NGỌC NƯƠNG - 15

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:58:32
Lượt xem: 13,765

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đồn g.i.ế.c mang họ Mã. Thi thể của c.h.ặ.t đứt cả hai tay, và kết liễu bằng một nhát kiếm chí mạng nơi cổ họng.  

 

hiện tại, ai trong cung để tâm đến cái c.h.ế.t , vì cả triều đình đang bàn tán chuyện Quý phi – Hoàng thượng sủng ái nhất – phát hiện tư tình với một nhạc công ngoại quốc.  

 

Khi bắt quả tang, chiếc áo choàng đỏ rực của nhạc công còn đang phủ Quý phi, phơi bày hết thảy tội của bọn họ.  

 

Hoàng đế tuổi già sức yếu, nổi trận lôi đình khi phát hiện sự thật rằng tên nhạc công ngoại quốc là do Quốc cữu sắp đặt, đưa cung để hầu hạ Quý phi.  

 

trong quá trình điều tra, triều đình chỉ phát hiện âm mưu tư thông. Quốc cữu còn cất giấu long bào và giữ nhiều mật thư mưu phản cùng các quan khác – đây chính là tội đại nghịch bất đạo.  

 

Phe cánh của Quốc cữu, dù quyền lực che trời, cũng nhổ tận gốc trong cơn phẫn nộ của Hoàng đế.  

 

Vụ việc khiến Hoàng đế ngã bệnh, chẳng còn gượng dậy nổi. Lại thêm thiên tai liên tiếp xảy , khiến bách tính khắp nơi lâm cảnh màn trời chiếu đất, ồ ạt đổ về kinh thành xin cứu trợ.  

 

Bên cạnh quầy bán bánh của cũng chật ních dân chạy nạn, nào nấy đói bệnh, trông mong từ bi bố thí bánh cho họ.  

 

Có một gã ăn mày quầy mỗi ngày, kiên nhẫn đợi ban cho chút thức ăn. , nếu bố thí một , sẽ kẻ kéo đến xin ăn. Kinh thành đầy rẫy dân chạy nạn, sức cứu hết ?  

 

Ta với gã ăn mày:  

"Ta và phu quân dạo bận rộn, thời gian nướng bánh. Nếu ngươi chịu đến đây phụ giúp, sẽ trả công cho ngươi. Ngươi thể nhận tiền hoặc đổi thành bánh mang về. Nếu thích, ngươi cũng thể dùng công sức của cứu đói đồng bạn."  

 

Gã ăn mày gật đầu đồng ý.  

 

Ta bảo A Đệ đưa tắm, tìm cho bộ quần áo sạch sẽ. Sau khi tắm rửa xong, gã trông chỉ chừng hơn hai mươi tuổi, cao lớn nhưng lưng còng vì suy dinh dưỡng.  

 

Ngày đầu tiên, việc, để A Đệ và gã thanh niên trông coi quầy bánh.  

 

T.ử Thư bây giờ họa sư tại một xưởng tranh, ban ngày bận rộn về, ăn uống cũng ở xưởng. Gần đây đầu bếp ở xưởng bệnh, họ nhờ đến thế một ngày, trả công hẳn một lượng bạc – thật đúng là cơ hội trời cho, thể từ chối.  

 

Ta cứ tưởng gã thanh niên sẽ luống cuống, nhưng việc nhanh nhẹn, phối hợp cùng A Đệ vô cùng ăn ý. Hắn nhào bột, A Đệ thì tập trung nướng bánh, từng mẻ bánh lò liên tục.  

 

, cả ngày trời, chúng chỉ bán đến phân nửa bánh.  

 

Khi trở về, phố phường vắng tanh, bánh quầy cũng nguội lạnh hết cả.  

 

Lương thực ngày càng khan hiếm vì thiên tai, mỗi chiếc bánh tốn đến 20 văn tiền nguyên liệu, mà chỉ bán 21 văn. Bao nhiêu tiền kiếm đó đều dốc hết đây.  

