NGỌC NƯƠNG - 3

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:53:17
Lượt xem: 14,956

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Thiệu im lặng, nhưng đôi tay siết c.h.ặ.t bộc lộ cảm xúc của

 

Ta khẽ lắc đầu. Dù mười năm trôi qua, Thôi Thiệu vẫn kìm nén cảm xúc như thế, kìm nén đến mức chẳng còn giống sống nữa.  

 

Ta thở dài, vén màn chui giường. Hắn ngờ thẳng thắn như , đôi má bình thản thường ngày của bỗng ửng đỏ.  

 

Bởi bên lớp chăn, Thôi Thiệu đang để trần nửa .  

 

“Trần Ngọc!”  

 

Giọng gần như nghiến răng nghiến lợi. Ta đáp bằng một nụ :  

 

“Thì còn nhớ tên .”  

 

Thừa lúc ngẩn , nhanh ch.óng lấy lọ t.h.u.ố.c từ bọc hành lý và bảo sấp xuống giường:  

 

“Thuốc của nhà họ Trần quý hiếm lắm, hơn hẳn những thứ mua ở đó. Thuốc chỉ giảm đau mà còn để sẹo...”  

 

Nói đến đây, giọng nghẹn .  

 

Lưng đầy những vết roi ngang dọc. Dưới lớp sẹo mới là vô vết thương cũ, một vết còn kéo dài từ eo xuống tận bụng , khuất lớp chăn.  

 

Thôi Thiệu khẽ xoay , ánh mắt sâu thẳm rõ ý tứ.  

 

Cuối cùng, chính thua cuộc, vội kéo chăn đắp cho

 

“Bảy ngày là khỏi thôi... Chàng nhích qua một chút, ngủ.”  

 

Hắn vẫn nhúc nhích.  

 

Ta nhún vai: "Ta đất ."  

 

Nhìn thấy vẫn bất động, thở dài, đá vội đôi giày và trèo lên giường, leo qua để bên trong.

 

06 

 

Dù ngủ ở cũng hơn nhiều so với nền đất lạnh lẽo của phòng chứa củi.  

 

Sáng hôm , dậy sớm.  

 

Điều khiến bất ngờ là, dù gia cảnh của Thôi gia sa sút, nhưng lương thực vẫn thiếu. Dẫu , lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, nhưng vì Thôi Thiệu và gầy gò đến thế?  

 

Nhìn nồi cơm thừa nửa chín nửa sống còn từ tối qua, lập tức hiểu .  

 

Ta thêm nước nồi, nấu thành một nồi cháo loãng. Thấy trong góc bếp còn một túi bột mì trắng, liền nhào bột ít bánh nướng và kẹp thêm thịt xông khói.  

 

Thanh Sơn giúp bày chén đũa. Khi thấy Thôi T.ử Thư dậy, gọi nàng ăn sáng.  

 

T.ử Thư liếc mắt khinh khỉnh:  

 

"Ta ăn."  

 

"Không do nô tài nấu , là phu nhân đấy."  

 

Nàng bật lạnh:  

 

"Cô cũng nấu ăn ? Chẳng lẽ 'tiểu thư' nhà họ Trần những việc ?"  

 

Không Thanh Sơn khó xử, liền lên tiếng từ trong bếp:  

 

"Tất nhiên chứ. Ta và A Đệ ở nhà họ Trần chẳng khác nào hầu. 'Tiểu thư, thiếu gia' gì đó, chỉ là danh xưng vô nghĩa. Chỉ cần còn sống, nấu ăn việc gì gì to tát? Sống sót mới hy vọng. Nhìn xem, và A Đệ vẫn còn đây ?"  

 

Thanh Sơn cúi đầu , còn Thôi T.ử Thư thì tức tối trừng mắt :  

 

"Trần Ngọc, đừng tưởng ngươi nhà thể càn! Ta sẽ cho ngươi cái giá của sự ngu dốt!"  

 

Thanh Hà Thôi thị từng là danh môn lừng lẫy, đặc biệt từ khi Thôi Thiệu triều quan, càng khiến gia tộc đỉnh vinh quang.  

