NGỌC NƯƠNG - 8

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:55:37
Lượt xem: 11,944

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, tờ hòa ly thư vò nát và nhét ngăn kéo.  

"Lần tiền thù lao ít, để trong hộp gấm giá sách. Ăn uống cứ thoải mái, đừng khắt khe với T.ử Thư quá. Tính còn bướng bỉnh, quen cuộc sống hiện tại, nhưng lẽ cãi nổi cô."  

 

Lần đầu tiên, thấy Thôi Thiệu nở nụ . Nụ còn mang theo bất kỳ gánh nặng nào, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu. Ánh mắt sáng rực, giống như một đứa trẻ.  

 

Ta nghiêng đầu , khiến bối rối:  

"Nhìn gì ?"  

 

"Ta đang nghĩ, giờ trông giống như một bình thường, đang giữa cuộc chiến tẩu t.ử - tiểu cô. Cuối cùng cũng thấy giống một con ."  

 

17

 

Sáng sớm hôm , Thôi Thiệu cùng Thanh Sơn rời .  

 

Trong nhà bỗng trở nên trống vắng, khiến chút hụt hẫng.  

 

Không khi , gì với Thôi T.ử Thư mà nàng tự nhốt trong phòng mấy ngày liền.  

 

Ta và A Đệ việc gì , bèn rủ đắp thêm một con mèo tuyết. Dù đắp sư t.ử hình dáng, nhưng mèo thì cũng thú vị kém.  

 

Ta vo từng quả cầu tuyết, lớn , nhỏ đầu, thêm bốn chân và đôi tai. Đuôi thì nặn thành một khối tròn. A Đệ con mèo tuyết, phá lên:  

"Chẳng giống mèo, mà giống bánh trôi rượu thích ăn."  

 

Ta phản đối:  

"Không ! Đệ mặt nó xem, giống ?"  

 

A Đệ nghiêm mặt:  

"Đó là mèo! Ta là !"  

 

Nói , nó liền ném về phía một quả cầu tuyết. Ta né , quả cầu trúng ngay đầu con mèo tuyết, khiến nó phủ đầy tuyết.  

 

Ta ôm bụng lớn:  

"Giờ thì A Đệ mèo biến thành bánh trôi !"  

 

Mải quên phòng , liền A Đệ nhét một quả cầu tuyết miệng. Tất nhiên, chịu thua, phì phò nhổ nặn một quả lớn ném trả.  

 

Thế là hai chúng bắt đầu đ.á.n.h trận bằng cầu tuyết.  

 

Cả hai hét ném:  

"Xem chiêu đây!" – "Ngươi c.h.ế.t chắc !"  

 

lúc , Thôi T.ử Thư ló đầu qua cửa sổ, tức tối hét lên:  

"Câm miệng ! Ồn c.h.ế.t !"  

 

lời nàng dứt, một quả cầu tuyết trúng ngay mặt nàng.  

 

"Xin , trượt tay!" A Đệ giả vờ hối , sang hỏi :  

"A Tỷ, nàng giống bánh trôi ? Tỷ chơi cùng ?"  

 

Thôi T.ử Thư sững , quên cả lau tuyết mặt. Mãi khi tuyết tan, để vệt đỏ ửng, nàng mới hồn:  

" là quá đáng!"  

 

Nàng tức tối bước ngoài, định đập nát con mèo tuyết của chúng , nhưng một quả cầu khác của A Đệ ném trúng, khiến nàng loạng choạng ngã xuống đất.  

 

Ta nhận rằng, nàng từng chơi trò đây.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/8.html.]

 

“Chờ ca ca về, sẽ bảo hưu thư đuổi ngươi !”  

 

A Đệ nhanh tay ném thêm một quả cầu tuyết, trúng thẳng miệng Thôi T.ử Thư. Nàng chẳng gì ngoài việc sững sờ đó, mắt đỏ hoe.  

 

“Ca ca và Thanh Sơn , các ngươi liền bắt nạt !”  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hơi thở của Thôi T.ử Thư trở nên gấp gáp, nhưng vì ngậm tuyết trong miệng nên giọng rõ ràng. Nghĩ đến việc ăn tuyết lạnh buốt, chắc chắn sẽ khiến khó chịu.  

