NGỌC NƯƠNG - 2
Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:52:55
Lượt xem: 16,029
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua khe cửa sổ, Thôi T.ử Thư bật tiếng khinh bỉ:
“Nhìn xem, một đứa tỳ nữ dẫn theo một thằng ngốc. Chẳng lẽ nhà họ Thôi của chúng nhận hết ? Nếu là , đến đầy tớ trong nhà , bọn chúng cũng xứng.”
Thân là đích nữ họ Thôi, Thôi T.ử Thư quen với sự nuôi dưỡng trong quyền thế và phú quý, cái ngạo khí khắc sâu tận xương tủy.
khi quyền thế còn, thứ ngạo khí trở thành tội của nàng.
“Đáng tiếc cho ngươi, giờ đây, tỳ nữ là tẩu tẩu của ngươi, còn thằng ngốc là của ngươi.”
Nàng khiến nhớ đến Bạch thị, một thất của cha. Bà xuất quan gia, tài giỏi văn thơ, cha sủng ái vô cùng, đến mức y phục, đồ dùng đều để bà chọn . Sau đó, đích mẫu và các khác mới chọn phần còn .
05
Không hiểu vì lý do gì, cha còn sủng ái Bạch thị nữa, và từ đó, mức đãi ngộ của bà cũng giảm sút.
Ta vẫn nhớ rõ ngày bà tìm đến quản gia. Khi đó, bà mặc một bộ gấm Thục sặc sỡ, cổ tay trắng muốt đeo vòng ngọc bích, chỉ mặt quản gia mà c.h.ử.i mắng:
“Ngươi là cái thá gì? Chỉ là một tên hạ nhân mà dám bớt xén tiền tiêu hàng tháng của để lấy lòng phu nhân!”
Quản gia hề tức giận, chỉ liếc bà bằng ánh mắt khinh khỉnh:
“Chủ nhân thất sủng thì bằng cả nô tài. Đừng gì, đây đúng là loại ch.ó cậy thế, nhưng ít nhất vẫn còn chỗ để cậy nhờ. Còn bà, ngay cả ch.ó cũng chẳng bằng.”
Đó là đầu tiên thấy vẻ tuyệt vọng khuôn mặt của Bạch thị.
Tất cả những gì bà từng sở hữu đều là nhờ khác ban cho. Chỉ là thời gian dài đằng đẵng khiến bà ảo tưởng rằng những điều đó vốn thuộc về .
06
“Ngươi, một đứa con riêng của nhà họ Trần, cũng xứng tẩu tẩu của , một đích nữ Thanh Hà Thôi thị ?”
Thôi T.ử Thư lẽ ngờ rằng dám đáp trả. Với xuất thế gia, khái niệm đích – thứ và sự phân biệt cao thấp ăn sâu m.á.u thịt nàng.
Bị một kẻ nàng khinh thường phản bác, còn là đứa con riêng, Thôi T.ử Thư thể chấp nhận ?
Ta bắt chước dáng vẻ của quản gia, liếc mắt lạnh lùng nàng:
“Ta về Thanh Hà Thôi thị, chỉ Thôi gia của một thường dân. Dù là con riêng, vẫn dựa lưng Cô Tô Trần thị. Còn ngươi thì ? Ngay cả một để nương tựa cũng . Vậy tính , các mới là trèo cao.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thanh Hà Thôi thị nổi tiếng về lễ nghĩa và học thức sâu rộng, giỏi giang đến mức lý lẽ như xe chất đầy sách. Thế nhưng, so với trong chuyện "chó cậy thế", họ chẳng bằng một góc.
Vài câu thật lòng của khiến sắc mặt Thôi T.ử Thư đỏ bừng vì tức giận. Nàng trừng mắt , giận lúng túng, trông khác gì con mèo trắng nhỏ mà từng cứu ngày . Nếu vì vết m.á.u nó, hẳn thấy nó trong tuyết.
Lúc , nó cũng mang vẻ mặt tương tự – cố tỏ hung dữ dù trong lòng hoang mang sợ hãi.
****
“Phu nhân, là Thanh Sơn. Trời tối , mời phu nhân nghỉ ngơi. Để đưa thiếu gia về phòng .”
Thanh Sơn, gã gia nhân trung thành, nhắc nhở đầy kính cẩn. A Đệ lập tức ngáp dài, dụi mắt:
“A Tỷ, buồn ngủ , ngủ.”
Ta gật đầu, vội vã gì thêm. Dù con mèo cũng phơi trong tuyết suốt ba ngày mới cứu về.
“Ngươi rốt cuộc về phía ai? Sao về phe với một kẻ ngoài như thế?!”
Đối diện với câu hỏi của Thôi T.ử Thư, Thanh Sơn thở dài bất lực:
“Dĩ nhiên là của Thôi gia. phu nhân cũng là ngoài...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/2.html.]
Đáp là bóng lưng tức giận của Thôi T.ử Thư. Nàng đóng sầm cửa , khiến lớp tuyết mái rơi xuống tạo âm thanh buồn bã vọng qua cánh cửa.
“Nàng phu nhân Thôi gia, vì nàng bái đường với đại ca !”
Thanh Sơn chỉ :
“Tiểu thư miệng cứng lòng mềm, phu nhân đừng để bụng.”
Ta cũng chỉ nhún vai:
“Dù nàng cũng quyền quyết định.”
Thanh Sơn đầy ẩn ý:
“Vậy giao lão gia cho phu nhân .”
Giọng của mang chút trang trọng khi rời cùng A Đệ vẫn lưu luyến ngủ.
06
Ta hít sâu một , đẩy cửa phòng khẽ khép hờ.
Trong phòng yên ắng đến mức tưởng Thôi Thiệu ngủ. kéo màn giường lên, bắt gặp đôi mắt lạnh lùng của .
“Chàng ngủ ...?”
“Vừa , hết chuyện ?”
Dù lúc chỉ đối đầu với Thôi T.ử Thư, nhưng cũng ít điều bất kính về Thôi gia. Đối diện với Thôi Thiệu, chút chột , giống như kẻ chuyện bắt tại trận.
Thôi Thiệu nghiêng giường, ánh mắt khó lường, chăm chú cất giọng:
“Miệng lưỡi sắc bén nhỉ.”
Nhà họ Trần thiếu những lời lẽ móc mỉa, nên đối với kiểu nhận xét , cứ xem như lời khen:
“Đa tạ phu quân quá khen.”
Đôi mắt Thôi Thiệu ánh lên một tia phức tạp, nhưng giọng điệu vẫn đều đều:
“Màn mắt còn vụng về.”
Ta mỉm :
“Phu quân nhận ? Bình thường chỉ xem khác , đây là đầu tự tay nên căng thẳng. Tim vẫn đang còn đập thình thịch đây .”
Nói , cầm cốc nước bàn, uống cạn một để dịu cổ họng khô khốc.
“Đó là cốc của .”
“Của cũng là của , cần gì phân biệt.”
Vừa , đặt hành lý xuống bàn, định cởi đồ ngủ.
Thôi Thiệu khẽ nhíu mày, để lộ cảm xúc, chỉ lẳng lặng .
“Cô sang phòng khác ngủ . Chúng ...”
Ta gì nhưng chẳng .
“Ta ngủ ở ? Phòng của T.ử Thư ? Chàng cũng đấy, nàng thích . Càng thể ngủ cùng Thanh Sơn, vì đang trông A Đệ. Còn phòng ... Chẳng lẽ c.h.ế.t cóng ngoài trời ?”