Ngọc Nát - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 08:37:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nỡ khó đám gia bộc, cùng đành cùng nhũ mẫu tự tay hàm nhai.

Nhũ mẫu đành lòng, nhất quyết ngăn ở ngoài cửa mật thất: "Tiểu thư, đó sẽ gặp ác mộng mất."

Gương mặt vô cảm: "Ác mộng cũng ." "Chỉ sợ ... đến ác mộng cũng chẳng thấy mẫu nữa."

Nhũ mẫu ôm lấy mà sụt sùi: "Tiểu thư của ơi, khổ thế ."

Diện mạo của mẫu thối rữa đến mức chẳng còn nhận dáng vẻ ban đầu. Y phục cũng ô uế lấm lem. Duy chỉ dải lụa trắng dùng để tự vẫn là vẫn như cũ, trắng ngần một vết bụi trần.

Mẫu , cuối cùng cũng mặc bộ váy nhạt màu nhất . Rồi đó, cát bụi trở về với cát bụi.

Mẫu , phụ lúc tỉnh thế mà rằng mặc váy đỏ sẫm mới là nhất. Chỉ tiếc là, , gì cũng chỉ là mây khói mà thôi.

17

Ta chẳng hiểu phụ trở nên như thế .

Lần đầu tiên dùng gia pháp với , sợi mây quất xuống khiến da thịt rách toác ngay tức khắc. Ta đau đến mức thét lên: "Phụ , con sai , con sai !"

Ta vốn là kẻ tiền đồ, sợ đau, nhát gan: "Con ngu , con hồ đồ, phụ ơi đừng đ.á.n.h nữa, đau lắm, đau lắm!"

phụ chỉ lạnh lùng : "Dao Nhi, mẫu đối xử với con như thế, mà con nhẫn tâm tống táng nàng ." "Đồ sói con ăn cháo đá bát, con bằng một góc của nàng."

Ta những lời cho sững sờ, sợi mây rơi xuống cũng quên cả né tránh, bàng hoàng thốt lên: "Phụ , con là con gái của mà."

Phụ ơi, từng bế con trong lòng mà đùa giỡn, mặc cho con giật râu, con lỡ vỡ nghiên mực quý cũng chẳng nỡ trách một lời. Sao chỉ vì chuyện an táng mẫu , mà hận con đến thế?

Tình cha con, hóa cũng chỉ mỏng manh đến ? Mất mẫu , vốn dĩ cũng mất luôn cả phụ .

Ta bỗng nhiên trốn chạy nữa, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi. Ta tìm mẫu .

Thế nhưng sợi mây rơi xuống . Ta ngơ ngác Sở Doanh đang chắn mặt . Sợi mây để tay nàng một lằn đỏ sẫm.

Nàng trừng mắt phụ : "Hoắc Ninh, ông còn định điên đến bao giờ nữa? Đây là con gái ruột của ông!"

Phụ khựng , chợt ôm lấy trán, lẩm bẩm: "Dao nương?"

Dáng vẻ lảo đảo, chống tay án thư mới vững, cuống quýt giải thích: "Xin nàng, cố ý nàng thương." " , nàng là Dao nương của ."

gương mặt bùng lên vẻ hung bạo, sợi mây vung lên: "Ngươi Dao nương! Cấm ngươi mạo danh nàng!" "Cấm ngươi!"

Điên , phụ thực sự điên . Ta thấy sợi mây sắp quất xuống đầu nàng .

Sở Doanh đột ngột lên tiếng: "Hoắc Ninh, là Dao nương đây." "Ta là Dao nương của ông." "Ta c.h.ế.t." "Đừng hại Doanh Nhi nữa, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nat/chuong-4.html.]

Khoảnh khắc , chỉ phụ sững sờ, mà cả cũng bàng hoàng. Ánh mắt nàng dịu , giọng nhẹ nhàng, đôi mày khẽ nhíu. Đó chính là dáng vẻ mà quá đỗi quen thuộc.

Lòng bỗng chốc buông lỏng, sống mũi cay xè, nước mắt kìm mà trào . Ta ôm c.h.ặ.t lấy chân nàng, gọi khàn cả giọng: "Nương, phụ đ.á.n.h con, phụ g.i.ế.c con." "Nương ơi, con đau lắm."

