NGỌC BẤT HỐI - CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:55:57
Lượt xem: 1,524

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5:

 

Thấy dáng vẻ , Chu An Lâm tưởng dây đám thái giám.

 

Hắn cho rằng và Lưu thúc là đồng hương chỉ là lời bịa đặt, trong mắt , một kỹ nữ chỉ thể cùng nam nhân quan hệ.

 

Ta giải thích.

 

Bởi kẻ bản dơ bẩn, cũng chỉ thấy dơ bẩn.

 

Hắn kéo lòng, giọng đầy thương xót:

 

“A Ngọc, ngươi giúp . Chờ thể xoay , sẽ cho ngươi danh phận. Để ngươi thất chính thức của .”

 

Ta cúi đầu, môi cong lên lạnh, nhưng khi ngẩng mặt lên , nước mắt ướt đẫm, như thể tình ý của cuối cùng báo đáp.

 

“Hầu gia, chẳng mong gì khác. Chỉ cần ở bên cạnh là đủ.”

 

Chu An Lâm lộ vẻ mà, dịu giọng, dỗ dành bằng vô lời ngon ngọt.

 

Hắn sai từ khố phòng mang nhiều đồ từng do Quý phi ban đến phòng .

 

Hắn cầm lên một vòng ngọc xanh biếc, giơ lên ngắm nghía:

 

“A Ngọc, chỉ cần ngươi thật lòng giúp , những thứ đều là của ngươi.”

 

Mắt sáng rực đống đồ mặt, tay bấu lấy cánh tay , giả kinh ngạc:

 

“Hầu gia, những thứ … đều là của ư?”

 

Ánh mắt lộ vài phần khinh miệt.

 

Hắn cho rằng vốn chỉ là kỹ nữ thấp hèn từng thấy vật quý, nay bộc lộ lòng tham chẳng gì lạ.

 

Hắn vẫn nhịn giọng đáp:

 

“Tất nhiên. Về còn nhiều hơn.”

 

Nói xong, chẳng thèm nữa, xoay thẳng.

 

Đợi rời khỏi cửa, nhặt lấy chiếc vòng ngọc Chu An Lâm chạm qua.

 

Chỉ sơ là là một món cực phẩm.

 

Ngón tay thả .

 

“Cạch.” - Vòng ngọc rơi xuống đất, nứt toác thành nhiều mảnh.

 

Cúi xuống , vật từng đáng giá bằng vô bạc, bây giờ chẳng còn đáng một xu.

 

Giấc mộng của Chu An Lâm cũng đến lúc vỡ nát như chiếc vòng .

 

 

Khi tin Quý phi c.h.ế.t truyền tới, Chu An Lâm liền xông phòng , túm lấy cổ áo , gầm lên:

 

“Ngươi chẳng hứa với ? Không ngươi sẽ tìm Ngụy công công nghĩ cách ?”

 

Sức gần như quật ngã.

 

Ta vịn lấy cánh tay mới vững, giọng đầy đau lòng:

 

“Hầu gia, khuyên mà. Nếu Hầu gia an phận, Hoàng thượng sẽ động đến và Quý phi.”

 

Sắc mặt Chu An Lâm xuất hiện vài phần nghi hoặc:

 

“Lời … là ý gì?”

 

“Quý phi… là tự tận.” - Ta chậm rãi.

 

câu đó tai Chu An Lâm thì chẳng khác gì lăng trì.

 

Hắn lập tức lắc đầu, buông tay .

 

Ta ngã quỵ xuống đất.

 

“Không thể nào! Bệ hạ vẫn còn thương Tam hoàng t.ử. Tỷ tỷ chịu thế?”

 

Ta bò tới, nắm vạt áo :

 

“Hầu gia, Quý phi cam lòng. Sợ một ngày nào đó sẽ chọc giận bệ hạ. Nên nàng dùng cái c.h.ế.t để che chở con đường của Hầu gia.”

 

Ta khẽ lắc vạt áo .

 

Ngước lên, chỉ thấy mặt trắng bệch, trong lòng vẫn hiểu vì Quý phi c.h.ế.t.

 

Quý phi đương nhiên tự sát.

 

Là Lưu thúc hạ thủ.

