“Phu nhân…” Ba tiểu cô nương bán đậu rang len lỏi từ trong đám đông tới. Các nàng tươi rói giũ cái túi vải trắng xám trong tay hỏi: “Phu nhân, các mua chút lạc, hạt dưa đậu luộc ? Còn tôm khô phơi nắng nữa, lát nữa giảng bài thể cầm ăn g.i.ế.c thời gian, cũng thể dỗ dành mấy đứa trẻ , cái ăn là chúng sẽ chạy loạn la hét .”
Hầu phu nhân phất tay cho tùy tùng đang định tiến lên ngăn cản lui xuống. Trước mặt bà là ba nha đầu da đen nhẻm, đích thị là con cái ngư dân địa phương. Bà cái túi vải trong tay các nàng, gật đầu :
“Được, cân cho mỗi thứ một gói.”
“Tôm khô ba mươi văn một cân, lạc và hạt dưa đều ba mươi lăm văn một cân, lạc rang mười lăm văn một cân.” Tiểu cô nương sún răng lanh lẹ báo giá, một tay đưa cân một tay mở giấy dầu gói. Nàng ngắm phu nhân mặt, tinh nghịch : “Phu nhân, vùng đúng ? Vậy mua nhiều tôm khô một chút nếm thử , hấp chín phơi khô, thơm dai.”
“Sao cháu vùng ?”
Hầu phu nhân hỏi.
“Người cháu xem.” Tiểu cô nương chìa tay , hào phóng để lộ cánh tay nắng phơi màu bùn cát ngọt ngào : “Người vùng chúng cháu ai trắng như . Tuy tóc bạc nhưng mặt còn trẻ hơn cả nương cháu.”
Hầu phu nhân tít mắt, khóe mắt hằn lên nếp nhăn. Bà đưa tay sờ mặt hiệu cho ma ma trả tiền, mua hết tôm khô trong tay ba tỷ .
Hải Châu một bên gì, chờ ba tiểu cô nương bán đậu rang hớn hở , nàng mới nhận lấy một gói tôm khô bốc ăn.
“Ta mua đắt ?”
Hầu phu nhân hỏi.
Đông Châu chờ gật đầu lia lịa.
“Tiêu tiền mua niềm vui, con thấy hài lòng đấy.”
Hải Châu .
“Ba tiểu cô nương tâm tư linh hoạt, gan lớn mồm miệng khéo, thú vị lắm.”
Hầu phu nhân mỉm , bà ngước mắt đám nha đầu tiểu t.ử đang đùa trong đám đông, đứa nào cũng tràn trề nhựa sống, tự do tự tại mang theo chút dã tính.
Bà già nên thích cảm giác nỗ lực vươn lên .
Đến gần đài đá, bà cho lui hết tùy tùng chỉ giữ lão ma ma tùy hầu hạ. Bà dắt tôn t.ử cùng Hải Châu xuống giữa đám đông. Người xung quanh quá đông, chẳng ai tâm trí dư thừa để ý đến bà. Đặc biệt là khi lão quan thủy bộ bước lên đài đá, tiếng chuyện nhỏ dần tắt hẳn, bên tai chỉ còn tiếng hít thở, ánh mắt đều đổ dồn về phía đài đá.
“Xuân sương thì gió, hạ sương thì nắng, thu sương thì âm u, đông sương thì tuyết…”
“Xuân sương thì gió, hạ sương thì nắng, thu sương thì âm u, đông sương thì tuyết…”
Người già trung khí đủ, giọng cũng nhỏ. Để nhiều rõ hơn, quan phủ chọn bốn phụ nhân giọng to cùng đài đá, lão quan thủy bộ một đoạn, họ đồng thanh hô một .
Hải Châu nhẩm trong lòng một , thấy xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán. Nha dịch đài đá gõ nhẹ chiêng nhắc nhở:
“Yên lặng, ồn.”
Tiếng chiêng vang lên, tiếng ồn ào lắng xuống. Tiếng sóng biển xa xa vọng , lão quan thủy bộ lấy ví dụ ngay tại chỗ chỉ đám mây vảy cá bầu trời tiếp tục giảng giải.
Hầu phu nhân thấy cũng chút thú vị, còn thú vị hơn cả hát xem kịch dạo vườn ở kinh đô. Bà bốc một con tôm khô bỏ miệng, mặt đưa tới một cái túi thơm, bà khẽ lắc đầu. Có gió biển thổi tới, mùi mồ hôi và mùi cá trong đám đông sẽ gió cuốn , bà vẫn chịu đựng .
