Ngọc Nát - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-16 08:37:02
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẫu chính là như . Vừa kiên cường, mong manh dễ vỡ.
Ta đợi mãi, nhưng phụ rốt cuộc cũng đuổi mẫu . Ta rúc lòng bà, vui sướng thủ thỉ: "Phụ vẫn còn luyến tiếc nương mà! Nương ơi, chúng cần nữa!"
mẫu chỉ im lặng ôm c.h.ặ.t lấy , thốt một lời nào.
7.
Đến khi mở mắt nữa, mẫu bặt vô âm tín.
Ta cứ ngỡ phụ rốt cuộc cũng đuổi mẫu . Người trong phủ ai nấy đều bàn tán xôn xao như . Ta đau lòng đến mức lâm trọng bệnh.
Vào lúc mê man nhất, phụ bế một căn mật thất. Người ngoài cửa, giọng lạnh thấu xương: "Hôm nay nếu ngươi còn dám cự tuyệt, Doanh Nhi cũng cần dùng t.h.u.ố.c nữa."
Trong cơn hỗn loạn, mơ hồ thấy tiếng mẫu truyền : "Không, đừng... Đừng khó Doanh Nhi!"
"Hoắc Ninh, ông thể tàn nhẫn đến mức ? Con bé là con gái ruột của ông mà!"
Là giả thôi ? Tất cả đều là giả. Ta tin .
8.
Phụ đó định ngày thành hôn với Sở Doanh.
Hàng chục tú nương thức trắng đêm để may hỉ phục cho Sở Doanh. Thiệp mời gửi đến khắp các danh gia vọng tộc trong kinh thành. Đám cưới linh đình đến mức ngay cả những kẻ bán hàng rong cũng , vị Hoắc thái phó tài hoa tuyệt thế sắp rước thê t.ử về nhà.
Hôn lễ bóng dáng mẫu .
Cũng đúng thôi, mẫu vốn chỉ là một thất hèn mọn, ngay cả hỉ phục cũng từng mặc một . Ta chợt nhận , ngoại trừ , dường như thế gian chẳng còn ai nhớ đến sự tồn tại của bà nữa.
9.
Ta lén tìm đến mật thất thăm mẫu .
Bà hỏi han lấy một câu, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y , dồn dập hỏi: "Phụ con và vị tiểu thư ... thế nào ?"
Mẫu siết tay khiến thấy đau, rụt rè đáp: "Họ sắp thành , phụ cưới nàng chính thê."
Mẫu ngẩn , khuỵu xuống đất, lẩm bẩm: "Họ thành ? Cũng , nàng vốn nên như thế."
"Chính thê... Chắc hẳn ông đang vui lắm, cuối cùng cũng toại nguyện ."
Ta thở phào nhẹ nhõm, vì trông mẫu vẻ chẳng hề đau lòng. Bà hồn , áp trán trán , ánh mắt tràn đầy nhu tình: "Doanh Nhi, nương ở nơi lâu , chỉ con là nương yên lòng nổi."
Ta nghiêm nghị đáp: "Nương, , Doanh Nhi sẽ tự ngoan ngoãn mà sống. Nương thì cứ ."
"Phụ là ."
Mẫu dịu dàng vuốt ve khuôn mặt : "Được, Doanh Nhi của chúng lớn thật , cần nương lo lắng nữa."
Lúc đó rằng, bi kịch lớn nhất chính là "tâm c.h.ế.t". Hóa khi quá đau lòng, họ sẽ còn rơi lệ nữa.
10.
Ngày phụ thành , vận hồng y, diện mạo tuấn tú như ngọc, cả toát vẻ mãn nguyện vì đạt tâm nguyện bấy lâu.
Tiếng chuông trống vang trời, phụ cầm một đầu dải lụa đỏ, trang nghiêm quỳ lạy. Khách khứa ai nấy đều hân hoan chúc tụng: "Thật là một đôi trời sinh!"
Ta thấy buồn lòng vô hạn. Tốt cái gì chứ? Mẫu của ? Chẳng chút nào cả.
Nhũ mẫu nhắc khẽ: "Tiểu thư, một cái , nếu lão gia sẽ vui ."
Ta nổi? Ta quên cách từ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-nat/chuong-2.html.]
Đột nhiên, một tiểu sai hớt hải chạy xuyên qua đám đông, ghé sát tai phụ điều gì đó. Sắc mặt phụ đại biến, nhưng ngay đó gằn: "Ngươi lừa ."
Tiểu sai lắc đầu lia lịa: "Tiểu nhân dám, dám ạ!"
Phụ giáng một bạt tai khiến ngã nhào, bồi thêm một cái đá khiến hộc m.á.u, run rẩy quát: "Ngươi chính là đang lừa !"