Thân hình nàng cứng đờ, nhưng đôi bàn tay vẫn chậm rãi vỗ về lưng . Sợi mây trong tay phụ rơi rụng chân, ngây dại: "Phải , nàng là Dao nương."

Từ đó về , Sở Doanh vì mà hóa thành Dao nương.

18

Khi Sở Doanh giúp bôi t.h.u.ố.c, ánh nến xuyên qua l.ồ.ng chụp, phủ lên gương mặt nàng một tầng hào quang nhu hòa. Ta đến ngẩn ngơ. Hồi lâu , mới hỏi: "Tại cứu con?"

Nàng vốn là kẻ tự phụ, đạm mạc, kiêu ngạo bao, mà giờ đây mà chấp nhận một kẻ thế .

Sở Doanh dừng tay: "Ta từng suýt nữa một đứa con." "Nếu nó còn sống, chắc cũng sẽ giống như con."

"Vì phụ con ?" Ta hỏi. "Không ."

Sở Doanh kể cho những chuyện nàng từng với ai. Nàng nàng đến từ một nơi xa, mang theo một nhiệm vụ là chinh phục trái tim của những kẻ ở thế giới . Ban đầu nàng cam lòng, chịu nhiều khổ cực. Sau đó, nàng bắt đầu học cách "cưa cẩm" kẻ khác.

Lúc đầu, nàng kiểm soát bản , khi chân tình của , nàng cũng lỡ trao chân tình của chính . Thậm chí còn vì một kẻ mà sinh con. "hệ thống" của nàng cho phép. Vì , khi đang mang thai, nàng buộc rời khỏi thế giới đó.

Ánh mắt Sở Doanh vô định: "Nỗi đau như khoét tim gan, cũng chỉ đến thế mà thôi."

Sau đó, nàng học cách quản lý trái tim . Phụ là mục tiêu nhiệm vụ ở thế giới của nàng. Họ quen từ thuở hàn vi, nàng phò tá từng bước leo lên vị trí cao. Họ cùng trải qua bao âm mưu quỷ kế, lúc hoạn nạn , nàng từng vì mà khom lưng quỳ gối kẻ khác.

Họ từng thề non hẹn biển, bao lời mật ngọt, hẹn ước khi công thành danh toại sẽ mãi mãi ở bên .

Phụ trở thành Hoắc thái phó quyền cao chức trọng của triều Chu. Người mang theo sính lễ mười dặm hồng trang để hỏi cưới Sở Doanh. Thế nhưng, gặp nàng.

Nàng thành nhiệm vụ và biến mất khỏi thế giới .

"Sau đó thì ?" Ta hỏi, dù câu chuyện đó mẫu kể cho bao nhiêu đến mức thuộc lòng.

Sau đó, phụ vì tương tư mà thành bệnh, bao ngày chờ đợi trong vô vọng, chọn mẫu . Mẫu là con gái của một kẻ nát rượu. Lần đầu phụ gặp mẫu là khi bà đang gã phụ khốn khiếp lôi kéo bán thanh lâu.

Mẫu tuyệt vọng cầu cứu. Bà ngã quỵ, níu lấy vạt áo , bất chấp tất cả để tìm một con đường sống. Người đó vặn là phụ . Người mua mẫu về.

Phụ cứu bà, nhưng cũng là mua đứt bà. Người ngay từ đầu mục đích rõ ràng, chỉ cần gương mặt để giải cơn khát tương tư. Người từng dành cho mẫu bất kỳ sự kỳ vọng dư thừa nào.

Mẫu và Sở Doanh tuy diện mạo tương đồng, nhưng tính cách khác biệt. Thế nên phụ bắt bà , , mặc y phục nhạt màu. Người bà trở nên tĩnh lặng như một pho tượng điểm tô, để thể tùy ý gửi gắm tình cảm của lên đó.

Mẫu vốn chẳng quyền lựa chọn. Bà nghèo khổ, hèn mọn, khó khăn lắm mới gặp một vị công t.ử như tùng như bách, cứ ngỡ đó là sự cứu rỗi đời , nào ngờ... đó là khởi đầu của một tấn bi kịch "thế " đầy nước mắt.

 

Loading...