NGỌC NƯƠNG - 10

Cập nhật lúc: 2024-10-18 19:56:43
Lượt xem: 13,208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta thản nhiên đáp: “ , nếu nhờ tỷ, Lý thẩm cũng chẳng nghĩ tỷ bệnh mà đem thịt dê tới bồi bổ.”  

 

Ta gắp một miếng thịt dê béo nạc đủ, nhúng ngập trong nước lẩu cay chấm tương mè, đưa lên miệng. Hương vị thật đậm đà và thỏa mãn.  

 

“C.h.ế.t là dễ nhất, sống mới cần sức lực. Muốn sống thì ăn cho no.”  

 

Thôi T.ử Thư , thở gấp gáp.  

 

“C.h.ế.t đói khó coi lắm. Ở Trần gia từng kẻ phạm với lão gia, nhốt trong l.ồ.ng và bỏ đói đến c.h.ế.t. Ta tận mắt thấy chỉ còn da bọc xương, thậm chí chỗ c.ắ.n nát. Họ bảo vì quá đói nên tự c.ắ.n xé chính . Lúc c.h.ế.t, miệng vẫn há ...”  

 

A Đệ nhớ cảnh tượng , rùng một cái. Thấy vẻ mặt bàng hoàng của Thôi T.ử Thư, nó khì: “ tỷ như , dù c.h.ế.t đói cũng sẽ hơn kẻ .”  

 

Thôi T.ử Thư nghiến răng ken két, từ trong cổ họng bật một giọng khàn khàn: “Ta đưa Thôi gia trở huy hoàng như xưa!”  

 

21

 

Nàng siết c.h.ặ.t lấy tấm màn giường, đến nỗi lớp vải dày cũng rách.  

 

Có thể thấy nàng hận thù đến cực điểm, gương mặt méo mó như một gã đồ tể ngoài chợ.  

 

cơn giận đó chẳng giúp ích gì. Muốn khôi phục vinh quang chỉ bằng những lời suông.  

 

“Dựa dẫm kẻ khác bằng tự phấn đấu.”  

 

Thôi T.ử Thư lấy bình tĩnh, lạnh lùng hỏi: “Thế còn ngươi? Ngươi gì? Vì chấp nhận để khác định đoạt phận như món hàng? Ngươi đổi ?”  

 

Ta đặt đũa xuống, lộ vẻ gì, nhưng trong lòng dậy sóng. Đang yên lành, cớ gì đến chuyện ?  

 

Thật chẳng gì về nỗi khổ nhân gian!  

 

“Bởi vì sống. Ở Trần gia Thôi gia, mục đích của vẫn là sống. Chỉ khác ở chỗ để sống hơn mà thôi. Ta cố gắng và sống , còn cô thì ?  

 

“Cô chỉ đang đắm chìm trong ký ức huy hoàng qua, ngày ngày tự mãn vì là đích nữ của Thôi gia, trong khi thực tại thì nghèo đói khốn cùng.”  

 

Tối đó, Thôi T.ử Thư lâu, đến khi nồi lẩu gần cạn nước, còn và A Đệ ăn hết sạch thịt dê.  

 

Cuối cùng, nàng mới ngừng , liếc chúng và bĩu môi: “Hai kẻ vô lương tâm, ăn hết thịt dê chẳng chừa cho chút nào!”  

 

Dù nàng nhịn đói nhiều ngày, thể để nàng ăn thịt ngay . Ta bèn nấu một nồi cháo, nàng húp lấy húp để, nuốt đến cạn nồi.  

 

A Đệ vui vẻ vỗ tay: “Tuyệt quá! Bây giờ T.ử Thư tỷ cũng thành cái thùng cơm !”  

 

***

 

Khi Thôi Thiệu về, Thôi T.ử Thư tự giam trong phòng suốt nửa tháng.  

 

, vì tuyệt thực sa sút tinh thần, mà là để chuẩn cho hội thi vẽ sắp tới.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nuong/10.html.]

