“Ta tên là Trường Mệnh.”
“Hồi nhỏ ngươi ốm yếu ?”
Đông Châu hỏi.
Trường Mệnh gật đầu, nó từ trong bụng nương chui mang bệnh, đầy tháng chi chít lỗ kim nên cha bé mới đặt cho cái tên .
Hàn Tễ thấy nó chụm đầu chuyện với đám của Hải Châu, đầu thấy Tề lão tam xách cái làn chuẩn cửa bèn dậy hỏi:
“Tam thúc, thúc định thế? Mua thức ăn ?”
Tề lão tam tiếng “Tam thúc” của dọa cho giật , từ bao giờ khách sáo thế?
“Trong nhà hết thức ăn , chúng ăn uống đơn giản thôi, bảo nó mua miếng thịt về.”
Tề A Nãi .
“Đừng bày vẽ nữa, trong nhà còn nhóm lửa đúng ? Chúng ngoài ăn .”
Mua thịt về Hải Châu bếp khói lửa mịt mù nấu nướng, Hàn Tễ nàng thuyền cả ngày về đến nhà còn bận rộn chuyện bếp núc. Hắn sức khuyên cả nhà ngoài ăn, thậm chí còn đảo khách thành chủ đòi mời khách, thầy đố mày nên, đang nỗ lực thể hiện bản .
“Ta gọi Thẩm Toại, đây bảo mời khách mà ngay trong đêm, bữa cơm nợ đến tận bây giờ. Một cũng là ăn một mâm, qua ăn cùng cho vui.”
Hắn với Tề A Nãi.
“Được, thì ngoài ăn.” Hải Châu lên tiếng, nàng rửa mặt xong : “Cũng nên để mời một bữa, con cùng lỡ mất bữa cơm tất niên ở nhà.”
“Vậy thu dọn , t.ửu lầu sắp xếp tiện đường gọi Thẩm Toại luôn.” Hàn Tễ ngoài, : “Trường Mệnh, con cứ ở đây, lát nữa cùng cô cô t.ửu lầu.”
Trường Mệnh cắm cúi đáp, nó quen với Hải Châu, nàng ở đây thì nó ở chỗ lạ lẫm cũng thấy gò bó.
Hải Châu lúc mới mở rương xem bên trong gì. Vải vóc hai rương, giấy b.út mực nghiên một rương, một rương d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng, một rương đồ chơi tiểu hài t.ử thích, rương cuối cùng là táo…… Nàng lấy cho mỗi đứa nhỏ một quả, thứ chẳng mua từ bao giờ, quả nào quả nấy tươi rói mọng nước.
“Nương còn ở thôn Hồng Thạch ? Tết nương ở Vĩnh Ninh về quê với Vu thúc?”
Hải Châu hỏi Đông Châu.
“Nương và Bình Sinh về, về .”
Đông Châu .
“Mai gọi nương qua đây, tỷ mang hai cái chân hươu hun khói từ kinh đô về, mai hầm lên cả nhà cùng ăn.”
Hải Châu bảo Tề lão tam múc thùng nước, nàng ngâm một cái chân hươu , sáng mai bắt đầu hầm.
“Sao thấy tam thẩm ?”
Hải Châu hỏi.
“Sắp về đấy……”
Đang thì bên ngoài tiếng động, Bối Nương đẩy xe gỗ , ba cái chậu xe đều trống .
Bối Nương thấy Hải Châu, mặt mày hớn hở.
“Tam thẩm, thẩm bán đồ kho ? Oa! Bụng thẩm to thế ?”
Hải Châu vẻ mặt thể tin nổi.
Bối Nương , xoa bụng, theo động tác của nàng, vạt áo rũ xuống hình dáng bụng bầu càng lộ rõ.
“Sắp sáu tháng , chắc cuối tháng tư là sinh.” Tề A Nãi , “Con ở nhà thì thấy ngày dài lê thê, một cái hai tháng nên chớp mắt cái là qua ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-122-2-lien-hoan-2.html.]
