NGỌC NƯƠNG - 12

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:57:12
Lượt xem: 12,753

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bức tranh mà nàng cẩn trọng vẽ suốt một tháng chê bai là bằng cả những mới học.  

 

Ta nàng khó dễ, nhưng khi chen qua đám đông, Thôi T.ử Thư biến mất.  

 

Thôi Thiệu bắt đầu lo lắng. Khi chúng định chia tìm, Thôi T.ử Thư xuất hiện. Tuy nhiên, bức tranh trong tay nàng còn.  

 

"Muội…"

 

Thôi T.ử Thư thản nhiên đáp:  

"Muội bán tranh !"  

 

25

 

"Muội cái gì?"  

 

Chúng trố mắt kinh ngạc, còn nàng thì khoanh tay, ngẩng cao đầu đầy đắc ý. Nàng xòe tay, trong đó là một mảnh bạc vụn.  

 

"Muội bán bức tranh dồn sức vẽ suốt một tháng chỉ lấy từng thôi ?"  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thôi T.ử Thư bặm môi:  

"Nếu bán thì nó cũng chỉ là tờ giấy bỏ , chẳng khác gì thứ lót lò."  

 

Lúc đó, kết quả hội Đan Thanh công bố. Tác phẩm đoạt đầu bảng còn chẳng bằng tranh của nàng.  

 

Thôi T.ử Thư đắc thắng:  

"Chủ tiệm , vẽ bao nhiêu, đều thu mua. Giờ thể kiếm tiền cho gia đình ."  

 

Nàng đưa bạc cho , lưng định tiếp tục bàn chuyện ăn với chủ tiệm. Thôi Thiệu yên tâm nên bảo Thanh Sơn theo.  

 

Vì Thôi T.ử Thư đoạt giải, chúng cũng còn hứng thú ở xem tranh. Vậy là cả bọn kéo dạo quanh phố.  

 

A Đệ tò mò hết món đến món , cái gì cũng ăn, cái gì cũng chơi.  

 

Ta tính toán bạc, dù ít, nhưng nếu tiết kiệm thể mua nhiều gạo và lương thực hơn.  

 

A Đệ bĩu môi, vẻ vui, nhưng vẫn ngoan ngoãn mè nheo. lúc cả bọn sắp rời , Thôi Thiệu bất ngờ lấy túi tiền :  

"Hiếm khi ngoài chơi, thích gì thì cứ mua ."  

 

"Đa tạ tỷ phu!"  

 

A Đệ lập tức vui như mở hội, chỉ quầy hàng reo hò đòi mua hết thứ đến thứ .  

 

kịp lấy món nào, một quyển đường (kẹo đường) tinh xảo đ.á.n.h rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh.  

 

"Ồ, xem ai đây nhỉ? Thôi Thiệu, Thôi đại nhân!"  

 

Người lên tiếng cưỡi con tuấn mã cao lớn, phóng qua chợ gây ít hỗn loạn. Hắn ghìm ngựa mặt Thôi Thiệu, tay cầm roi ngựa, nụ đắc ý nhếch lên khi thấy món kẹo đường đ.á.n.h vỡ tan.  

 

Hắn cúi , tỏ vẻ như gặp cố nhân, nhưng ánh mắt sắc lạnh, nham hiểm như rắn độc, dán c.h.ặ.t Thôi Thiệu.  

 

26

 

Thôi Thiệu nhận , bước lên , chắn giữa và A Đệ, giọng lạnh lùng:  

"Mã công t.ử."  

 

"Mã công t.ử nào chứ? Thôi đại nhân, ngươi quên ? Ngươi bây giờ chẳng qua chỉ là thứ dân, còn quyền hành gì để xử phạt ?"  

 

Mã công t.ử ngửa cổ lớn, ánh mắt tràn đầy độc ác:  

"Thôi Thiệu! Ngươi phá hỏng hứng thú của . Giờ chỉ hai lựa chọn: một là ngươi quỳ xuống dập đầu, hai là chịu ba mươi roi như . Ngươi chọn ."  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/12.html.]