 

Nàng nắm đại một nắm tuyết và ném về phía A Đệ. A Đệ vẫn còn hưng phấn, nhận tâm trạng của Thôi T.ử Thư, cứ nghĩ nàng thật sự chơi cùng, bèn lập tức nặn thêm một quả ném trả .  

 

Thôi T.ử Thư dồn sức ném thật mạnh, ném bừa mà học theo cách của A Đệ, nặn cẩn thận nhắm chuẩn chân nó. 

 

A Đệ bật khoái chí, nhanh tay vo thêm hai quả cầu tuyết.  

 

Thôi T.ử Thư đất, là mục tiêu rõ ràng nên A Đệ đ.á.n.h trúng liên tiếp. Sau vài ăn quả đắng, nàng cuối cùng cũng dậy, mắt vẫn rời A Đệ, quan sát liên tục nặn tuyết.  

 

Bằng cách nào đó, nàng dần chiếm ưu thế, đ.á.n.h A Đệ trở tay kịp.  

 

Cuối cùng, một quả cầu tuyết của Thôi T.ử Thư đập thẳng . Nàng đầy đắc ý, chẳng hề bận tâm đến lớp tuyết bám , kể cả chiếc váy thêu từ lụa Thục quý giá – bộ đồ nàng yêu quý và luôn giữ gìn cẩn thận.  

 

“Các ngươi đều đối thủ của !”  

 

Vừa dứt lời, định nhặt tuyết ném tiếp, nhưng vô tình nắm trúng thứ gì đó mềm mại, phảng phất hương thơm.  

 

Phủi lớp tuyết bên ngoài, nhận đó là một túi hương thêu hoa sen song sinh. Khi còn ở Trần gia, thấy ít túi hương như , thường là nha mua tặng tình lang, hoặc tình lang đáp . Phần lớn túi hương thêu uyên ương, nhưng túi thêu nét đơn sơ hơn, đường kim mũi chỉ tuy tinh tế nhưng hình dáng chút thô mộc.  

 

Chưa kịp phản ứng, Thôi T.ử Thư giật lấy túi hương từ tay .  

 

“Đây là của ! Ngươi đừng động !”  

 

18

 

“Của cô ?”  

 

“Là hôn phu của tặng!”  

 

“Cô đính hôn khi nào? Sao ?”  

 

Ta ở Thôi gia mấy tháng , ngoại trừ việc T.ử Thư thỉnh thoảng ngoài, chẳng thấy ai đến hỏi han. Mà chuyện đính hôn tất nhiên do nhà trai chủ động.  

 

“Đương nhiên ngươi ! Hôn phu của là thế t.ử phủ Hầu gia, đợi gả đó, thế t.ử phi, các ngươi cứ chờ đuổi khỏi đây !”  

 

Thì thứ mà nàng luôn nhắc đến bấy lâu nay chính là hy vọng .  

 

Thôi gia danh tiếng lẫy lừng, ngay cả vương tôn quý tộc cũng kiêng dè ba phần. Hôn sự giữa các gia tộc quyền thế thường là để củng cố nền tảng. Trần gia kết thông gia với Thôi gia từ thuở ban đầu cũng vì thế.  

 

Ta rõ về tín Bác hầu phủ – họ từng gửi thiệp chúc mừng sang Thôi gia. khi Thôi gia sa sút, hôn sự cũng theo đó mà hủy bỏ. Mà chuyện tái lập hôn ước? Còn lâu mới xảy .  

 

Thôi T.ử Thư tin.  

 

“Thế t.ử của tín Bác hầu phủ là trọng tình trọng nghĩa, từng hứa hẹn sẽ cưới chính thê.”  

 

Ta bật : “Lời hứa của những gia tộc quyền quý đều điều kiện. Nay Thôi gia suy tàn, lời hứa còn bao nhiêu? Còn Trần gia giữ lời hứa đó, nên mới để – một đứa con riêng – đến thế.”  

 

Loading...