“Thu dọn xong cả thì thôi, kẻo để Thiếu tướng quân đợi lâu.” Tề lão nhị lên tiếng, “Đừng lề mề ở nhà nữa, chuyện gì mai hãy .”
Cả nhà già trẻ chỉnh tề cửa. Chưa hai bước thấy hai con mèo béo vểnh đuôi từ nhà hàng xóm, thấy liền kêu meo meo nũng nịu.
“Mèo kìa!” Trường Mệnh xổm xuống kêu meo meo, “Mèo béo thật đấy!”
“Của nhà đấy, bữa nào chúng nó cũng ăn cá, ăn ở nhà xong còn ăn vụng trong ngõ, sáng nay còn theo bọn biển ăn hàu sống thì béo mới lạ.” Đông Châu “meo” một tiếng, “Hai đứa ở nhà trông nhà nhé, bọn ăn cơm đây, tối về mang thịt cho mà ăn.”
Hải Châu tặc lưỡi, mới hai tháng gặp, hai con mèo béo mỡ màng, mèo mới nửa tuổi mà bụng mỡ .
Ra khỏi ngõ lên phố, các sạp hàng đêm bày , bên đường kê những tấm ván dài chật kín . Đậu phụ rán, hàu nướng, cá nướng vỉ sắt, thịt nướng hẹ nướng… những bán hàng rong bận rộn mồ hôi nhễ nhại.
Trường Mệnh thèm thuồng dọc đường . Hải Châu mua cho bé một đĩa đậu phụ rán, đậu phụ đựng trong vỏ sò. Thấy nó ăn ngon lành, nàng :
“Nếu hai thúc cháu cháu vội thì mai ở nhà ăn cơm, mai thịt nướng, bạch tuộc nướng, ăn cá nướng cũng cá nướng, , còn tôm với cua nữa.”
“Để cháu hỏi nhị thúc .”
Trên phòng bao tầng hai t.ửu lầu, Hàn Tễ và Thẩm Toại bên cửa sổ chuyện, thấy đoàn tới đường vỗ vai Thẩm Toại :
“Hải Châu đến , chúng xuống thôi.”
Ra cửa dặn tiểu nhị:
“Dọn cho một góc yên tĩnh ở tầng một, chúng ăn ở sảnh tầng một.”
“Không ăn ở phòng bao ?”
Thẩm Toại theo .
“Nhị thúc của Hải Châu tiện.”
“Cũng , suýt nữa thì quên mất.”
Đoàn xuống, tiểu nhị mang bình phong đến che chắn. Chờ tiểu nhị khỏi, Hải Châu mở miệng hỏi:
“Lục ca, tẩu tẩu của cưới về ?”
Thẩm Toại khổ, lắc đầu bảo ,
“Vẫn đang cù cưa với nhà đây, bảo Hàn Tễ điều về phủ thành, qua năm cưới Thanh Mạn về ở phủ thành luôn.”
“Nương vẫn chịu ?”
Hải Châu hỏi.
Thẩm Toại thở dài một tiếng,
“Thôi, nữa, mất cả ngon miệng.”
Thức ăn bưng lên, Trường Mệnh những món ăn bàn, ngoài thịt bé chỉ nhận cua và tôm, bé liên tục hỏi Phong Bình: Cái nhiều chân là con gì, vỏ sò nhỏ gọi là gì, cá hấp tên là cá gì, cá rán thái khúc là cá gì, canh ốc là ốc gì……
“Nhị thúc, chúng ở thêm một ngày ?” Trường Mệnh ăn râu bạch tuộc hỏi, “Hải Châu cô cô bảo mai món ngon đấy.”
Hàn Tễ Hải Châu một cái gật đầu đồng ý.
“Trưa mai cũng qua nhé, mang hai cái chân hươu hun khói về, mai hầm một cái.”
Hải Châu với Thẩm Toại.
“Được, mời cơm thì góp rượu. Tết cha biếu hai vò rượu ngon, mang một vò qua.”
--
Hết chương 122.