn gượng :
“Ta gả xa quá, thúc phụ và tỷ đều bận rộn dứt nên một thôi.”
Hải Châu liếc Thẩm Toại một cái, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-142-2-thanh-man-2.html.]
“Sau đối xử với đấy. Đừng để Thanh Mạn chịu uất ức khi theo .”
Dứt lời hỏi:
“Thế nào? Câu của dáng nhà đẻ ? Ngày hai thành sẽ nhà đẻ, nhà còn mấy đứa nhỏ trong ngõ đều quen, đến lúc đó rải hai sọt tiền mừng là cho cửa .”
Thẩm Toại ném cho nàng ánh mắt cảm kích, :
“Tiền mừng nhất định chuẩn đủ, bao nhiêu bấy nhiêu.”
“Mọi ăn cơm ?”
Hải Châu hỏi.
“Ăn , Hồng a ma nấu cơm cho bọn .”
Thanh Mạn đáp.
Trong nhà một lão a ma trông coi khi chủ nhân vắng nhà. Thanh Mạn chuyển đến đây bầu bạn, lúc chuẩn hôn sự cũng giúp đỡ cho nên Thẩm Toại mới mượn nhà của Hàn Tễ. Thanh Mạn ở đây cần lo lắng về an .
“Lục thiếu gia, lão gia việc tìm ngài.”
Một gã sai vặt xuất hiện ở cửa.
“Huynh việc , dẫn Thanh Mạn sang nhà chuyện.”
Hải Châu .
Thẩm Toại chắp tay cảm tạ nàng với Diêu Thanh Mạn:
“Hải Châu còn hơn cả ruột của nhưng thiên vị , nàng chuyện gì cứ với . Nếu biển nhà thì nàng sang tìm Tề nãi nãi chuyện, qua đó giúp đỡ một tay hoặc cùng Tề nãi nãi dạo phố.”
Diêu Thanh Mạn gật đầu,
“Cha tìm đấy. Chàng về .”
Thẩm Toại , Hải Châu dẫn Diêu Thanh Mạn về nhà . Trong nhà ai, nàng liền sang sân bên cạnh. Bên rộng rãi hơn, đều ở đây, ba con mèo cũng ở đây cả.
“Đại Bạch!”
Hải Châu mắng một tiếng, con mèo trắng to đang xổm bên vũng nước cào cổ rùa vội vàng chạy biến.
“Đây là Diêu Thanh Mạn, thê t.ử cưới của Thẩm Toại, ngày mười hai tháng chúng sẽ tặng quà ăn cỗ đấy.”
Hải Châu giới thiệu hai bên.
Diêu Thanh Mạn chào hỏi theo lời Hải Châu. Thấy Bối Nương và Tề A Nãi đang khâu giày tất y phục cho trẻ sơ sinh, nàng vội xuống giúp một tay.
Hải Châu thấy thở phào nhẹ nhõm vì đỡ vắt óc tìm chuyện để .
“Tỷ, dạy tỷ học chữ nhé.” Đông Châu chạy về lấy sách sang. Triều Bình định bỏ chạy Đông Châu túm c.h.ặ.t lấy, vỗ "bốp bốp" hai cái m.ô.n.g nó, “Cả nhà mỗi dốt nhất mà còn lười biếng chịu học.”
“Đệ còn bé mà.”
Triều Bình lý sự.
“Bé cũng sẽ lớn, học xong dạy cho Bình Sinh, còn dạy cho đứa nhỏ trong bụng tam thẩm nữa chứ.”
Hải Châu cũng giữ c.h.ặ.t nó cho nó chạy ngoài dầm mưa.
Học hành váng vất cả buổi, trời tối dần thì Thẩm Toại . Hắn đặt tiệc ở t.ửu lầu đến mời cả nhà Hải Châu qua ăn cơm.
“Hôm nay là ngày lành, cứ mời ăn cơm mãi.”
Đông Châu vui sướng khanh khách.
Đến t.ửu lầu, Hải Châu phát hiện Thẩm Hoài cũng ở đó. Hắn thấy đến liền bước tới chào hỏi Diêu Thanh Mạn , giải thích là phụ mẫu trong nhà bận rộn, chậm trễ việc đón tiếp mong nàng lượng thứ.
Tề A Nãi bĩu môi, tối về với Hải Châu là cha nương Thẩm Toại quá khắc nghiệt. Đồng ý hôn sự mà lộ mặt, phó mặc hết cho bà mối chạy chạy , họ hàng nhà gái thấy mất mặt nên tức giận thèm đến. Giờ nhi tức đến nơi , đến tận cửa nhà mà chỉ phái một ca ca của Thẩm Toại mặt tiếp đãi.
--
Hết chương 142.