 

Dù Thôi T.ử Thư độc miệng, còn Thôi Thiệu lạnh lùng kiêu ngạo, cả hai đều mang trong sự kiêu hãnh thấm nhuần từ quyền quý.  

 

với thường, sự kiêu hãnh chẳng khác gì gánh nặng vô dụng.  

 

07

 

"Được thôi, sẽ đợi ngươi. bánh nướng thể chờ ngươi mãi ."  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/3.html.]

 

Ta c.ắ.n một miếng bánh nướng kẹp thịt.  

 

Bánh nóng hổi và đầy đặn, mỗi miếng đều đẫm mỡ thịt thơm lừng.  

 

Lâu mới ăn thứ gì ngon thế .  

 

Thoạt đầu, Thôi T.ử Thư giữ thể diện, hạ ăn đồ của kẻ mà nàng khinh thường.  

 

qua một canh giờ, thấy nàng lén bước bếp.  

 

****

 

Trong bếp, vẫn còn ít cơm thừa từ tối qua và mấy chiếc bánh nướng còn sót .  

 

Đến trưa, Thanh Sơn bước bếp thì kinh ngạc kêu lên:  

 

"Bánh nướng hết ? Cả cháo trong nồi cũng hết sạch!"  

 

Căn phòng của Thôi T.ử Thư yên ắng lạ thường.  

 

A Đệ, đang nhặt rau, thì thản nhiên :  

 

"A Tỷ bảo là con mèo hoang tham ăn ăn hết. Mèo vàng tham ăn lắm!"  

 

lúc đó, Thôi T.ử Thư trong bộ áo vàng bước , lẳng lặng phòng của Thôi Thiệu. bước chân nàng chút lúng túng, cứng nhắc.  

 

Thanh Sơn ngẩn một lúc hiểu :  

 

"Ba cái bánh nướng kẹp thịt, hai bát cháo... Ăn còn nhiều hơn cả A Đệ."  

 

Hắn gãi đầu ngượng:  

 

"May mà phu nhân đến, nếu lẽ tiểu thư c.h.ế.t đói mất."  

 

Từ hôm , cố gắng nấu nhiều món đa dạng hơn. So với cuộc sống ở nhà họ Trần, và A Đệ giờ ăn uống no đủ, ngon lành hơn nhiều.  

 

Sau bảy ngày, tất cả đều béo lên đôi chút – ngoại trừ Thôi Thiệu.  

 

Ta từng hỏi Thanh Sơn Thôi Thiệu thích ăn gì. Hắn  nghĩ ngợi hồi lâu lắc đầu:  

 

"Lão gia bao giờ tỏ thích gì cả. Hoặc thể , lão gia thích thứ và cũng chẳng thích gì."  

 

Thích thứ nhưng chẳng thích gì?  

 

Người như quả thật khó chiều.  

 

Sau vài ngày, bếp hết sạch lương thực. Bình thường việc mua đồ đều do Thanh Sơn lo liệu. luôn ở cạnh hầu hạ Thôi Thiệu, nên hiếm khi mua sắm, và những gì mua về thường chẳng dùng .  

 

, cũng dịp dạo quanh Kinh thành.  

 

Thôi Thiệu đưa tiền mua thức ăn cho , còn tiện tay rút thêm năm lượng bạc:  

 

"Thích gì thì cứ mua."  

 

Ta vui vẻ cất bạc hỏi:  

 

"Phu quân thích gì, sẽ mua thêm cho ."  

 

08

 

Bước chân của Thôi Thiệu khựng , nhưng đầu:  

 

"Không cần ."  

 

****

 

Khi những vết roi lưng Thôi Thiệu lành hẳn, mới nhận lời đồn quả sai. Không chỉ trai, còn khí chất hơn .  

 

Đây kiểu do giàu sang tô vẽ, mà là vẻ toát từ cốt cách.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Chẳng trách đời gọi nhất công t.ử Kinh thành.  

 

Ta thể hình dung Thôi Thiệu từng phong quang đến mức nào triều. bây giờ...  

 

Loading...