 

Ngụy công công ngày càng trọng dụng, mà thế lực phía sắp đưa Tam hoàng t.ử lên ngôi Thái t.ử

 

Nên Quý phi còn cần thiết tồn tại nữa.

 

Một phi t.ử nhốt trong lãnh cung, thì c.h.ế.t cũng gì lạ?

 

Ai truy đuổi nguyên do chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-bat-hoi/chuong-5.html.]

 

 

Lưu thúc đến tìm .

 

Giờ trở thành tín của Ngụy công công.

 

Vừa gặp , như nhẫn nại lâu, thấp giọng hỏi:

 

“Chu An Lâm đáng c.h.ế.t. Ngươi nghĩ cách khiến c.h.ế.t như thế nào ?”

 

Ta vuốt đóa mai đỏ tựa như m.á.u loang thêu áo trông đến lạnh .

 

“Nghe Ngụy công công… vài thói quen đặc biệt?”

 

Lưu thúc biến sắc:

 

“Sao ngươi ?”

 

Hắn lẽ quên nay là kỹ nữ mà cái nghề , chuyện gì cũng thể vô tình lọt tai.

 

Ta đáp, sợ khiến đau lòng.

 

Ta đưa tay lên, những kẽ ngón hé mở.

 

Tuyết trắng ngoài sân ch.ói mắt.

 

“Ta từng quên mẫu c.h.ế.t thế nào. Ta chịu nỗi đau của nàng trăm .”

 

Lưu thúc như kéo trở ký ức xí lúc đó.

 

Khóe mắt đỏ lên, giọng nghẹn :

 

“Ta hiểu .”

 

 

Ta dẫn Chu An Lâm đến cửa Ngụy phủ.

 

Hắn khẽ hỏi:

 

“Thật như ?”

 

Hắn mặc một bộ áo trắng rộng rãi, đội mũ che mặt, gương mặt gầy hao ẩn hiện lớp màn, tăng thêm vài phần phong lưu quái dị.

 

Hắn kéo kéo áo, khó chịu:

 

“Sao cứ cảm thấy như một gã tiểu bạch kiểm (trai bao) ?”

 

Ta dịu giọng:

 

“Hầu gia, năn nỉ Ngụy công công mãi, ông mới chịu gặp . Thái giám ghét nhất nam nhân phô trương khí phách mặt . Người tỏ nhu hòa, mới bằng lòng tay. Hơn nữa, cũng là cữu cữu của Tam hoàng t.ử, nay đích đến, coi như nể mặt .”

 

Ta chỉnh áo choàng kéo lệch.

 

Nghe đến mấy chữ cữu cữu của Tam hoàng t.ử, mặt Chu An Lâm lập tức dạt đắc ý.

 

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y xoay định đẩy cửa.

 

Ta nhanh tay kéo :

 

“Chờ .”

 

Vừa dứt lời, cửa mở.

 

Là quản gia Ngụy phủ.

 

Thấy , lập tức hiểu :

 

“Là Mãn Hương Lâu ?”

 

Ta gật đầu, đẩy Chu An Lâm phía .

 

Quản gia vài lượt gật:

 

“Công t.ử, mời .”

 

Chu An Lâm liếc một cái theo .

 

Cửa lớn Ngụy phủ khép .

 

Ta còn kìm nén cơn rộn ràng trong lòng.

 

Lưu thúc bảo sẽ lấy cớ lấy lòng mà dâng cho Ngụy công công, còn thì chỉ cần dẫn Chu An Lâm đến cửa .

 

Bên trong ắt an bài.

 

Ta nghĩ, đêm nay Chu An Lâm sẽ vui vẻ.

 

, bọn họ coi như cũng sở thích tương thông.

 

Ta còn cố ý với quản gia, đợt thể tay cần kiêng nể Ngụy công công thích cái vị đó nhất mà.

 

Ha ha ha…

 

Ta cửa Ngụy phủ, kiên nhẫn chờ, trong lòng tràn đầy hứng thú.

 

Trong đầu hiện lên hình mẫu đầy m.á.u, và bộ dạng điên loạn mà tưởng tượng mặt Chu An Lâm.

Loading...