Hải Châu gật đầu, nàng ý kiến gì.
Bầu khí ái đó vẫn còn vương vấn, cả hai rơi trầm mặc. Không gian yên tĩnh trong nhã gian khiến toát mồ hôi tay. Tiểu nhị chạy bàn bưng nước mới đun tới, Hàn Tễ chậm rãi rót đặt chén trong tầm tay Hải Châu, :
"Muội đừng căng thẳng, sẽ chờ đến ngày nguyện ý gật đầu."
Nhận thấy thái độ của Hải Châu đối với sự đổi, Hàn Tễ liền giảm bớt thế tấn công, lo lắng ép quá sát khiến chán ghét.
Hải Châu thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng nâng chén lên thấy nóng đặt xuống.
Tiểu nhị mua đồ ăn sáng về, xách hộp đồ ăn lên lầu, gõ cửa bước :
"Thiếu tướng quân, tiểu nhân mua cháo hải sản, bánh bao nhân nước và hủ tiếu xào, đồ hấp cũng mua bốn đĩa, ngài xem còn cần thêm gì ạ?"
Hàn Tễ về phía Hải Châu, Hải Châu đủ .
Cửa nhã gian đóng , hai bắt đầu ăn cơm. Hải Châu uống nửa bát cháo hải sản, dày chút thức ăn lót , nàng cầm bánh bao nhân nước c.ắ.n vỡ, nước sốt thơm ngon tràn từ lớp vỏ mỏng, nàng vội vàng hút một ngụm. Bì heo đông chắc là trộn với tương gạch cua, nước sốt mùi thơm nồng của gạch cua.
"Huynh nếm thử bánh bao nhân nước , vị tồi ."
Nàng mở miệng mời.
Hàn Tễ gắp một cái, một miếng là hết một cái. Hắn sức ăn lớn từng ở trong quân doanh nên tốc độ ăn nhanh, nhưng cũng hề thô lỗ.
"Ăn xong sẽ rời Vĩnh Ninh về phía Tây, mỗi bến tàu đều mở hai ba cái tư thục nên đốc thúc, đó Thẩm Toại sẽ dẫn làng thông báo."
"Trước đó về phủ thành ? Hôm qua mới ?"
Hải Châu hỏi.
Hàn Tễ gật đầu,
"Hai ba tháng tới chắc đều lênh đênh biển, ngang qua Vĩnh Ninh sẽ ghé thăm ."
Hải Châu:……
Một ngụm cháo sặc lên, nàng ho khan vài tiếng, bưng lên uống vội hai ngụm. Nàng thực sự nhịn nữa, vỗ nhẹ bàn :
"Huynh thể bình thường chút ?"
"Chỗ nào bình thường? Ta dối ."
Hải Châu nhịn nghiêng đầu . Thấy nàng , Hàn Tễ cũng nhếch khóe miệng.
Hai đều hiểu rõ tâm tư của , Hàn Tễ phát hiện tận hưởng trạng thái như gần như xa , ngược vạch trần chuyện quá sớm. Hắn gắp cái chân gà hấp cho nàng, :
"Ăn , hôm nay còn biển ?"
"Vốn định đảo yến nhưng muộn nên thôi."
Hai ăn xong, Hàn Tễ đặt một thỏi bạc năm lượng lên bàn hai xuống lầu, khỏi t.ửu lầu cửa một lát.
"Đi luôn ? Để tiễn ."
Lần Hải Châu chọn tiễn .
Mặt Hàn Tễ lập tức tươi như hoa nở, nhấc chân về phía bến tàu, đường hỏi:
"Lần đến, còn tiễn nữa ?"
Hải Châu thèm để ý đến .
"Này!"
"Tính ."
Đến bến tàu, thấy cha nương Thẩm Toại đang bên thuyền từ xa, Hải Châu dừng bước :
"Tìm đấy, về đây."
"Cái đó…" Hàn Tễ theo bản năng gọi nàng , " , cái vỏ ốc xà cừ còn nhớ chứ? Đã điêu khắc xong , xem ?"
Năm ngoái về kinh gấp quá, ai cũng chẳng nhớ mang ốc xà cừ theo, mãi đến năm nay trở về, thợ thủ công tìm đến lão quản gia thì Hàn Tễ mới nhớ chuyện .
"Tháng , tháng . Vết thương của cha thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-131-1-hon-su-cua-tham-toai-1.html.]
Hải Châu hỏi.