 

Năm mười hai tuổi, tại hội Đan Thanh, nàng đoạt giải nhất với bức “Thanh Sơn Sau Mưa”, trở thành họa tiên năm đó.  

 

Nhiều danh gia vọng tộc tìm đến kết giao, nhưng lúc Thôi gia đang ở đỉnh cao, nên nàng chẳng bận tâm đến họ. Cử chỉ thanh cao giúp nàng nổi danh với tiếng thơm là tự tại, phóng khoáng.  

 

giờ đây, thứ nàng từng xem thường trở thành cơ hội quý giá hiếm hoi.  

 

Vốn chỉ coi hội Đan Thanh là thú tiêu khiển, nay nàng đặt hết hy vọng đó.  

 

22 

 

Ngoài nhà bếp, A Đệ đang tíu tít kể cho Thôi Thiệu về những chuyện xảy gần đây.  

 

Thôi Thiệu đôi lúc đáp lời, khiến A Đệ càng hứng khởi kể tiếp, đến nỗi mặt Thôi Thiệu cũng nở một nụ nhẹ.  

 

ánh mắt vẫn ngừng đảo quanh cho đến khi chạm .  

 

Hắn mỉm với , một nụ giống lúc . Đó là nụ nhẹ nhõm, tựa như bao nhiêu tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy .  

 

Thôi Thiệu vỗ vai A Đệ, bước về phía . Ban đầu, bước chân còn chậm rãi, nhưng càng lúc càng nhanh hơn.  

 

Tim đập thình thịch. Ta hôm nay trở về, chỉ tùy tiện buộc tóc qua loa, rõ tóc rối ...  

 

giữa chừng, Thanh Sơn chặn với một phong thư. Thôi Thiệu mới chỉ liếc qua phong thư, sắc mặt trầm xuống, phòng và ngoài cho đến khi trời tối.  

 

Khi Thanh Sơn bước bếp, vẫn đang thất thần bên bếp lửa.  

 

“Trà nguội , để mang bằng ấm mới.”  

 

Ta gật đầu, rót nước nóng cho . Thanh Sơn nhận, chỉ thở dài áy náy: “ mệt quá , phu nhân mang giúp nhé? Vốn dĩ đoạn đường mất ba ngày, nhưng lão gia cứ bắt phi ngựa suốt ngày đêm để kịp về, cả đêm chợp mắt chút nào.”  

 

“Sao gấp gáp như ?”  

 

Thanh Sơn vẻ mặt phong trần mệt mỏi, thở dài đáp:  

“Chuyện của lão gia, vẫn nên để phu nhân tự hỏi thì hơn.”  

 

Thanh Sơn cũng học trò giấu đầu lòi đuôi, thần bí khó lường. Ta cũng chẳng so đo với , chỉ liếc mắt một cái cho qua. Thanh Sơn vội nghỉ ngơi, mà lấy một con tò he đất đưa cho A Đệ.  

 

Lần , họ đến một thị trấn biên ải xa xôi. Nghe nơi đó từ lâu ngưỡng mộ tài đàn của Thôi Thiệu, nên mới mời hai đến. Chuyến kéo dài cả tháng trời.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Thanh Sơn hào hứng kể cho A Đệ những câu chuyện kỳ thú dọc đường, A Đệ vài đoạn liền chen vài câu ngớ ngẩn, khiến cả hai rộ lên.  

 

Thôi T.ử Thư ồn ào quá, mở cửa sổ quát lên vài tiếng, nhưng chẳng bao lâu cũng cuốn cuộc trò chuyện. Ba cứ thế ríu rít qua cửa sổ.  

 

Ánh tà dương dần buông xuống, bếp nhà thoảng khói nghi ngút. Khung cảnh khiến lòng cảm thấy ấm áp.  

 

Cầm theo một ly , khẽ đẩy cửa bước phòng. Ngọn gió xuân phảng phất khiến ánh nến khẽ lay động, nhưng Thôi Thiệu vẫn chẳng hề để ý. Đôi mắt dõi theo ánh lửa chập chờn, chìm sâu suy nghĩ.  

 

Loading...