 

Khi trả công, gã thanh niên chỉ lấy vài cái bánh, nhận tiền.  

 

Ta bảo :  

"Thôi , ngươi mang hết bánh về . Dù để đến mai cũng chẳng bán ."  

 

Gã ngẩng lên , đôi mắt đen láy lộ chút cảm xúc nào. Ta thở dài, gặp một gã kiệm lời hoặc khi là câm.  

 

Hắn mang bánh , khi còn cúi thật sâu, cảm tạ .  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/15.html.]

 

Hôm , gã thanh niên đến sớm, việc vẫn nhanh nhẹn như hôm . Chỉ khác là , tính toán kỹ hơn, chỉ nhào bột khi gần bán hết một mẻ bánh.  

 

Khi triều đình phát chẩn lương thực, một dân chạy nạn nào trong xóm chúng c.h.ế.t đói.  

 

Một thời gian , gã thanh niên đến từ biệt, rằng nhập ngũ.  

 

Lúc , mới câm.  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

32

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Cái sân nhỏ từng nhộn nhịp tiếng giờ phần lớn thời gian chỉ còn và A Đệ.  

 

Ta vẫn cùng A Đệ mở quầy bánh mỗi ngày, tối đến thì cả nhà quây quần bên .  

 

Cứ ngỡ cuộc sống sẽ bình yên mãi thế , nhưng chẳng bao lâu , ngay cả những dân thường như cũng cảm nhận triều đình đang chao đảo.  

 

Nghe Hoàng đế bệnh tình nguy kịch, thời gian còn bao lâu. Thái t.ử và các hoàng t.ử thì tranh giành quyền lực đến mức lưỡng bại câu thương. Cả triều đình chìm trong hỗn loạn, phe phái đấu đá ngừng, khiến Hoàng đế tức giận đến suýt mất mạng.  

 

lúc đó, Cửu hoàng t.ử – kẻ đày đến biên ải – dẫn quân về kinh với danh nghĩa phò tá Hoàng thượng.  

 

Các hoàng t.ử tổn thất nặng nề vì tranh giành quyền lực, nên Cửu hoàng t.ử dễ dàng nắm lấy thế cục, nhanh ch.óng khống chế kinh thành.  

 

Không lâu , Hoàng đế băng hà. Cửu hoàng t.ử xuất trình di chiếu của tiên hoàng và thuận lợi đăng cơ.  

 

****

 

Hôm nay là lễ đăng cơ của tân hoàng, khắp nơi tưng bừng ăn mừng. Bánh của chúng bán hết từ sớm.  

 

Ta và A Đệ dọn quầy, chuẩn về. thế nào mà chiếc xe đẩy nghiêng, suýt chút nữa lật nhào. May một vị quân nhân giúp giữ .  

 

Ta vội vàng cảm ơn, nhưng khi giọng của , sững :  

"Bà chủ, bà nhận ?"  

 

Ta ngước kỹ hơn. Một hình cao lớn, rắn rỏi, đôi mắt đen nhánh – đúng là gã thanh niên năm nào.  

 

"Thì là ngươi."  

 

Hắn :  

"Đa tạ những chiếc bánh của cô năm đó. Nếu cô, chẳng trụ nổi đến bây giờ, càng cơ hội gia nhập quân đội của Cửu hoàng t.ử – , gọi là bệ hạ mới đúng."  

 

Gã thanh niên tên Nghiêm Hằng, giờ là bách phu trưởng trong quân đội. Hắn rằng từ nay sẽ đóng quân tại kinh thành, tiền đồ rộng mở.  

 

Ta thật lòng mừng cho . Khi còn đang trò chuyện, ít cô gái trẻ ngang qua, lén với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.  

 

Dù Nghiêm Hằng quá tuấn, nhưng dáng vẻ cường tráng, mạnh mẽ của thu hút.  

Loading...