Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 113.2: Thấy Ốc Xà Cừ (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:52:44
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đáy biển san hô bạt ngàn, từng đàn cá đủ màu sắc bơi lội tung tăng. Lão rùa đậu một tảng đá ngầm lớn phủ đầy rong rêu, lớp ngoài màu xanh non, bên cạnh và khe đá ánh lên màu tím và hồng nhạt. Hải Châu bơi một vòng quanh đó, những sắc màu đậm nhạt biến ảo kỳ diệu mà bàn tay con khó lòng tô vẽ .

Một tia sáng xanh lam u tối lóe lên. Hải Châu bơi tới lùi về, nàng cắm xẻng nhọn vững, chân bùn cát mềm xốp mà chắc chắn. Nàng dùng cán xẻng gõ nhẹ hai cái, tảng đá chân bất ngờ sụp xuống. Nàng giật định bơi thì ngước lên thấy tảng đá ngay phía , một vệt sáng xanh lam đang dần mở rộng.

Hải Châu ngẩn , đạp chân nhảy xa một trượng. Nàng thắc mắc đó là thứ quỷ quái gì tò mò bơi tới gần, kỹ một lúc thì trong lòng suy đoán. Nàng dùng xẻng gõ nhẹ, trơ mắt vệt sáng xanh gợn sóng thu nhỏ biến mất hẳn.

Hải Châu bơi lên tảng đá, gạt lớp rong biển xanh non sang một bên, những đường vân gợn sóng lớp lớp chứng thực suy đoán của nàng. Đây là một con ốc xà cừ khổng lồ, màu xanh lam u tối chỉ là phần thịt viền của nó.

Nàng nhảy xuống, cắt một nắm rong biển chổi, quét sạch lớp bùn cát chỗ nàng . Một cái vỏ ốc khổng lồ lộ , lão rùa đậu đó trông như chiếc lá rơi bồn tắm, Hải Châu lên đó cũng như một chiếc giường.

Thấy Hải Châu ở đuôi thuyền về phía thôn làng gì, Đông Châu đặt túi lưới xuống tới, xổm hỏi:

“Tỷ đang nghĩ gì thế?”

Hải Châu lắc đầu đáp, nàng sắc trời suy tính một lát nhảy xuống biển, với Đông Châu:

“Muội với Phong Bình cứ ở thuyền, bơi về, lát nữa sẽ .”

“Tỷ lái thuyền về ?” Đông Châu dậy, “Chỗ cách thôn xa lắm đấy.”

“Suỵt!” Hải Châu cố ý tỏ vẻ bí mật, chỉ xuống đáy biển : “Ta phát hiện thứ đó, để thuyền dấu. Hai đứa cứ ở yên thuyền nhé.”

Còn một canh giờ nữa là thủy triều rút, Hải Châu sợ con ốc xà cừ đáy biển kinh động sẽ theo dòng nước trôi mất. Nàng dám chậm trễ liền dắt theo lão rùa lặn xuống nước bơi về phía cửa sông, thỉnh thoảng ngoi lên điều chỉnh phương hướng.

Từ chỗ đỗ thuyền bờ hai dặm, bơi nhanh hơn bộ. Hải Châu mất một nén nhang thì đến gần cửa sông. Nàng giẫm lên bãi cạn nước nghỉ tảng đá con thuyền dập dềnh xa xa, xoa bóp cánh tay đau nhức. Nghỉ ngơi một lát, nàng nhảy xuống sông bơi về thôn.

Lão rùa chậm rãi bơi theo , thi thoảng luồn xuống nâng Hải Châu lên bơi một đoạn.

Vào đến thôn, tiếng chuyện mặt nước nhiều hơn. Hải Châu sợ nên bơi một mạch đến cửa nhà mới lén lút lên bờ. Nàng vắt mái tóc ướt sũng tìm trưởng thôn và hai lính canh trú thôn:

“Trước đây Hàn đề đốc nhờ cháu tìm ốc xà cừ, mãi đến hôm nay cháu mới thấy nhưng nó to quá, phiền trưởng thôn gọi thêm mấy cùng hai vị lính canh thuyền kéo lên giúp cháu với.”

Nghe liên quan đến Hàn đề đốc, hai lính canh hai lời liền chuẩn dây thừng theo Hải Châu ngay.