Mặt trời càng lên càng cao, đài đá vã mồ hôi nhưng ai bỏ về giữa chừng. Mãi đến khi lão quan thủy bộ đến khô cả cổ họng, ông bước xuống đài rời thì buổi tập họp mới tan cuộc.
Người ngoại ô rút lui , ngư dân chèo thuyền đến giảng vội vã chạy bến tàu, tranh thủ quá trưa để còn kịp khơi đ.á.n.h cá.
Người trấn thong thả xách ghế về, chụm đầu ghé tai bàn luận về lời lão quan thủy bộ . Hải Châu ăn tôm khô dẫn Đông Châu lên đài đá, những khác cũng theo lên, họ đài dòng tản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-135-1-lai-den-phu-thanh-1.html.]
“Bá mẫu, vội chứ? Hôm nay đến nhà con ăn cơm nhé.”
Hải Châu hỏi.
“Sáng mai mới , chiều nay con dẫn dạo trấn.”
“Được.”
Người vãn, Hải Châu dẫn về.
Khi đoàn về đến nhà, Bối Nương và Tề Lão Nhị đang nhặt lông tơ tổ yến. Hải Châu thấy việc gì bèn kể những chuyện gặp khi xuống biển cho Hầu phu nhân : lão rùa cá mập đuổi, cùng Hàn Tễ và Thẩm Toại đêm thăm đảo cướp, hợp sức với cá heo tiêu diệt cướp biển……
“Đông Châu, nhà ?”
Ngoài cửa vang lên tiếng chuyện, đám lớn bé trong sân đang đắm chìm trong câu chuyện của Hải Châu mới hồn.
“Trưa , nấu cơm thôi.” Hải Châu trời, nàng dậy : “Con mua thức ăn.”
“Không vội, trưa nay t.ửu lầu ăn.” Hầu phu nhân ngăn nàng , : “Nào, con xuống kể tiếp .”
“Là Tuệ Mẫn đến đấy.”
Đông Châu gọi một tiếng.
Tề A Nãi và Bối Nương vội vàng mang tổ yến nhà. Hải Châu :
“Mời Tuệ Mẫn . Bá mẫu, đây là chất nữ của Thẩm Toại.”
Hầu phu nhân nghiêng đầu sang, ba tiểu cô nương lớn nhỏ đều bước , đứa lớn nhất trạc tuổi Đông Châu. Người liền đến chào hỏi bà .
“Miễn lễ, miễn lễ.” Bà hư đỡ một cái, ba tiểu cô nương cúi đầu nhẹ nhàng khoan t.h.a.i thì chút hoảng hốt. Bà hỏi tiểu cô nương đang lén : “Cháu gì?”
“Nãi nãi cháu bảo bà là ma ma từ trong cung ?”
“Vậy cháu thấy giống ?”
Hầu phu nhân hỏi.
Tiểu cô nương nhỏ nhất gật đầu, non nớt :
“Bà thể chỉ dạy cho cháu một chút ạ? Nãi nãi cháu bảo dáng của cháu khó coi.”
Nụ mặt Hầu phu nhân nhạt , bà Đông Châu cử chỉ dứt khoát, lời hào sảng thì nhẹ giọng hỏi:
“Hoạt bát nhẹ nhàng như Đông Châu ?”
Tuệ Mẫn kéo tay tiểu , nhỏ giọng :
“Cháu thấy giống Đông Châu , mà đoan trang nhã nhặn như bà cũng cực .”
“Nha đầu .”
Hầu phu nhân khen một câu, nhắc đến chuyện chỉ dạy, bảo các nàng chơi với Đông Châu.
Bà một bên quan sát. Đông Châu tự do tự tại, động tác đá cầu thoải mái phóng khoáng, cao hứng lên còn bế con mèo béo đang phơi nắng xoay một vòng, nàng giống như chú nai con tự do lớn lên trong rừng. Còn ba cô nương Thẩm gia thì thẳng một bên , che miệng, chuyện nhỏ nhẹ, cử động cũng dám mạnh, thì nhưng giống như con hươu buộc cổ .
“Chúng nó giống chúng hồi nhỏ ?”
Hầu phu nhân lên tiếng hỏi.