Hắn cúi Thôi Thiệu như mèo vờn chuột, rõ ràng dù chọn thế nào, Thôi Thiệu cũng thể thoát khỏi tay

 

Khi Thôi Thiệu còn giữ chức, trong một buổi yến tiều đình, bắt gặp Mã công t.ử say rượu trêu ghẹo dân nữ. Thôi Thiệu lệnh cởi áo và đ.á.n.h ba mươi roi ngay tại chỗ. Từ đó, Mã công t.ử ghi hận trong lòng.  

 

Sau khi Thôi gia suy tàn, thường xuyên tìm cơ hội báo thù. Thậm chí, trong ngày thành của Thôi Thiệu, Mã công t.ử cũng viện cớ đ.á.n.h ba mươi roi.  

 

Hắn rõ, Thôi Thiệu thà c.h.ế.t cũng chịu quỳ .  

 

****

 

Thôi Thiệu đưa tay định lấy t.h.u.ố.c, nhanh ch.óng luồn xuống cánh tay , cùng A Đệ quỳ sụp xuống Mã công t.ử:  

"Mã công t.ử tuấn tiêu sái, xin ngài rộng lượng bỏ qua cho chúng . Tiểu nữ xin dập đầu tạ !"  

 

" đấy! Mã công t.ử, tha cho chúng . Dập đầu bao nhiêu cũng !"  

 

A Đệ giơ tay lí nhí đáp lời. Thấy nó còn thiếu nhiệt tình, đẩy nhẹ một cái, nó lập tức kéo dài giọng, biểu diễn đúng sở trường nịnh nọt.  

 

Chúng quen với trò từ nhỏ. Bao nhiêu bắt nạt, chỉ nịnh nọt mới giúp chúng tránh tai họa. Để bảo mạng sống, nhún nhường là chuyện thường.  

 

ngay khi chúng nghĩ thành công, Thôi Thiệu bất ngờ kéo cả hai dậy.  

 

Ta ngờ qua yếu đuối – mạnh đến . Điều khiến kinh ngạc hơn chính là khi kéo chúng lên, Thôi Thiệu quỳ xuống thế.  

 

Nền đất còn đọng nước, nơi chúng chọn để quỳ là chỗ khô ráo. Vậy mà Thôi Thiệu chọn quỳ xuống vũng bùn lạnh lẽo, chẳng màng đến vạt áo ướt đẫm và lấm lem bẩn thỉu.  

 

Hắn ngẩng đầu, nhẹ giọng:  

"Mã công t.ử, xin ngài rộng lượng bỏ qua cho ."  

 

27

 

Mã công t.ử hài lòng thúc ngựa bỏ , để Thôi Thiệu cúi như tiễn biệt, mảy may để ý đến bùn đất bám áo.  

 

Ta lo lắng hỏi:  

"Chàng… chứ?"  

 

Thôi Thiệu bình thản đáp:  

"Không , giặt sạch là ."  

 

Tựa như chuyện chẳng gì đáng bận tâm.  

 

Hắn , nhẹ nhàng :  

"Về , nàng cần nữa. Nàng là nữ nhân, nên bảo vệ ."  

 

Đối với , chuyện chẳng gì lạ lẫm. Ở Trần gia, và A Đệ quen dùng sự nịnh nọt để sống sót.

 

28

 

"Vì hai còn ?"  

 

Thôi Thiệu dừng bước, và A Đệ vẫn im bất động.  

 

"Chàng nghĩ quỳ thế là xong chuyện ?"  

 

Trời tối, Mã công t.ử uống say, lưng ngựa lảo đảo lẩm bẩm những câu vô nghĩa.  

 

Nhà họ Mã chẳng gia tộc giàu gì. Tổ tiên của haưns từng là một thương nhân nổi danh, nhưng đến đời thì chỉ còn chút gia sản mỏng manh để duy trì. Muốn về nhà, hăns bắt buộc qua một con hẻm nhỏ.  

 

Ta và A Đệ sắp xếp đấy. Khi xuống ngựa, chúng nhanh ch.óng trùm bao tải lên , dùng gậy chuẩn từ , đ.á.n.h tới tấp như mưa.  

 

Mã công t.ử đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết, nhưng đòn cuối cùng còn dứt, A Đệ hả hê... tè một bãi lên .  

 

Loading...