Còn trưởng thôn, ông chẳng ốc xà cừ là cái gì, cũng từng qua chỉ đành theo lời dặn, trong tộc gọi thêm ba thanh niên trai tráng cả đoàn chèo thuyền theo Hải Châu biển.

Thuyền đ.á.n.h cá cập mạn lâu thuyền, Đông Châu và Phong Bình tránh chỗ cho lên thuyền. Hai lính canh nối dây thừng , một đầu buộc cột buồm một đầu đưa cho Hải Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-113-2-thay-oc-xa-cu-2.html.]

Hải Châu cầm dây thừng nhảy xuống biển, lão rùa cũng bơi theo. Một một rùa xuống đáy biển, tìm tảng đá ngầm lớn , vặn thấy con ốc xà cừ đang mở vỏ. Vỏ ốc như một mê cung ngũ sắc, thịt ốc nhiều màu khác , những đốm màu xám trắng to bằng bàn tay nền thịt màu tím hồng trông như đang phát sáng.

Hải Châu nhân cơ hội ném dây thừng trong, bơi một vòng luồn đầu dây từ phía bên . Con ốc cảm nhận dị vật, ngọ nguậy phần thịt đầy đặn định nhả dây thừng .

Hải Châu đành dùng xẻng gõ vỏ nó. Con ốc đau, hai mảnh vỏ nhanh ch.óng khép c.h.ặ.t , nước biển ép khỏi vỏ tạo thành dòng chảy mạnh khuếch tán xung quanh.

Hải Châu giật mạnh dây thừng, thuyền cảm nhận tín hiệu liền kéo buồm lên, những khác hợp sức kéo dây thừng.

Cánh buồm đón gió căng phồng, lâu thuyền di chuyển nhờ sức gió, con ốc xà cừ đáy biển cũng kéo theo. Bùn cát đáy khuấy lên mù mịt khiến lão rùa mở nổi mắt, nó bơi một đoạn va đá ngầm đành nhắm mắt im đáy.

Con ốc kéo lên cao nửa , Hải Châu cầm dây thừng bơi quanh nó một vòng, buộc c.h.ặ.t từ xuống tránh để nó mở vỏ rơi xuống giữa đường.

Quả nhiên khi cách đáy biển hai trượng, con ốc định mở vỏ. Hải Châu vội vàng bơi tới, dùng hai tay giữ c.h.ặ.t hai mảnh vỏ dày dùng hết sức bình sinh ấn xuống. Cổ nàng chạm phần thịt ốc ướt mềm lạnh lẽo khiến nàng rùng một cái.

Người kéo dây thuyền cảm giác bàn tay sắp dây thừng cứa đứt, gân xanh nổi đầy cánh tay, giày đạp văng , gót chân ma sát xuống sàn tàu thô ráp rớm m.á.u.

Đông Châu và Phong Bình thấy cũng xúm kéo dây thừng. Trưởng thôn rảnh tay đẩy chúng , nghiến răng quát lớn:

“Hai đứa tránh , chỗ khác nhanh!”

Dứt lời, một con sóng ập tới, sáu nam nhân đang ghì dây thừng hất văng xuống biển cái "bõm", con ốc nước cũng nhanh ch.óng rơi xuống, Hải Châu buộc buông tay.

Nàng xuống một cái bơi lên mặt nước. Sáu đang nổi lềnh bềnh, Đông Châu và Phong Bình vẫn an thuyền, nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Cái thứ đó to cỡ nào mà nặng thế?”

Trưởng thôn hỏi.

“To gần bằng cái giường.” Hải Châu vuốt nước mặt, : “Hay là thôn gọi thêm ?”

“Gọi thêm cũng vô dụng thôi, tảng đá to thế kéo lên khỏi mặt nước cũng chẳng đưa lên thuyền .” Trưởng thôn lắc đầu, “To quá, cháu gọi thuyền quan , đó tời kéo.”

Hải Châu bám đáy thuyền suy nghĩ một lát, :

“Cho cháu thêm hai sợi dây thừng nữa, lát nữa kéo nó lên, cháu sẽ buộc c.h.ặ.t đó điều chỉnh buồm cho thuyền chạy về phía cửa sông, cứ thế kéo con ốc bãi cạn.”

--

Hết chương 113.

Loading...