"Dao Nương mà c.h.ế.t ?"
Cả sảnh đường im phăng phắc. Ta bàng hoàng tin nổi, chạy lay lay tên tiểu sai ngất xỉu: "Ngươi gì cơ?"
"Nương của ? Nương mà c.h.ế.t?"
Ngày hôm đó, phụ thể thành hôn lễ. Người phát điên . Còn , còn nương nữa.
11.
Ngay lúc chuẩn bái đường, phụ vứt bỏ tân nương mới vạn ngưỡng mộ . Người loạng choạng lao về phía mật thất, mặc cho Sở Doanh vén khăn voan lớn tiếng gào gọi tên, cũng hề dừng bước.
Người chạy gấp gáp như , hoảng loạn như ... Vừa khao khát xác nhận điều gì đó, sợ hãi tột cùng nếu điều đó là sự thật.
Bước chân lảo đảo, mà cũng gắng gượng đuổi kịp.
Nước mắt rơi lã chã, tin, tuyệt đối tin mẫu . Nhất định là đang giận phụ cưới kẻ khác nên mới dối thôi. Ta sẽ tìm mẫu , sẽ khuyên nhủ mẫu .
Mẫu ơi, đừng sợ.
Có lẽ vì phụ nghĩ rằng trong mật thất , mẫu mọc cánh cũng thoát nổi, nên cửa mật thất chẳng hề khóa, cứ thế toang hoác mở . Để , hình ảnh mẫu treo xà nhà cứ thế phơi bày trần trụi mắt tất cả .
Sắc mặt bà trắng bệch xen lẫn ánh xanh tím, đôi mắt nhắm nghiền, dải lụa trắng treo xác bà lên cao, từ đây thở tuyệt, sinh mệnh chẳng còn.
"Nương!"
Ta lao đến ôm lấy chân nương, nhưng nhũ mẫu bế thốc lên. Bà che c.h.ặ.t mắt , tiếng nấc nghẹn ngào: "Tiểu thư, đừng , xin đừng nữa."
Ta sẽ ngoan mà, chuyện, sẽ lời, nên ơn... ai đó hãy cứu mẫu xuống ? Mẫu treo như chắc chắn là khó chịu lắm.
Ai cứu mẫu của với?
Ta đưa mắt về phía phụ . Người khựng cách đó vài thước, mặt cắt còn giọt m.á.u. Mỗi bước chân tiến về phía mật thất như nặng ngàn cân, chậm chạp, trầm uất, lung lay sắp đổ.
Đám tân khách bỏ rơi cùng vị tân nương cũng đuổi kịp tới đây.
lúc đó, bọn họ thấy phụ gằn từng chữ: "Xuống ngay cho , hôm nay là ngày đại hỷ."
"Đừng náo loạn nữa."
"Ngươi định tùy hứng đến bao giờ đây?"
Phụ ơi, mẫu bao giờ tùy hứng, chẳng lẽ là kẻ rõ nhất ? Người bảo bà , bà liền im lặng; bảo bà , bà liền thôi ; bảo bà mặc y phục nhạt màu, bà liền mặc. Bà lúc nào cũng lời nhất mà.
Sắc mặt Sở Doanh lúc xanh lúc trắng, nàng lạnh giọng: "Hoắc Ninh, ông đang cái gì thế hả?"
Thật là một dung mạo xinh bao, nốt ruồi nơi khóe mắt, gương mặt tương đồng, nhưng lúc trong mắt nàng chỉ là oán hận. Nàng thốt những lời sắc lẹm như rạch nát tâm can khác: "Vì để cưới , ông vội vã đuổi Dao Nương khỏi phủ, giờ còn vờ vịt thánh nhân si tình cho ai xem?"
Ta hốt hoảng về phía mẫu . Bình thường mẫu thấy những lời chắc chắn sẽ đau lòng lắm, nhưng lúc bà vẫn nhắm nghiền đôi mắt, tự cô lập khỏi ồn ào náo nhiệt của nhân gian, chỉ để một vẻ bình thản, ôn hòa đến lạ.
Cứ như thể, bà thật sự còn thấy gì nữa.
Phụ cũng chẳng màng đến lời của Sở Doanh, chỉ chăm chăm mẫu , phảng phất như chỉ một chốc nữa thôi là thể đợi bà lên tiếng trả lời .
Ta chịu nổi nữa, dốc hết sức lực vùng vẫy khỏi vòng tay nhũ mẫu, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân mẫu kéo bà xuống. sức lực quá nhỏ bé, chỉ bất lực rống lên: "Cứu nương với! Ai đó cứu nương của với!"