"Muội tự mà xem, nương cứ nhắc mãi, hôm nào bà đến đây thăm đấy."
Khóe mắt thấy Thẩm mẫu sang, Hải Châu hiệu cho ,
"Ta về đây."
Hàn Tễ lúc mới về phía bến tàu, đến gần chủ động mở lời:
"Thẩm đại nhân, Thẩm phu nhân, tìm việc gì thế?"
"Thiếu tướng quân, hạ quan hỏi thăm tin tức khuyển t.ử. Nó để một câu chạy mất tăm, hại nương nó đêm nào cũng nhớ mong."
Thẩm ngu quan .
"Hắn điều về phủ thành giúp việc."
"Vậy…nó đảo phía Tây chứ?"
Thẩm mẫu ngập ngừng hỏi.
Hàn Tễ nhíu mày, lười vòng vo liền thẳng:
"Là lo tìm Diêu Thanh Mạn ? Có Thẩm Toại nhắc đến, định phiền cô nương nữa nhưng ý định chờ lập công, nếu Diêu Thanh Mạn vẫn gả thì sẽ mời cha chủ hôn."
"Cái, cái …… đồ hỗn trướng."
Thẩm ngu quan sầm mặt mắng to.
Hàn Tễ mất kiên nhẫn liếc ông một cái, thật sự nhịn , hỏi một câu:
"Thẩm đại nhân cũng chỉ nhờ chữ mới chức ngu quan, từ nay về chữ chỉ nhiều hơn chứ ít . Ở điểm , gia thế các cũng chẳng cao quý hơn thường là bao. Các kén chọn cái gì? Chẳng lẽ là nhiều tiền bạc qua tay nên mặt đều quen thói toan tính ?"
Thẩm ngu quan ngờ như , khuôn mặt già nua lúc xanh lúc đỏ, lúc đỏ lúc trắng. Chờ thuyền quan rời bến, ông mới hồn hối hận :
"Xong xong ."
"Cái gì xong ?"
Thẩm mẫu lo lắng.
"Lão đại e là tiếp quản chức quan của ……"
Theo toan tính đây, ông định đợi già yếu nổi nữa sẽ nhờ quan hệ để đại nhi t.ử tiếp tục ngu quan. Giờ vì đứa tiểu nhi t.ử mà ông mếch lòng Hàn Tễ, bao nhiêu toan tính đều đổ sông đổ bể.
"Bà chuẩn , đưa cả lão nhị lên phủ thành tìm thằng nghịch t.ử bắt tay chuẩn cầu hôn . Hôn sự của nó chúng mặc kệ, thiệt thòi nó tự khắc ."
Thẩm ngu quan buông xuôi.
Thẩm mẫu thầm nghiến răng, so với hôn sự của tiểu nhi t.ử thì bà lo cho đại nhi t.ử hơn. Miếng mỡ đến miệng còn bay mất, bà rõ nhất ngu quan kiếm chác bao nhiêu bổng lộc nỡ buông bỏ.
Về nhà, bà trong phòng một lúc, đợi nha về báo Hải Châu đang ở nhà, bà xách ít đồ sang tìm Hải Châu chuyện.
"Hải Châu, ở nhà ? Hôm nay biển ?"
Thẩm mẫu bước cửa thấy Tề lão nhị đang ôm con mèo đặt lên bàn chải lông, bà bất động thanh sắc nhíu mày một cái.
"Trong khó chịu nên mấy hôm nay con ở nhà nghỉ ngơi chút"
Hải Châu từ bến tàu về phát hiện đến kỳ kinh nguyệt, đeo băng vải bất tiện huống chi là chèo thuyền xuống biển nên nàng ở nhà nghỉ ngơi.
Nàng xách ghế mời,
"Bá mẫu , nhị tẩu đang bận gì thế? Lâu con gặp tẩu ."
"Có tin vui , đang ở nhà dưỡng thai."
Hải Châu :
"Vậy lát nữa con sang thăm tẩu . Mà bá mẫu cau mày thế? Sắp thêm tôn t.ử tôn nữ mà vui ?"
Nàng Thẩm mẫu chủ động tới cửa chắc chắn việc, hàn huyên nhiều nên chủ động bắt chuyện.
Thẩm mẫu Tề lão nhị một cái xuống, bà hiệu cho nha đặt đồ xuống bàn, nghiêng ngoài cửa :
"Trong nhà mới nướng mẻ bánh đậu đỏ, con sang nếm thử , tiện thể trò chuyện với chút."